Tác giả: Tứ Mộc
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341536
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1536 lượt.
đã...”
Lan Nhã lạnh lùng nhìn hai mẹ con họ thực hiện biện pháp cứu chữa một lát, thình lình buông một câu thâm độc: “Hóa ra bà cụ già không biết sinh con trai này còn bị bệnh nữa, chắc là huyết áp cao với bệnh thần kinh rồi, đanh đá như con mụ hàng tôm hàng cá, đúng là đáng chết”.
Ba chữ bệnh thần kinh vừa thốt ra, An Tín lòng lạnh như băng. Quả nhiên rầm một tiếng, bà An ngã phịch xuống đất, chân tay co giật. An Tín không đỡ nổi mẹ, cũng bị kéo ngã lăn ra đất, đầu đập xuống sàn đau điếng. Cô cuống cuồng ấn nhân trung mẹ, lớn tiếng kêu gào: “Mẹ! Mẹ! Mẹ bình tĩnh nào! Tức giận vì người phụ nữ thế này không đáng đâu!”
Tình cảnh phút chốc trở nên hỗn loạn. An Tín cõng mẹ, trước lúc ra khỏi cửa còn lạnh lùng buông lại một câu với Lan Nhã: “Món nợ giữa chúng ta từ từ rồi tính”. Nói xong gọi xe lao thẳng tới bệnh viện.
Ông An hay tin nhanh chóng tới nơi, mặt cũng cắt không còn giọt máu, không ngừng xoa tay hỏi: “Tín, Tín, sao lại thế này, bệnh của mẹ con đã không tái phát mười mấy năm rồi cơ mà!”
An Tín suy sụp ngã xuống ghế, cúi đầu nói: “Đều tại con không tốt, con không nên theo đuổi Dụ Hằng”.
Ngày sinh nhật hôm đó kết thúc trong u ám. An Tín biết Lan Nhã tâm địa độc ác, nhưng không ngờ lòng dạ cô ta lại hiểm ác đến vậy. Lan Nhã chờ đến đúng ngày hôm nay cho An Tín bẽ mặt, còn bảo trợ thủ cắt lại đoạn phim thể hiện hai mẹ con nhà họ An hung tợn, giữ lại làm chứng cứ uy hiếp.
Khoảng thời gian một ngày ở viện trôi qua rất chậm, An Tín ở lại trông mẹ truyền dịch, bố về nhà hầm canh và thu xếp đồ đạc, không ai dám nhắc đến cái tên Dụ Hằng.
Dụ Hằng tới viện lúc ba giờ chiều, tóc mướt mồ hôi. Cà vạt đã bị tháo ra, không còn sót lại chút gì của bề ngoài nghiêm cẩn chừng mực thường ngày, trong mắt cũng lộ ra chút hoảng hốt. Anh nắm lấy cổ tay An Tín, dồn cô vào vách tường nói: “Bác gái không sao chứ? Chuyện với Lan Nhã anh sẽ giải quyết, em không được phép nói chia tay”.
Lúc An Tín quay sang nhìn anh, bàn tay theo bản năng túm lấy cái mũ trong ba lô, còn chưa kịp đội lên, anh đã kéo cô lôi ra khỏi phòng bệnh. Lúc này hai người đối diện với hơi thở của nhau, mặt kề sát sạt, tình cảm trong mắt nhau cũng bộc lộ không giấu giếm, đáng tiếc thay, lần đầu thân mật lại đến không đúng lúc.
An Tín lặng lẽ đội mũ, ngửa đầu tựa vào vách tường, nhìn ánh mắt Dụ Hằng như bó đuốc lụi tàn, dần dần xám xịt lại. “Em biết, nhất định là anh không cách nào từ chối em, sợ em mất mặt mới qua lại với em.
Bà An mặt vô cảm ngồi trên xe lăn, nhìn những con chim đang líu lo trên cành.
Hai con chim nhỏ bay lượn quanh khu vườn, rồi lại đáp xuống ríu ra ríu rít, náo nhiệt lạ thường. An Tín ngoái đầu nhìn, cảm thấy chúng ngoài việc rất ân ái, rất ồn ào ra, thì không có chỗ nào kỳ lạ để khiến mẹ nhìn không chớp mắt như thế. Cô quay đầu lại tiếp tục cười nói: “Mẹ, mẹ nhìn mấy con chim như thế, có phải là muốn ăn canh chim hầm không?”
Mẹ thốt ra hai chữ: “Một đôi...”
Đối diện với người mẹ gần đây đa phần không mở miệng mà chỉ đăm đắm nhìn một chỗ, An Tín lúc này được phen ngạc nhiên thú vị. Cô tò mò đưa tai lại gần hỏi: “Ý mẹ là...”
Mẹ tiếp tục yếu ớt nói: “Bạn trai...”
An Tín suýt thì rơi lệ. Mẹ đã bệnh đến nước này rồi, vẫn không quên nhắc con gái tìm bạn trai, lo lắng cho thế hệ sau, phận con gái là cô thực sự có phần không theo kịp.
“Con có bạn trai mà,” An Tín khẽ nói, “Chính là Dụ Hằng đó, mẹ còn nhớ không?”
“Dụ Hằng? Dụ Hằng?” Mắt mẹ bỗng sáng rực, hai tay khua loạn về trước, “Không, không, không cần Dụ Hằng! Không cần Dụ Hằng!”
An Tín bị cú lên cơn đột ngột của mẹ làm cho xanh mặt. Cô vội vàng ôm chặt lấy người mẹ, khuyên đi khuyên lại: “Được rồi, được rồi, không cần anh ấy, con không cần anh ấy nữa, mẹ đừng kích động”.
Kỳ thực gần một tuần nay, cô và bố không gọi điện, không xem ti vi, cùng mẹ sống cuộc sống tách biệt với thế giới bên ngoài, chính là bởi sợ mẹ gặp phải kích thích ngẫu nhiên từ bên ngoài, Dụ Hằng tự nhiên cũng bị ngăn cách, đến tên anh cũng không ai dám nhắc.
Mẹ vẫn vùng vẫy trong lòng, An Tín vắt óc pha trò cho bà vui, trong lúc gấp gáp không biết nói gì, quyết định cố gắng bám lấy chủ đề bạn trai.
Cô bắt đầu nói: “Một cô gái đi tìm bạn trai, cô đưa ra hai yêu cầu, một là đẹp trai, hai là phải có xe, kết quả máy tính hiển thị là “Cờ tướng”. Cô gái không phục, lại đưa ra hai yêu cầu, một là phải có nhà hai là có thật nhiều tiền, câu trả lời của máy tính là “ngân hàng”. Cô gái đó vẫn không bỏ cuộc, tiếp tục yêu cầu, một là trông thật oách, hai là đem lại cảm giác an toàn khi ở bên, lần này kết quả hiển thị trên máy tính biến thành “Ultraman”(2). Sau đó cô gái phát bực, cô tành tạch gõ ra hết tất cả các yêu cầu - một là đẹp trai, hai là có xe, ba là có nhà đẹp, bốn là có thật nhiều tiền, năm là trông phải oách, sáu là đem lại cảm giác an toàn - mẹ, mẹ đoán xem kết quả là gì nào?”
(2) Siêu nhân.
Mẹ thở hổn hển trong lòng cô, không đáp.
An Tín cười ha ha nói: “Kết quả cuối cùng là - Ultraman