Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1342991
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2991 lượt.
óng bị nước lũ ngập tới đỉnh. Cơn hồng thủy vẫn không ngừng nghỉ. Chúng giống con rồng sốt ruột, từ phương xa cuốn đến chỗ chúng tôi. Tiếng nước ầm ầm, mặt nước cuộn trào hung dữ.
Ba chúng tôi đứng trên đỉnh núi cao, lặng lẽ quan sát cảnh tượng trước mắt. Không một ai lên tiếng.
Sao có thể xảy ra chuyện này? Trời không có mưa bão, cũng chẳng thấy thủy triều ngoài đại dương dâng lên. Tại sao đột nhiên xuất hiện nước lũ, giống như từ không khí chui ra, nhằm mục đích phá hủy hành tinh chúng tôi đang ở.
Hoặc giả, hành tinh này vốn là như vậy?
Mực nước đã dâng tới lưng chừng núi. Chỗ chúng tôi vừa nghỉ ngơi ăn đồ đã chìm ngập trong nước.
Dịch Phố Thành không cười nổi, hắn sa sầm mặt nhìn nước lũ đang dâng lên với tốc độ cực nhanh như con thú dữ. Sắc mặt Mục Huyền cũng khó coi vô cùng, hai hàng lông mày đen nhánh nhíu chặt vào nhau. Tôi chưa bao giờ chứng kiến cảnh tượng đáng sợ như vậy, đầu óc hoàn toàn trống rỗng. Tuy nhiên, tôi không cảm thấy khiếp hãi mà chỉ là một nỗi ngỡ ngàng.
Nếu phải chết ở nơi này...
Tôi ngoảnh đầu nhìn gương mặt lạnh lẽo như ngọc của Mục Huyền.
Cũng may, chúng tôi có thể chết cùng nhau.
Phát giác ánh mắt của tôi, Mục Huyền quay đầu nhìn tôi, thần sắc anh trở nên ôn hòa.
“Đừng sợ. Tôi sẽ bảo vệ em, cho đến lúc hồng thủy rút đi.”
Tôi gật đầu. Dịch Phố Thành liếc chúng tôi một cái, hắn cũng tỏ ra đồng tình: “Không sai, chúng ta chỉ có thể cố gắng vượt qua cơn lũ, cho đến lúc nó rút đi.”
Nghe bọn họ nói vậy, tôi hơi có lòng tin.
Lúc này, Mục Huyền đi tới rừng cây ở gần đó, anh bẻ một sợi mây khá chắc. Dịch Phố Thành lên tiếng: “Không ăn thua đâu, cả ngọn núi sẽ bị ngập nước, mấy cái cây đó không thể cố định người anh.”
Mục Huyền không đáp lời, cầm sợi mây đi đến bên tôi: “Ôm chặt tôi.”
Vài phút sau, tôi bị Mục Huyền dùng sợi mây buộc chặt trong lòng anh. Thì ra sợi mây có tác dụng như vậy. Nhìn anh thắt nút chết ở thắt lưng, cổ họng tôi như bị tắc nghẹn bởi thứ gì đó, không thể thốt ra lời.
Cuối cùng, dòng nước cũng đập vào tảng đá cực lớn màu trắng ở bên mép đỉnh núi, tạo thành sóng nước tung tóe, rơi xuống người chúng tôi như mưa bão. Sau đó, cơn hồng thủy ầm ầm kéo lên đỉnh núi.
“Nhắm mắt lại.” Mục Huyền nói khẽ. Tôi ôm chặt người anh, ngoan ngoãn nhắm mắt.
Một lúc lâu sau đó, tôi chỉ cảm thấy một nỗi đau đớn vô ngần.
