The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đũa Lệch Dễ Thương

Đũa Lệch Dễ Thương

Tác giả: Sư Tiểu Trát

Ngày cập nhật: 02:46 22/12/2015

Lượt xem: 1342706

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2706 lượt.

sau để lộ toàn bộ phần trán. Đuôi ngựa buộc rất cao, lại đeo một gọng kính màu đen không có mắt kính, sau khi mặc quần bò sơ mi và đi giầy thể thao, Bối Nhĩ Đóa nhìn chính mình trong gương, không ngờ lại thấy hình ảnh của mình lúc này không khác thời học cấp ba là mấy.
Lúc Bối Nhĩ Đóa đi ra khỏi phòng, Diệp Trữ Vi đã mặc quần áo xong, đang đứng trên hành lang đợi cô.
Cánh cửa đối diện bật mở, Úc Thăng từ trong phòng đi ra, vẻ mặt mệt mỏi như vừa tỉnh ngủ, mất một thời gian mới tập trung được tinh thần: "Thay đồ xong rồi à? Ờ, có vẻ rất hợp".
Bối Nhĩ Đóa mỉm cười với anh ta.
Úc Thăng đi tới cười nhạo Diệp Trữ Vi: "Vốn đạo diễn của chúng tôi định ghi lại một hình ảnh rất lãng mạn duy mỹ của hai người, địa điểm được chọn là trước cửa một tòa biệt thự kiểu châu Âu của làng nghỉ mát, bên đó có một chiếc xích đu bằng sắt màu trắng rất đẹp. Nhưng Diệp Trữ Vi phản đối, nói anh ta không thích xích đu. Tôi hỏi anh ta muốn quay thế nào, anh ta nghĩ rất lâu, đến lúc tôi sắp ngủ mất mới nói muốn đạp xe chở cô... Tôi cứ tưởng anh ta có ý tưởng gì hay ho, không ngờ suy nghĩ một hồi lâu mà cũng chỉ nghĩ ra một trò cũ mèm như vậy".
"Thế à?" Bối Nhĩ Đóa hơi kinh ngạc, Diệp Trữ Vi vắt hết óc suy nghĩ mà cũng chỉ nghĩ ra được có thế?
Úc Thăng sờ sờ cằm, than thở đầy thâm ý: "Quả nhiên là người chưa yêu bao giờ, một chút kinh nghiệm cũng không có, em phải thông cảm cho anh ta mới được".
Bối Nhĩ Đóa còn chưa có phản ứng gì, Diệp Trữ Vi đã đưa tay kéo cô tới: "Điều này thì anh không phải lo".
Nói rồi kéo Bối Nhĩ Đóa đi.
Úc Thăng chậm mất nửa nhịp đứng yên tại chỗ, nhếch miệng suy tư. Xem tình hình hiện nay thì còn chưa thể xác định Bối Nhĩ Đóa có tình cảm gì với Diệp Trữ Vi hay không, tại sao Diệp Trữ Vi lại làm như đã nắm chắc thắng lợi rồi?
Đường đi dạo ven hồ rất rộng rãi, mặt đường điểm xuyết rêu xanh. Ánh nắng chiếu xuống, ngay cả đất cát bám trên ngọn rêu cũng có thể nhìn thấy hết sức rõ ràng, ánh sáng ở đây đúng là hoàn hảo.
Như thường lệ, trước khi chính thức ghi hình phải diễn tập vài lượt. Bối Nhĩ Đóa ngồi sau xe của Diệp Trữ Vi, hai tay thận trọng đặt bên hông anh ta. Người Diệp Trữ Vi quá cao, chiếc xe này lại tương đối thấp, anh ta ngồi lên nhìn rất giống như một chiếc xe đồ chơi.
