Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Động Cơ Tàn Khốc

Động Cơ Tàn Khốc

Tác giả: Mâu Quyên

Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015

Lượt xem: 134596

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/596 lượt.

thận thoa từng lớp. Thấy cậu tỉnh lại, bà bảo: “Sẽ không để lại sẹo đâu, một mùa hè là ổn.”
Cậu nói, dạ.
Bà bảo: “Có họ hàng mang giống trà từ Ấn Độ sang, mẹ trồng suốt ba năm, vẫn không sống được.”
“…”
“Là vì thổ nhưỡng. Đó không phải là giống trà ở đây.”
“…”
“Cô gái xinh đẹp ấy mẹ không quen, cũng không thích…”
Cậu cắt ngang lời bà: “Mẹ à…”
“Ừm?”
“Con hiểu. Đó không phải là người con gái của con.”
z
Giai Ninh thấy anh mang laptop vào thì biết ngay anh muốn làm gì.
Hai người không nói lời nào, cô mở máy tính ra, nhanh chóng nhập cách chế tạo và tinh luyện vật liệu A bằng tiếng Anh, tường tận chính xác đến từng bước.
Hai giờ sau, khi đã gõ xong, cô nhấn nút save lại.
Tiểu Sơn cất máy nói cảm ơn.
Giai Ninh cười: “Sau đó thì sao, cậu nên thả tôi đi chứ.”
Anh đáp: “Có lẽ phải đợi một thời gian.”
Cô gật đầu: “Tôi hiểu. Chuyển xong tài liệu cho bên kia thì lập tức tinh luyện kiểm tra thật giả, đúng không?”
“Không sai.”
“Cần bao lâu? Cho tôi một hạn định, cậu biết rồi đấy, tính tôi vốn nóng nảy.”
“Một tháng.”
“Có thể thả Tần Bân ra trước được không? Dù sao tôi cũng ở đây rồi.”
Anh nhìn cô: “Không được. Bởi vì em không bao giờ quan tâm tới bản thân.”
“Được, Châu Tiểu Sơn, cậu được lắm.” Cô gật đầu vẻ nhẫn nhịn, quay người, xoay lưng về phía anh bỏ đi.
“Uống chút Phổ Nhĩ đi. Bình tĩnh chớ vội.” Tiểu Sơn nói.
Giai Ninh cầm cốc trà lên, thấy mùi hương mát lạnh thơm ngọt: “Tôi đã nói với cậu từ lâu rồi. Tôi – không – thích – uống.” Giai Ninh vung tay ném mạnh cốc trà vào tấm kính phía đối diện, chiếc cốc vỡ tan tành.
Tiểu Sơn tập ráp súng trong phòng mình, một khẩu M24 do Mỹ sản xuất, có thể tháo dỡ thành mười lăm món, cả công đoạn từ lúc tháo tới khi lắp xong anh chỉ mất ba mươi hai giây. Anh nâng khẩu súng đã ráp xong lên, ngắm đúng vào tay nắm cửa, khẽ bóp cò súng. Bỗng cửa mở ra, Giai Ninh xuất hiện ngay trước mắt.
Anh từ từ đặt súng lên giường, nhìn cô.
“Có đạn không?” Giai Ninh qua xem.
“Không.”
“Trước kia tôi là thành viên của câu lạc bộ bắn súng đấy. Kỹ thuật của tôi không tồi đâu.”
Cô cầm khẩu súng kia lên, rất nặng, cố gắng lắm mới nâng được tay, ngắm bắn ra phía ngoài.
“Không phải như thế, em ngắm không chuẩn.” Tiểu Sơn nói.
“Tôi không tin.”
Người phụ nữ này quá ư tự mãn. Tiểu Sơn không biết làm sao, bèn dang tay ra, vòng qua người Giai Ninh nắm lấy tay cô, ghé đầu bên cạnh cô: “Em xem, bắp tay phải thả lỏng, cánh tay dồn sức, như thế này…”
Tư thế của hai người giống như đang ôm ôm ấp ấp, nghe được hơi thở của nhau, còn ngửi thấy cả mùi dầu ở họng súng.
Không khí đột nhiên như đông đặc lại.
Không biết chuyện nào xảy ra trước, không biết là anh nắm lấy ngón tay đặt lên cò súng của cô, hay là cô đột nhiên hôn lên môi anh.
Cô chỉ chạm phớt lên đó rồi tách ra, ngẩng đầu lên, nhìn anh khiêu khích.
Anh thấy bực mình. Cô đang làm gì đây?
Tiểu Sơn giằng lấy súng vứt bộp lên giường, cùng lúc đó một tay giữ lấy đầu và cô kéo về phía mình, chăm chăm nhìn xuống.
Cô không nên hôn anh, hôn rồi thì không nên rời đi.
Một giây sau, đôi môi mang theo cơn giận, nỗi bực bội và tình cảm đè nén đã lâu của Tiểu Sơn áp mạnh lên môi cô.
Môi lưỡi quấn quýt, không thể thở nổi, bọn họ điên cuồng vồ lấy nhau, quần áo trên người bị xé rách, cho đến khi hoàn toàn không còn mảnh vải nào thì ngã xuống giường. Cô lật người, đè lên người anh, ngón tay luồn vào mái tóc ngắn của anh, hôn anh, cắn anh thật mạnh, muốn anh đau, muốn anh phải phục tùng.
Tiểu Sơn muốn bắt lấy cổ tay cô, có điều lúc này vì đối phương chính là cô mà động tác của anh bỗng trở nên chậm chạp, mấy lần vuột mất không thể bắt được.
Nhưng bao lâu nay, vì nghề này mà anh trở nên nhạy cảm và kiên nhẫn, một giọng nói bên tai bảo anh phải bình tĩnh.
Anh thì thào: “Giai Ninh, Giai Ninh…”
Cô đưa tay vuốt ve cơ thể anh, nhanh nhẹn và đầy dụng ý chuyển dần xuống dưới, xuống nơi đã căng cứng của anh.
Cuối cùng Tiểu Sơn cũng bắt được tay cô.
Cô muốn vùng ra lại bị anh giữ chặt: “Giai Ninh, Giai Ninh…”
Cô hoang mang nhìn anh, mái tóc đen như tơ của cô phủ xuống gương mặt anh, ánh mắt hoang dại mà mê ly, đôi môi đỏ như sắp bật máu đến nơi: “Sao vậy? Châu Tiểu Sơn? Cậu không muốn à?”
Cô đưa chân chạm vào chỗ đó của anh: “Cơ thể không biết nói dối “
“Anh muốn.” Anh kéo cô lại gần, hai người lại dính vào nhau chặt hơn, mặt đối mặt, ngực áp ngực, bụng áp bụng, tham lam và vội vàng muốn cảm nhận sự mềm mại và ấm áp của cô: “Đương nhiên anh muốn, kể từ lúc gặp em đến nay.”
“Anh có thể hôn chỗ này.” Anh từ tốn nói, đưa tay đặt lên môi cô, “Chỗ này.” Anh sờ lên ngực cô, “Còn cả chỗ này.” Tay anh đặt lên nụ hoa của cô, khiến người cô liên tục run lên.
“Em muốn làm thế nào cũng được, bất kể cách thức, bất kể tư thế, bao lâu cũng được.” Mũi anh cọ qua mũi cô, cảm nhận hơi thở hỗn loạn của cô: “Ân ái đến khi em vừa ý, đến khi em xin anh tha cho em. Không sao cả, thế nào cũng được.”
Người cô như bị giam lại, không thể nhúc nhích, chỉ có