Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đối Thủ Tình Trường

Đối Thủ Tình Trường

Tác giả: Lăng My

Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341696

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1696 lượt.

nh đã nghĩ rằng cô đang cố tình trêu đùa mình.
Thẩm Xuân Hiểu ăn uống vui vẻ tự nhiên. Mọi người nói, ăn lẩu là lúc có thể dễ dàng nhìn ra tính cách của một người nhất, bởi thế Chương Phương Hựu quan sát kĩ người con gái trước mặt, cô không cố tình tỏ vẻ, không giả tạo, tuy khả năng ăn cay của cô khiến anh thầm chép miệng nhưng tướng ăn lại không hề khó nhìn, trái lại động tác rất đỗi điềm đạm, nho nhã.
Chương Phương Hựu không kìm nổi, nghĩ: Nếu giờ đang ăn đồ Tây, anh sẽ khiến người khác nhìn mình bằng con mắt ngưỡng mộ. Nhưng đáng tiếc đây lại là nồi lẩu, một năm anh ăn không quá một lần. Để thể hiện phong độ, để Thẩm Xuân Hiểu có thiện cảm với mình, bữa tối nay anh đã từng bước, từng bước “chủ động” ép bản thân vào tình thế khó xử. Lúc này, trong miệng vừa tê vừa cay, nhưng vì hình tượng của mình, anh vẫn cố nhịn và vờ như không có chuyện gì.






Thẩm Xuân Hiểu nhiệt tình giúp anh nhúng thịt, nhúng rau, thấy anh ăn rất ít, cô áy náy nói: “Anh... không thích ăn món này sao?”.
“Không, không, không, anh rất thích... rất thích!” Chương Phương Hựu vội nói. Sau đó, anh gắp rau vào miệng, cảm giác tê tê cay cay kia làm đầu lưỡi đau rát. Anh phát hiện đầu lưỡi mình bỗng chốc tê dại nên vội nuốt miếng rau xuống. Do nuốt vội, rau vẫn còn nóng, vừa nóng vừa cay, mồ hôi lập tức túa ra. May mà cảm giác tê tê ấy đã lan tỏa khiến vị cay không còn khó chịu như trước nữa.
Lần này thì đúng là tự làm khổ mình vì lời nói, anh đã thật sự lĩnh hội được sự “hưởng thụ” tận cùng của cảm giác khi thức ăn từ mặt lưỡi lan rộng khắp cơ thể. Anh vô cùng ngưỡng mộ Thẩm Xuân Hiểu, cô là phụ nữ, vậy mà ăn được đồ cay như thế, lại còn ăn rất ngon lành. Hơn nữa, những thức ăn khác cô không ăn, lại chọn ăn lẩu, rốt cuộc cô muốn thử thách hay cự tuyệt mình đây?
Chương Phương Hựu nhìn cô thong thả nhúng thịt, cũng gắp một miếng để nhúng, nhưng không dám để vào bát mình mà ân cần gắp cho Thẩm Xuân Hiểu. Anh biết lần đầu tiên ăn cùng nhau rất quan trọng, để lại ấn tượng tốt cho cô chính là chìa khóa quyết định xem sau này có phát triển mối quan hệ nữa không. Nhưng đồ ăn cay như thế, thực sự anh không dám ăn, chỉ chăm chăm uống trà, ấm trà trên bàn vì thế rất nhanh tới đáy. Anh gọi phục vụ mang đến thêm một ấm nữa.
Thẩm Xuân Hiểu trộm cười, cô sớm đã nhìn ra vẻ khổ sở của Chương Phương Hựu. Thực ra cô không định đi ăn lẩu, nhưng Chương Phương Hựu lại nói văn hóa ẩm thực Trung Quốc cũng là quốc túy, nếu ăn thì phải ăn món đặc sắc nhất của Trung Quốc mới có thể cảm nhận được “quốc túy”, thế là cô nghĩ ngay đến món lẩu. Món cay Tứ Xuyên nổi tiếng trong danh mục các món ăn hàng đầu Trung Quốc, nhưng lẩu Trùng Khánh lại càng phát huy độ cay triệt để, e rằng không món ăn nào thể hiện được nét đặc sắc của ẩm thực Trung Quốc như lẩu Trùng Khánh, bởi thế, nếu không chọn nó, cô cảm thấy có lỗi với hai từ “quốc túy” của anh quá.
Cô đã coi những lời nói đó là thật, quá canh cánh trong lòng ư? Nhưng, một cô gái không cẩn thận từng bị đứng vào hạng cuối độ thanh xuân và có sự tiếp xúc thân thiết với hai từ “gái ế” liệu có thể giả vờ đui điếc chăng?
Trừ phi đổi công việc, nếu không cô vẫn phải tiếp tục nghe những lời nói ấy. Thế thì biện pháp duy nhất há chẳng phải là kết thúc thân phận gái ế, có một tình yêu hoàn mỹ và ngọt ngào sao? Chỉ khi có được tình yêu hoàn mỹ, những lời nói của anh mới bị hạ gục, cũng chỉ nắm trong tay tình yêu ngọt ngào, cô mới có thể giả vờ đui điếc với những lời nói cay nghiệt kia được.
Nhưng, trên đời này có tình yêu hoàn mỹ và ngọt ngào không?
Thẩm Xuân Hiểu vô cùng băn khoan, giống như đứa trẻ đứng bên bờ sông trong ngày hè oi bức, muốn đắm mình xuống dòng nước mát để tẩy rửa hết mồ hôi trên cơ thể và những bức bối trong lòng, song vừa chạm chân xuống nước, lại sợ sệt rụt về.
Cô không dám.
Triệu Yến Minh nói đúng, phải thử. Cô cũng biết điều đó. Thứ mà người ta khó chiến thắng nhất chính là bản thân, trên phương diện tình cảm cũng như thế.
Nhưng, muốn thử cần phải có dũng khí.
Cô phải cho bản thân cơ hội, không thể vì chuyện nhỏ mà bỏ lỡ chuyện lớn. Cô cũng cần phải cẩn thận hơn, suy cho cùng nỗi đau năm ấy vẫn đau, vết thương năm ấy vẫn còn, chỉ có tình yêu năm ấy là không tồn tại nữa!
Thẩm Xuân Hiểu lấp liếm nói: “Chúng ta mau về thôi, hoạt động sắp bắt đầu rồi. Tuy Giám đốc Trương nói không nhất thiết phải tham gia, nhưng hôm nay là ngày đầu tiên, nếu quen biết thêm vài người bạn thì cũng tốt!”.
Chương Phương Hựu tươi cười, qua sự thăm dò vừa rồi, anh rất hài lòng với phản ứng của Thẩm Xuân Hiểu. Cô không đáp lời nhưng cũng chẳng cự tuyệt, nghĩa là ngầm đồng ý. Cho dù anh không nhìn thấu tâm can cô nhưng có thể cảm thấy cô cũng có cảm tình với mình.
Hai người sóng bước đi về, anh nhìn Thẩm Xuân Hiểu đắm chìm trong sắc đêm, đôi mắt khẽ cười, bờ vai khoác lên vầng sáng nhạt nhòa của ánh đèn như được mạ lên một lớp màu óng ánh. Anh đã được ngắm nhìn nhiều gái đẹp, nhưng Thẩm Xuân Hiểu không giống những cô gái ấy,