Tác giả: Tứ Mộc
Ngày cập nhật: 04:21 22/12/2015
Lượt xem: 1341543
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1543 lượt.
.
“Vậy... vậy hôm qua anh có đến không?”
Dụ Hằng không đáp, dụi tắt thuốc. Cô tức khắc hiểu ra hôm qua anh đã thấy cảnh cô vật lộn với mẹ rồi, nhất định còn nghe được cuộc nói chuyện của họ, nếu không hôm nay anh sẽ không vội vã chạy đến, yêu cầu cô trở lại bên anh thế này.
Thân hình Dụ Hằng như cây lim sừng sững trước mặt, An Tín muốn tiến cũng khó, bèn len lén lùi lại nửa bước, miệng nói: “Chuyện anh đến viện điều dưỡng, bố có biết không?”
“Ừm”. Dụ Hằng đứng im không động đậy, nhìn thẳng vào mắt cô.
Gót chân cô chạm phải đáy thanh chắn gỗ cứng như đá, đã đến bước đường cùng theo đúng nghĩa đen của nó rồi. Cô loay hoay tìm chuyện để nói: “Có phải bố âm thầm đón tiếp anh không? Em thấy ông rời đi mấy lần, quay lại chỉ nói uống trà no rồi”.
Dụ Hằng tiến lên trước một bước, mùi hương hơi ấm trên áo ngoài đã nhuốm lên người cô, cô đành phải hạ giọng van xin: “Dụ Hằng, Dụ Hằng, anh để em đi đi, em còn có việc phải làm”.
“Đi đâu?”
“Mẹ muốn gặp Chính Nam, em đi mời cậu ấy đến một chuyến”.
Môi Dụ Hằng mím lại mỏng dính, lãnh đạm vô tình như lưỡi dao. An Tín nhận ra bóng đen rơi trên nửa thân trên, vừa ngẩng đầu liền đón nhận đôi môi lạnh cóng của anh, sức mạnh kiên định khiến cô vùng vẫy cũng không thoát được.
Anh giữ cô ở tấm chắn kính mà hôn, nuốt chửng làn môi hồng không chịu an phận, trực tiếp mà nóng bỏng, quyết không buông tay cô ra. Cô nếm trải vị đắng chát trong khoang miệng người thường xuyên uống cà phê, còn phảng phất cả mùi thuốc lá.
“Còn muốn đi không?” Anh tạm rời môi cô, khẽ hỏi. “Đắng”. Dụ Hằng lại cúi đầu, An Tín vội vàng giơ cánh tay lên, che trước nửa dưới khuôn mặt, chỉ để lộ đôi mắt đen chớp chớp. Cô nhìn anh nói: “Mẹ thích Chính Nam, em nghĩ nếu mời được Chính Nam, chưa biết chừng mẹ sẽ nhanh khỏi bệnh”.
Dụ Hằng cụp mắt, khẽ thở dài: “An Tín, anh chưa làm bất cứ điều gì có lỗi với em, đã phải nhận sự trừng phạt của em rồi”.
“Lan Nhã...”
“Cho anh thời gian, anh có thể chứng minh mình trong sạch”.
“Anh đang nói bản báo cáo gửi từ Anh về sao?”
“Đúng vậy”.
“Nhưng anh bị dị ứng với em...”
“Anh đang tìm cách giải quyết, anh tuyệt đối không để em phải đội mũ cả đời”.
An Tín nghe xong bèn chỉnh lại mũ, để nó đội chặt vào đầu hơn chút, cười gượng gạo: “Không cần đâu, em đội cũng quen rồi”. Dụ Hằng rất nhanh phủ phục xuống, nhào đến tìm môi cô, cô vội vàng đưa hai tay che trước mặt, khoa chân múa tay: “Không được lợi dụng em mãi thế, nói thật với anh nhé - đầu em đã bị chụp cho cái mũ kẻ thứ ba đỏ chót rồi, thêm một cái nữa cũng chẳng sao”.
Anh chống hai tay lên vách kính, nhốt cô trong vòng tay, khẽ nói: “Là anh trước đây đã đánh giá thấp Lan Nhã, bỏ qua khả năng cô ta làm hại đến em, anh xin lỗi”.
An Tín ngẩn ra mất một lúc: “Không, em không có ý đó, em chỉ muốn thể hiện cho anh thấy là em không sao, anh muốn làm gì cũng được, ví dụ như tạm thời rời xa em, để không bị dị ứng nữa...”
“Em mong anh rời xa em đến thế sao?” Dụ Hằng bỗng đứng thẳng dậy, thu lại tất cả hơi thở dịu dàng, giọng điệu lạnh lùng trước nay chưa từng thấy.
An Tín lấy hết dũng khí: “Đúng thế”. Bàn tay sau lưng chạm phải tấm gỗ lạnh băng, âm thầm căng ra tìm sức mạnh, mong có được sức mạnh để cách ly an toàn.
Không sao xóa bỏ ngăn cách, cô vĩnh viễn không cách nào đối diện với anh, anh có hiểu cho nỗi khổ tâm của cô không?
Sự đả kích của Lan Nhã với mẹ, chứng dị ứng của anh với cô, sự chán ghét của cô với Lan Nhã, sự chối bỏ của mẹ với anh, tất cả đều đang bày ra trước mắt, một mình cô không thể giải quyết hết được.
Cô cần sự trong sạch của anh, sự trong sạch có thể thuyết phục mẹ cô. Anh muốn có thêm thời gian, vậy cô sẽ đợi anh thêm nửa tháng nữa, trong thời gian ấy cô chỉ muốn đôi bên hãy bình tĩnh lại, phải biết rằng, triệu chứng dị ứng ấy có thể nghiêm trọng cũng có thể không, trước mắt khi anh vẫn chưa thể giải quyết được nó, cô thật sự không muốn để anh phải chịu đựng thêm nữa.
Cô thử giải thích cho Dụ Hằng, nói được mấy chữ, miệng lưỡi khô như rang. Cô liếm liếm môi, dựa vào vách kính nói: “Vậy trước mắt cứ thế đã, được không? Anh, anh tạm rời xa em một khoảng thời gian, để em không gây nguy hiểm cho anh, với lại, nhân lúc ấy, chúng ta có thể giải quyết việc của mỗi người, cũng có thể bình tĩnh lại”.
“An Tín, em nhớ lấy, là em đẩy anh ra trước đấy nhé”. Dụ Hằng lôi ra một chiếc điện thoại màu đen, đặt lên mặt bàn, lạnh nhạt bước ra ngoài.
An Tín thở phào một hơi, ngồi xuống. Với tư chất và gia đình của cô, rõ ràng không có quyền từ chối một người đàn ông tốt như thế, đụng chạm lòng kiêu ngạo của anh là điều khó tránh, anh quay đầu rời đi trước cũng là điều dễ hiểu. Nhưng chuyện cái điện thoại này là thế nào?
An Tín cầm chiếc điện thoại Toshiba hạng sang Cosmic Shiner lên, hoài nghi lật qua lật lại. Mặt sau điện thoại khảm mười bốn viên kim cương lấp lánh, viền quanh điểm xuyết những nét vẽ hoa văn màu vàng, mùi xa xỉ toát hết lên qua ngoại hình. Cô không đoán được giá của nó, mới chỉ hơi lắc nhẹ mà ánh kim cương chói lọi đã khiến cô hoa