Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1342989
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2989 lượt.
Tại sao anh ta không tỉnh lại ư? Chẳng phải là chuyện rõ ràng quá còn gì. Ba chúng ta bị nước lũ cuốn đi, phần lớn thời gian anh ta lo kéo cô lên mặt nước hít thở. Đâm phải cây cối hay đá nhọn, anh ta đều dùng thân mình che chắn cho cô. Vì có cô đèo bồng nên anh ta không linh hoạt bằng tôi. Nếu là anh ta, chắc bây giờ tôi cũng chưa tỉnh lại.”
Tôi vô cùng đau lòng, liền túm lấy tay Dịch Phố Thành: “Bây giờ phải làm thế nào?”
Hắn liếc cánh tay bị tôi nắm chặt, nửa cười nửa không liếc tôi: “Là cô chủ động chạm vào tôi đấy nhé. Tiểu Huyền tỉnh lại, cô không được chối đâu đấy.”
“Anh đừng nói vớ vẩn nữa, mau cho tôi biết phải làm thế nào?” Tôi gầm lên, nước mắt chảy giàn giụa.
Dịch Phố Thành nhìn tôi chăm chú, hắn đột nhiên giật tay khỏi tay tôi, đứng dậy, cất giọng thờ ơ: “Hô hấp nhân tạo, đơn giản thế cô cũng không biết sao?”
Tôi mừng rỡ gật đầu. Trò này tôi biết.
“Cám ơn! Cám ơn anh!” Tôi vừa nói vừa dùng toàn lực lật người Mục Huyền. Tôi vừa cúi xuống, trên đầu bỗng truyền đến xúc cảm mềm mại ấm áp. Tôi nghi hoặc ngẩng đầu, thấy Dịch Phố Thành đang giơ tay vuốt tóc tôi.
Bắt gặp ánh mắt ngạc nhiên của tôi, hắn liền thu tay về, miệng nói: “Mau xử lý đi.” Sau đó, hắn quay người đi về phía dốc núi nhỏ đằng sau bãi cát.
Tôi không để ý đến hắn.
Tiến hành hô hấp nhân tạo một lúc, Mục Huyền cuối cùng ho hai tiếng, nước trào ra khỏi miệng. Sau đó, đôi mắt đen nhánh của anh từ từ mở ra.
Tôi cảm thấy toàn bộ thế giới của tôi bừng sáng theo tia sáng tỏa ra từ đôi mắt đó.
Đồng tử của anh mơ hồ trong hai giây, rồi nhanh chóng tập trung vào người tôi. Đáy mắt anh vụt qua một tia xúc động. Chúng tôi gần như cùng lúc giơ tay ôm chặt lấy nhau, không ai lên tiếng.
“Tỉnh rồi thì mau lại đây đi.” Thanh âm của Dịch Phố Thành từ phía xa vọng tới: “Xem chúng ta đến một nơi hay ho như thế nào?”
Trước mặt chúng tôi là một thôn làng ven biển.
Bãi cỏ mượt mà mềm mại trải dài đến hết tầm mắt, từng ngôi nhà nhỏ màu sắc tươi sáng tinh xảo nổi bật, một dòng sông uốn lượn quanh khu nhà. Ánh nắng màu vàng óng chiếu xuống mặt sông lấp lánh.
Phía xa xa là một khu rừng sương mù dày đặc. Đầu bên kia của lục địa là gì, chúng tôi đều không nhìn rõ.
Trước cảnh đẹp như bức họa, tinh thần tôi bất giác được thả lỏng. Vừa định cảm thán chúng tôi gặp đại nạn không chết còn được hưởng phúc, thanh âm nhàn nhạt của Dịch Phố Thành vang lên bên tai: “Lại là một nơi kỳ quái vô cùng.”
Mục Huyền cất giọng khàn khàn: “Ừ.”
Mục Huyền từ đầu đến cuối vẫn dõi theo bóng lưng của Dịch Phố Thành, cho đến khi hắn dùng chân đạp cửa đi vào trong nhà. Tôi vẫn không khỏi nghi hoặc, hành tinh này có hai nơi trái ngược nhau? Hơn nữa người dân sống ở đây đi đâu rồi?
Chắc bọn họ chạy nạn, tránh cơn nước lũ, một thời gian nữa sẽ quay về.
“Chúng ta cũng đi nghỉ thôi.” Mục Huyền nhướng mắt nhìn tôi.
“Vâng.” Tôi nắm tay anh.
Khóe miệng anh ẩn hiện ý cười: “Em sợ à?”
Trong lòng tôi đúng là hơi bất an, nhưng tôi trả lời: “Tất nhiên em không sợ. Nơi này tốt hơn hang núi chúng ta nương náu trước đó nhiều.”
***
Mục Huyền chọn một ngôi nhà nhỏ màu nâu có đường chim bay cách xa ngôi nhà của Dịch Phố Thành nhất. Bậc thang đá trước cửa nhà có vẻ cũ kỹ, chắc đã tồn tại nhiều năm. Nhưng nơi này sạch sẽ y hệt khu vực rừng núi. Trong nhà không hề có bụi bặm, có lẽ chủ nhân mới rời đi chưa bao lâu.
Mục Huyền tìm thấy một ít thịt khô, bánh mì, lương khô ép thành bánh quy và rượu. Mùi vị của chúng khá ổn. Chúng tôi ăn một chút rồi đi tìm phòng ngủ.
Ngủ ở phòng người lạ, bản thân tôi thấy không quen. Mục Huyền chắc cũng chẳng thích thú, bởi vì lúc đẩy cửa phòng, lông mày anh nhíu lại.
Nhưng khi chúng tôi đứng trong phòng ngủ rộng rãi thoáng mát, tôi vô cùng mừng rỡ.
Nơi này rất sạch sẽ, cũng rất ấm áp.
Rèm cửa màu vàng nhạt bay phấp phới, nền nhà màu nâu nhẵn bóng. Chiếc giường lớn trắng như tuyết đầu mùa, thậm chí đến ga trải giường cũng không có vết nhăn nhúm. Mục Huyền cầm chăn đưa lên mũi ngửi, lông mày anh giãn ra: “Rất tốt, không có mùi lạ.”
Trong tủ treo mấy bộ quần áo đàn ông. Chúng còn tương đối mới và sạch sẽ. Tôi còn tìm thấy hai bộ đồ ngủ đàn ông phẳng phiu, trông như đồ mới tinh.
“Nơi này không tồi.” Tôi nói với Mục Huyền: “Sau khi được cứu thoát, chúng ta phải cảm ơn chủ nhân ở đây. Hy vọng bọn họ không tức giận vì sự đột nhập của chúng ta.”
Mục Huyền gật đầu: “Đi tắm đi.”
“Anh đi tắm trước, anh có bệnh sạch sẽ.”
Mục Huyền hơi ngây người: “Thì ra là vậy.”
Tôi không nhịn được bật cười một tiếng. Khóe mắt anh ẩn hiện ý cười: “Đợi tôi.”
Tôi gật đầu. Mục Huyền liền đi vào nhà tắm.
Tôi đứng thẫn thờ bên cửa sổ, phóng tầm mắt ra ngoài thôn làng. Ngôi nhà của Dịch Phố Thành rất yên tĩnh, có lẽ người đàn ông đó đã ngủ say.
Một lúc sau, cửa phòng tắm mở ra. Tôi quay người, liền nhìn thấy Mục Huyền không mặc quần áo đứng ở đó. Thân hình cao lớn trắng ngần, cơ bắp rắn chắc, bụng nhỏ, eo thon... Anh chậm rãi tiến về