Tác giả: Tứ Mộc
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341535
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1535 lượt.
đánh cờ tướng trong ngân hàng”.
Bà An cố sức cùng vẫy trong lòng cô một lúc, rồi cũng thôi. Bố từ con suối nhỏ chạy lại, kinh hãi hét lên: “Bà xã, bà xã, bà làm sao thế? Tín à, mau buông mẹ con ra!”
Tối bà An uống thuốc rồi ngủ trước. An Tín ngồi cạnh giường điều chỉnh độ sáng đèn bàn, mở CD, phát một bản nhạc chậm rãi nhẹ nhàng, với giọng nam khe khẽ ngân nga, không khí cực kỳ ấm áp dễ chịu.
Bố đứng sau giường thở dài: “Con gái à, xem ra mẹ con không thể chấp nhận Dụ Hằng rồi”.
“Con biết”. An Tín quay đầu giơ ngón tay trỏ lên suỵt một tiếng, “Đừng nói chuyện này nữa, làm mẹ tỉnh giấc lại không vui”. Bố im lặng một lúc, lại thẽ thọt hỏi: “Bài hát gì thế, bà ấy nghe cả trăm lần không biết chán?”
“Là bài hát kết thúc phim “Hoa dạng kế tử”, “Tôi nguyện tiếp tục sai”, vai diễn đầu tiên của Chính Nam, nhờ bài hát mà nổi tiếng”. Cô lặng lẽ quan sát gương mặt tiều tụy của mẹ, nhìn mái tóc hoa râm mà không kìm được đưa tay vuốt ve, nghĩa tình mẹ con sâu nặng. Tự đáy lòng cô là tình yêu thương sâu nặng, chỉ ước sao mẹ mở mắt ra là trông thấy cô, cười với cô. Bố đến bên, nhìn cô, lại nói: “An Tín, con mời Chính Nam đến một chuyến được không? Bố nghĩ nếu cậu ấy đến, mẹ con có lẽ sẽ vui hơn”.
An Tín không biết Chính Nam liệu có rảnh không, vả lại thân phận cậu ấy bây giờ không thể coi thường, muốn mời cũng đâu có dễ thế. Bố vỗ vỗ đầu cô, nói rất nghiêm túc: “Con gái à, con phải nhớ lấy lời bố - Muốn mẹ con khỏe lên, trước tiên con phải có một tâm trạng tốt, đem nụ cười của con truyền cho những người xung quanh”.
An Tín khắc ghi câu nói ấy. Ngày hôm sau, cô thay áo khoác lửng thoải mái và quần dài, cầm mũ Dụ Hằng tặng lên, mân mê vành mũ rồi lại ngắm nghía, sau cùng quyết định đội lên đầu
Ngồi xe đến tổng bộ Dực Thần, đồng nghiệp tới tấp hỏi thăm sao cô không đi làm, bị ốm hay là làm sao, cô đoán chuyện trong nhà vẫn chưa bị truyền ra, trong lòng thấy được an ủi đôi chút. Lên đến tầng đỉnh, thư ký Dương trông thấy cô đứng lặng im trong lối đi, vẻ mặt không giấu nổi kinh ngạc. “Cô đến tìm Dụ Hằng à? Đợi một lát, để tôi vào trong thông thông báo”.
“Anh ấy đang họp sao?”
“Đúng thế”.
An Tín ngăn Miss Dương đi thông báo, nhờ chị ta đến văn phòng tổng giám đốc giúp tìm điện thoại đã đưa cho Dụ Hằng từ lâu. Miss Dương cười xảo quyệt:
“Ấy chết, cái này á, tôi không dám bới lung tung đâu, hay là cô đợi Dụ tổng ra đã”.
An Tín xuống tầng mười lăm thu dọn đồ đạc và bản vẽ, kiểm kê từng thứ một bỏ vào thùng giấy. Mới có năm phút, còn chưa kiểm đếm hết, đồng nghiệp trong phòng bỗng cất tiếng chào “Chào Dụ tổng”, cô ngẩng đầu lên nhìn, bắt gặp ngay đôi mắt đen sẫm của Dụ Hằng đang nhìn mình.
Dụ Hằng đứng ở cửa phòng, bộ vest vừa vặn làm nền cho vẻ anh tuấn và mạnh mẽ của anh, anh nhìn các nhân viên còn lác đác trong phòng một lượt, mở miệng: “Các cô cậu ra ngoài trước đi”. Mọi người nhìn nhau, rất nhanh kiềm chế biểu cảm trên mặt rồi nối đuôi nhau đi ra. Người đi sau cùng tiện tay đóng luôn cửa vào, để lại không gian tuyệt mật cho hai người trong phòng.
Dụ Hằng bước đến đứng bên bàn An Tín, An Tín ôm hộp giấy nhanh chóng lùi lại một bước, thấy sắc mặt anh thoáng cái trở nên u ám. “Em đang trốn tránh anh?”, anh hạ thấp giọng, lạnh băng như sắp có bão tuyết đổ bộ.
An Tín vộ vàng đáp: “Không phải, em lo anh bị dị ứng”.
Sắc mặt Dụ Hằng tươi tắn hơn một chút, anh chủ động đón lấy hộp giấy trong tay cô, nói: “Người nhà em giờ đã khá hơn chưa? Bao giờ thì em quay lại...”
An Tín vẫn ôm chặt cái hộp lùi sau thêm một bước, lùi tới chỗ góc vách kính ngăn bàn ghế, thì không còn đường lùi nữa.
Dụ Hằng mím chặt môi, lạnh lùng nhìn cô. Cô đối diện với ánh mắt anh, kiên cường nói: “Hôm nay em đến là muốn lấy lại điện thoại, nhân tiện cảm ơn anh, còn nữa, nếu có thể được, em hy vọng anh điều em tới khu Tam Khai làm việc”.
Dụ Hằng không đáp, chỉ cởi áo khoác ngoài nới lỏng cà vạt. Sau một hồi im lặng đến nghẹt thở, anh lại nói: “Có thể hút thuốc không?” Nhận được sự đồng ý, anh rút ra một điếu châm lửa, cắn trên khóe môi, để cà vạt treo lủng lẳng nơi cổ, hai tay đút túi quần âu, ánh mắt mơ màng nhìn An Tín trốn dưới vành mũ.
Lần đầu tiên An Tín trông thấy một Dụ Hằng như thế, cô cũng không đối phó nổi.
“Đặt cái hộp xuống rồi nói”, mãi lâu sau anh mới lên tiếng.
An Tín vội vàng đặt chiếc hộp “lá chắn” xuống, hơi cúi đầu nói: “Em nghe bệnh viện nói anh đã trả trước chi phí nhập viện và điều trị của mẹ em, còn đem tặng một đống dụng cụ thể dục, em thay mặt cả gia đình cảm ơn anh”.
“Nói cái gì đó có ích hơn đi”. Anh kẹp đầu mẩu thuốc giữa hai ngón tay, rít mạnh một hơi, nhằm hướng cái đầu đội mũ tròn ủng thở ra. An Tín khua tay đẩy khói, ho khùng khục: “Mẹ em giờ tỉnh táo hơn nhiều rồi, sức khỏe cũng không tốt”.
“Anh biết”.
Cô ngẩng đầu kinh ngạc nhìn Dụ Hằng, đôi mắt anh như mực đặc không gì phai nhạt nổi, trong đó chất chứa bao tâm tư sâu lắng. Đối diện với thắc mắc của cô, anh lại hờ hững nói: “Cứ hai ngày anh lại đến viện điều dưỡng một lần, nhưng không để nhà em trông thấy”