Một lát sau xe mới từ từ tăng tốc. Bối Nhĩ Đóa quay sang nhìn nước hồ gợn sóng lấp lánh dưới ánh mặt trời, dần dần chuyển từ màu xanh lam thành màu xanh lục. Khung cảnh trước mắt trở nên mát dịu, cô nhắm mắt lại, thoải mái hít sâu một hơi, đến lúc thở ra lại nghe thấy két một tiếng. Cô mở mắt ra nhìn, không ngờ Diệp Trữ Vi đã dừng xe lại.
"Có chuyện gì vậy?" Bối Nhĩ Đóa hỏi.
"Tay cô đặt ở đâu?"
"Bên hông anh".
"Ờ, nếu cô có thể đổi sang vị trí khác, có lẽ tôi sẽ thấy thoải mái hơn một chút". Anh ta nói: "Chẳng hạn như đặt ở bụng tôi".
"Bụng?" Bối Nhĩ Đóa suy nghĩ một lát, đây không phải biến tướng yêu cầu cô ôm anh ta từ phía sau hay sao?
"Sao? Như vậy có gì không ổn?"
Bối Nhĩ Đóa suy nghĩ một lát rồi ôm anh ta từ phía sau.
"Dịch lên một chút nữa".
Bối Nhĩ Đóa nghiêng người về phía trước, khuôn mặt áp vào lưng anh ta, lập tức cảm thấy như áp vào một ngọn lửa nóng bỏng.
"Có thể chặt hơn chút nữa không?" Anh ta buông mắt, nhỏ giọng nhắc nhở: "Ý tôi nói là tay".
Bối Nhĩ Đóa làm theo.
Đến lúc xác định Bối Nhĩ Đóa đã thật sự ôm chặt, Diệp Trữ Vi mới tiếp tục đạp xe.
Dọc theo đường ven hồ thảnh thơi đi về phía trước, Bối Nhĩ Đóa áp má vào lưng Diệp Trữ Vi, quan sát cảnh sắc xung quanh.
Tiếng chim vỗ cánh, tiếng gió hôn lá cây, tiếng bánh xe nhẹ nhàng lăn trên mặt đất. Tất cả những âm thanh vốn rất nhỏ giờ khắc này đều được phóng đại
vô số lần.
Càng khỏi phải nói đến tiếng đập trong lồng ngực.
"Trước kia cô đã được một nam giới nào chở chưa?" Anh ta đột nhiên hỏi.
Cô ngước mắt lên: "Cha có tính không?"
"Không tính". Giọng anh ta chậm lại, có một sự dịu dàng rất kì lạ.
"Tôi nhớ thời cấp ba sau khi tan học có rất nhiều nam sinh chở bạn gái mình về nhà, còn nữ sinh muốn bạn trai mình đỡ mệt nên đều ăn ít hơn cho đỡ nặng".
"Cô không cần giảm cân, đã đủ nhỏ rồi, gầy hơn nữa thì không còn gì cả".
Bối Nhĩ Đóa không hiểu ý anh ta lắm, thăm dò: "Anh đang ám chỉ một bộ phận đặc biệt nào đó?"
"Bộ phận đặc biệt?" Anh ta không hiểu: "Tôi đang nói cô".
"Tôi một mét sáu mươi, bốn mươi bảy cân, không gầy không béo, rất bình thường, được chưa?"
"Nhìn cô rất nhỏ, tôi chưa từng thấy người phụ nữ nào nhỏ hơn cô".
Bối Nhĩ Đóa không phục: "Từ bé đến giờ anh đã tiếp xúc gần gũi với mấy người phụ nữ?"
Diệp Trữ Vi suy nghĩ một lát: "Mẹ tôi, bà ngoại tôi, em họ tôi và cô. Cô là người nhỏ nhất".
"Suýt nữa quên mất, một người mà ngay cả em họ mình có đẹp hay không cũng không trả lời được thì không biết tỷ lệ chiều cao cân nặng phổ biến của phụ nữ cũng là bình thường".
"Còn cô, ngoài người nhà còn có bạn nam nào tương đối thân thiết không?"
Bối Nhĩ Đóa lục tìm trong đầu một lượt, lắc đầu: "Dường như không có".
"Ờ được". Giọng anh ta nhẹ như gió.