Tác giả: Tứ Mộc
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341542
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1542 lượt.
hết cả mắt.
“Ngất mất thôi, thế này chẳng phải bắt mình nâng niu kim bồ tát cả ngày lẫn đêm sao?”
An Tín hai tay cầm điện thoại nặng trình trịch, muốn khóc mà không khóc nổi. Cô nghĩ rồi mở danh bạ, tìm thấy tên mình, trên màn hình hiển thị “Ứng cứu An tóc xoăn”.
Bấm gọi đi, đầu bên kia đúng là thông thật. Cô lập tức nói: “Anh tha cho em đi, điện thoại quý giá thế này, em không dùng nổi, anh trả lại em chiếc Motorola đi”.
Trên tay Dụ Hằng lúc này chắc là chiếc điện thoại cũ rích của cô, anh thờ ơ đáp: “Loại Cosmic Shiner ấy khắp thế giới chỉ có 1.000 chiếc thôi, kim cương ở mặt sau mỗi viên giá 2 vạn tệ, làm trầy xước khấu trừ một nửa, em cứ dùng trước đi, lúc nào bình tĩnh lại thì lúc đó trả anh”. Nói xong anh cúp máy.
An Tín lật tung tủ đồ lên tìm túi nhung, cuối cùng tìm được một cái hình cừu vui vẻ. Cô cẩn thận cho kim bồ tát lóng lánh ánh kim cương vào trong, rút chặt miệng túi, bỏ vào ba lô, mới yên tâm ra khỏi cửa.
Đồng nghiệp ngoài cửa ùa vây lại: “An Tử, An Tử, Dụ tổng sao thế? Lúc đi ra mặt lạnh lùng ghê lắm”.
“Chẳng lẽ hai người có gian tình?”
“Sao thế được, với khả năng của An Tín, có đàn ông dòm ngó là tốt lắm rồi, sao dám mong chấm mút gì được ở Dụ mỹ nhân?”
Một lô một lốc những cái đầu không an phận túm tụm tám chuyện, hoàn toàn không quan tâm đến cảm nhận của người trong cuộc. An Tín một tay túm cổ áo một người trong số đó, giận dữ hét: “Tôi đến xin chuyển công tác, Boss không đồng ý!”
“Xí!”, mọi người tỏ vẻ đúng là đồ tự kỷ, rồi nhanh chóng giải tán.
An Tín cảm thấy thái độ cứ gặp mặt là lạnh nhạt của Dụ Hằng có phần kỳ lạ, cô tranh thủ đi tìm bà tám Chương Tiểu Muội. Chương Tiểu Muội quay đầu lại thấy cô, hét toáng lên một tiếng, chân tay quýnh quáng đu hết lên người cô, không ngừng trách móc: “An Tử ơi là An Tử, cuối cùng chị cũng đến, chị có biết em nhớ mong chị bao lâu rồi không, chị giờ là ngôi sao tin đồn rồi đấy ạ…”
“Xuống ngay cho chị”. Trong ba lô còn có 2 vạn tệ nữa, làm xước cũng phải đền một nửa.
Chương Tiểu Muội bám lấy cô không buông, níu chặt cổ cô, hai chân quấn trên đùi cô, hệt như con bạch tuộc.
An Tín im lặng chịu đựng hai giây, âm thầm học hỏi tư thế tăng cường này, rồi lôi Chương Tiểu Muội ra. Chương Tiểu Muội trở mình vùng dậy, giơ hai tấm ảnh màu ra cho cô xem.
Một tấm chụp trong nhà hàng hôm Dụ Hằng mời cô ăn cơm, Chính Nam hai tay ôm cứng nửa thân trên cô, tạo ra một không gian mờ ám, cô đứng trong vòng tay Chính Nam, ngước nhìn mắt anh, ống kính chộp được góc nghiêng mặt cô, giật tít: Cô gái có thể khiến EVER bỏ mặc “báu vật” là ai?
EVER chính là tên tiếng Anh của Chính Nam, hôm đó cái người có mối quan hệ không hề đơn giản với cậu là Vưu Vụ cũng đang có mặt, cậu rời đi một lát, đến chơi với cô.
Tấm thứ hai chụp hôm cô cầu xin Chính Nam ký hợp đồng. Cô khi ấy vừa được phen hết hồn, Chính Nam ôm cô vào lòng, đang giằng co với A Joe, đúng lúc anh lấy tay ấn đầu cô, kéo cô về phía anh. Đội paparazzi lần này đưa tin giật gân: Cô gái thần bí một lần nữa xuất hiện, EVER vì cô mà trừng mắt với người quản lý.
“Toi rồi, toi rồi”. An Tín rú lên thảm thiết, lấy trang bìa tạp chí che mặt, không ngừng kêu la, “Anh ấy nhất định là hiểu lầm rồi”. Thảo nào vừa rồi sắc mặt anh u ám, lực túm cánh tay cô mạnh khủng khiếp.
Chương Tiểu Muội không nghe ra anh ấy là ai, chỉ cười tít mắt nói: “Chính Nam hiểu lầm cái gì cơ, chị xem ánh mắt anh ấy, xem tư thế bảo vệ, xem động tác ôm của anh ấy kìa, lồ lộ ra là anh ấy yêu người con gái này! Bản thân anh ấy nghĩ thế nào anh đương nhiên hiểu rõ, có gì để hiểu lầm chứ!”
An Tín không phí lời, vào thẳng chủ đề: “Làm sao em biết cô gái đó là chị? Trên ảnh có chụp được rõ lắm đâu…”
Chương Tiểu Muội đẩy gương mặt đang hằm hằm tức giận của cô ra, “Xì” một câu: “Chị tưởng em là đồ ngốc chắc, cái áo ghi-lê kẻ ô vuông thủ công kia của chị là hàng nhập khẩu, thành phố này làm gì có bán chứ!"
Làm gì cũng phải suy nghĩ, đừng cứ giơ mãi cái bộ dạng vô dụng ra
An Tín trước khi rời khỏi thành phố quyết định giải thích rõ ràng với Dụ Hằng, cô gọi lại vào máy điện thoại cũ của mình, không có người nhấc máy, lên tầng đỉnh hỏi thư ký, mới biết anh bỏ giữa chừng cuộc họp chủ quản, ra khỏi Dực Thần, đang đi dự hội đàm kinh doanh.
Cô tìm số của Chính Nam trước, trong đường dây cá nhân này của Dụ Hằng, số liên lạc được lưu không nhiều, số Chính Nam đương nhiên không có, song Nguyễn Hoành anh cậu ta thì có lưu.Cô xin được số, gọi đi, bên kia mãi không thấy động tĩnh gì.
“Không đen đủi đến thế chứ, một người cũng không liên lạc nổi sao?”
An Tín gọi lại, lần này có giọng nói lạnh nhạt nhấc máy hỏi: “Tìm ai?”
A Joe chọc đỏ cả trán cô, mới thu lại hoa lan chỉ, giơ tay nói: “Muốn tìm Chính Nam của chúng tôi hả? Cũng được, bên kia cũng có quần áo hoạt hình, cô qua đó COS(2) mấy bộ, tham dự xong xuôi rồi hãy đi”.
(2) COS: Cosplay: các hoạt động, trò chơi phỏng theo các nhân vật truyện tranh, game,…
An Tín đưa mắt nhìn, gó