Tác giả: Sư Tiểu Trát
Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015
Lượt xem: 1342697
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2697 lượt.
cần cẩn thận như vậy.”
“Em biết, nhưng xin anh hãy cho ông ấy một ít thời gian.”
“Được.” Diệp Trữ Vi đồng ý, sau đó anh ta hỏi, “Nhưng mà, em cũng không thể trốn ra ngoài?”
“Lén lút trốn ra? Nếu bị bố phát hiện ông ấy sẽ đau lòng, như thể em ruồng bỏ ông.”
Diệp Trữ Vi không muốn nhiều lời nữa, Bối Nhĩ Đóa cảm nhận được, cô liền nói điều nịnh nọt dụ dỗ anh ta, kết thúc cuộc gọi là thời điểm cô chống tay lên trán suy nghĩ. Thật không nghĩ tới sẽ có một ngày cô khó xử như vậy.
Buổi tối, Bối Nhĩ Đóa và Bối Hành An cùng nhau nấu nướng, sau khi ăn uống no bụng Bối Hành An tích cực lấy hai cái túi đựng rác, tìm dây ni lông cẩn thận buộc chặt. Bối Hành An cầm hai túi to đi được một đoạn thì thở gấp, cách thùng rác công cộng còn có mười bước chân, ông dứt khoát vác hai túi to lên vai, đi thật nhanh đến thùng rác trước mặt. Được một đoạn nữa thì ông trượt tay, hai bao rác suýt ngã xuống đất. . . . . . Bỗng nhiên có một lực mạnh chụp lấy, thoải mái cố định hai túi to lại.
Bối Hành An hoảng hồn, phía sau truyền đến một giọng nam trầm ấm: “Chào bác, cháu đến chơi.”
Bối Hành An còn chưa kịp phản ứng thì đã nhìn thấy một người cao lớn tiến lên, trực tiếp lấy hai bao rác ở trên vai mình, giúp đỡ ném vào thùng rác, sau đó cậu ta nhẹ nhàng phủi phủi tay.
“Cám ơn.” Bối Hành An khách sáo nói, “Cậu đến đây tìm Nhĩ Đóa?”
Diệp Trữ Vi hơi nghiêng người, nhìn vào ánh mắt có chút phòng bị của Bối Hành An: “Con đến là để gặp bác.”
“Tìm tôi có chuyện gì sao?” Thái độ ông càng khách sáo.
“Muốn cùng bác trò chuyện về vấn đề của Bối Nhĩ Đóa.”
Bối Hành An nhíu mày: “Vấn đề? Thật ngại quá, tôi không rõ ý cậu.”
Diệp Trữ Vi suy nghĩ, thái độ tôn trọng: “Chúng ta có thể tìm nơi nào đó nói chuyện không ạ?”
“Được, tôi cũng đang muốn đi mua một chút đồ, cùng nhau đi.” Bối Hành An miễn cưỡng mỉm cười, ông bước nhanh về phía trước.
Diệp Trữ Vi bình tĩnh đi theo sau lưng ông.
Bối Hành An đi một đoạn đường, chợt dừng bước lại chờ Diệp Trữ Vi, không khỏi ngẩng đầu nhìn: “Cậu cao bao nhiêu?”
“1m90 ạ.”
Bối Hành An cố sức quan sát cậu ta một lần nữa, sau đó tự nhìn lại chiều cao của mình.
Đến đầu cửa hàng, Bối Hành An chọn một số món, lúc trả tiền đồng xu trong ví vô tình rớt xuống đất, Diệp Trữ Vi thấy thế liền cúi người, đem đồng xu nhặt lên đưa cho ông.
“Cám ơn.” Bối Hành An nói.
Sau khi đưa tiền, bọn họ ngồi ở chiếc bàn tròn phía trước cửa hàng, bắt đầu nói chuyện.
“Cậu muốn nói gì cứ nói thẳng đi.” Bối Hành An bày ra bộ dạng nghiêm túc.
“Cháu là Diệp Trữ Vi, hai mươi bảy tuổi, hiện đang làm việc tại Viện nghiên cứu dự phòng phòng chống dịch bệnh động vật, bằng cấp thạc sĩ, bình thường ham thích đọc sách, trò chơi và các môn thể thao, sức khỏe cường tráng, không bài bạc thuốc lá rượu chè, con một, quan hệ gia đình rất đơn giản.”
“Còn gì nữa không?” Bối Hành An giả vờ bình tĩnh.
“Trước đây chưa từng yêu đương, con gái bác là đối tượng đầu tiên.”
“Cho nên?”
“Cháu đối với cô ấy là thật lòng, cùng cô ấy yêu đương và sẽ kết hôn với nhau.”
“Tiếp tục?”
“Vâng.” Đôi mắt Diệp Trữ Vi mờ nhạt trong bóng đêm, trực tiếp bổ sung hoàn chỉnh, “Cháu vẫn sẽ qua lại với cô ấy dù cho người nào phản đối.”
Bối Hành An yên lặng quan sát vẻ mặt Diệp Trữ Vi, sau một hồi ông nói: “Lời nói không quan trọng, quan trọng là hành động.”
“Bác cần cháu làm cái gì?” Diệp Trữ Vi hỏi trực tiếp.
Trước khi anh ta đi tới đây gặp Bối Hành An, vừa đúng lúc Úc Thăng gọi điện muốn tới nhà, biết được anh ta muốn đi gặp trưởng bối của người yêu, Úc Thăng hỗ trợ bày mưu tính kế: “Các bậc cha mẹ đều sẽ thử lòng con rể tương lai, để biểu đạt thành ý, phương thức nhanh nhất chính điều kiện vật chất, nhà bao lớn, xe thế nào, hôn lễ có thể xuất ra bao nhiêu tiền, anh tuyệt đối đừng xem nhẹ điều này, có thể chiếm được tình cảm của cha vợ tương lai hay không thì đây chính là điểm mấu chốt. Tóm lại, anh trực tiếp hỏi ông ta cần gì, đáp ứng tất cả yêu cầu ông ta đưa ra, tốc chiến tốc thắng mà đối phó.”
Điều Úc Thăng nói không phải không có lý do, vấn đề từ trước đến giờ anh ta không thích quanh co thương lượng, gọn gàng dứt khoát là thói quen đơn giản nhất.
Bối Hành An nhìn Diệp Trữ Vi, nghiêm túc nói: “Cậu cần chờ đợi.”
“Chờ đợi?”
“Cậu phải cam đoan, trước khi kết hôn nhất định không được chạm vào con gái tôi.”
Diệp Trữ Vi im lặng, sau đó anh ta cự tuyệt: “Thứ con không thể cam đoan nhất là chuyện này.”
. . . . . .
“Cái gì? Bố em cùng anh nói chuyện?” Bối Nhĩ Đóa ở trong chăn mỏng lí nhỏ giọng.
“Nhưng anh không đáp ứng điều kiện của bố em.”
Bối Nhĩ Đóa thậm chí sốc rồi.
“Anh không thể cam đoan bản thân anh không làm chuyện gì.” Anh ta nói, “Trước kh