Mục Huyền ôm chặt tôi vào lòng, nhưng dòng nước chảy xiết đánh mạnh vào thân thể chúng tôi, với một sức mạnh không thể tưởng tượng nổi, khiến lục phủ ngũ tạng của tôi lộn nhào. Chúng tôi xoay tròn với tốc độ nhanh trong sóng nước, cơn buồn nôn cứ ở trong lồng ngực và cổ họng, làm tôi suýt nôn ra cả mật đắng. Nhưng vừa hé miệng, nước liền chui vào cổ họng, sặc đến mức nước mắt tôi trào ra, suýt nữa tắc thở. Có lúc, tôi nổi lên trên mặt nước, há to miệng thở hổn hển. Có lúc tôi chìm xuống dưới đáy, ý thức trở nên mơ hồ...
Nhưng bất kể tôi mơ màng hay tỉnh táo, mỗi khi mở mắt, tôi đều nhìn thấy bầu trời màu đỏ tươi, nước lũ đỏ quạch, và gương mặt lạnh lẽo của Mục Huyền như tượng điêu khắc đung đưa trước mắt tôi. Trong khi đôi mắt đen của anh từ đầu đến cuối đều khóa chặt trên người tôi.
Cuối cùng, tôi bị ngất lịm đi.
***
Lúc tỉnh lại, cổ họng tôi vô cùng đau rát, dạ dày như bị lửa đốt. Bên tai là tiếng sóng vỗ vào bờ.
Tôi lập tức mở mắt, từ từ quan sát xung quanh.
Bầu trời xanh biếc, bãi cát trắng mịn, ngọn gió dìu dịu thổi đung đưa cây cọ. Tất cả đều bình thường. Không biết nơi này là nơi nào?
Tôi quay đầu, nhìn thấy Mục Huyền đang nằm úp sấp trên bãi cát cách tôi nửa mét. Cả người anh ướt sũng, nửa gương mặt nghiêng vùi trong cát. Sắc mặt anh trắng bệch, hai mắt nhắm nghiền. Sợi mây vốn buộc chặt thân thể chúng tôi đứt thành mấy đoạn, rơi bên cạnh người anh.
“Mục Huyền!” Tôi hét lên, phát hiện giọng tôi khản đặc. Cả người tôi đau rát như bị tra tấn, nhưng tôi cố gắng gượng. Tôi túm lấy tay Mục Huyền, nhưng anh vẫn không nhúc nhích, chỉ có ngực hơi phập phồng, rõ ràng anh đã bị ngất đi.
“Mục Huyền! Mục Huyền!” Tôi vỗ mặt anh, lay người anh. Anh vẫn nằm im như chết.
“Cô làm vậy anh ta không tỉnh nổi đâu.” Một giọng nói quen thuộc từ phía sau truyền tới. Toàn thân tôi cứng đờ, tôi quay đầu liền thấy Dịch Phố Thành đang lau nước trên mặt. Hắn chậm rãi đứng lên, xem ra hắn cũng vừa tỉnh lại.
Tôi ngây người nhìn Dịch Phố Thành.
Hắn hít vài hơi sâu, sắc mặt nhợt nhạt khôi phục chút ánh hồng. Hắn tiến lại gần, ngồi xổm xuống cạnh tôi: “Xem ra mệnh của ba chúng ta vẫn còn lớn lắm.”
“Tại sao anh ấy vẫn chưa tỉnh?” Tôi không có tâm tư trò chuyện, vội vàng hỏi.
Dịch Phố Thành liếc tôi rồi lại nhìn Mục Huyền. Hắn đột nhiên giơ tay túm tóc Mục Huyền, nhấc đầu anh lên khỏi bãi cát ngó nghiêng quan sát. Tôi giật nảy mình, lập tức đánh vào tay hắn: “Anh định làm gì vậy?”
Dịch Phố Thành lại nhìn tôi. Có lẽ gặp đại nạn mà không toi mạng, tâm trạng của hắn rất tốt. Hắn ngoác miệng cười: “Tôi bảo này, cô có phải xinh đẹp tuyệt trần gì cho cam, sao có thể khiến Tiểu Huyền một lòng một dạ vì cô.