XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dựa Vào Hơi Ấm Của Em

Dựa Vào Hơi Ấm Của Em

Tác giả: Cúc Tử

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341781

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1781 lượt.

h, mà là cuộc sống.
Cô không thể suy đoán viển vông, nhưng cũng không muốn nói chuyện với Đại Đổng như đang thẩm tra ngay lập tức, tất cả đợi ngày mai hãy nói.
Ngày hôm sau, đi làm với đôi mắt thâm quầng, lại còn phải đi họp cùng với viện trưởng, không thể không vận động hết tinh thần để ứng phó, kết quả là vẫn xảy ra một sai sót nhỏ.
“Tiểu Chu, đừng để áp lực tư tưởng lớn quá”, viện trưởng Đồ tỏ vẻ thương xót nhân tài, “Dự án đầu tư ra nước ngoài nói là do cô phụ trách, người gánh vác chính vẫn là ông Vương. Mặc dù ông ấy tuổi tác đã cao, không tiện ra nước ngoài, cô có vấn đề gì vẫn có thể thỉnh giáo ông ấy bất cứ lúc nào”.
Chu Lạc vội vàng gật đầu, cảm ơn sự quan tâm của lãnh đạo, cô biết ông Vương - người được coi là sư tổ của cô - luôn rất ủng hộ cô.
Viện trưởng Đồ thấy cô vẫn ủ ê rầu rĩ, thầm nghĩ chắc cô không buồn vì dự án, chắc chắn là buồn vì cuộc chạy đua lên chức rồi. Cái cô Chu Lạc này, bình thường không chú ý lắm tới việc thăng chức, trừ phi trong lòng lại có những tính toán khác? Cách thay đổi suy nghĩ lần này xem ra cũng đúng, chức vụ có được không dễ dàng, cô ấy sẽ càng trân trọng, càng cảm kích, như vậy đương nhiên cũng sẽ cố gắng hơn trong công việc...
Viện trưởng Đồ tự mình suy ngẫm một cách rất vui vẻ, không ngờ đối tượng mà viện trưởng đang hướng tới đó bông nhiên lại mở miệng, “Viện trưởng Đồ, bữa tiệc chiêu đãi lát nữa tôi không tham gia có được không, hôm nay tâm trạng của tôi không được tốt, sợ sẽ gây thêm phiền phức cho viện trưởng”.
Viện trưởng Đồ nhìn cô, sững người trong giây lát, một lát sau mới kịp phản ứng lại, gật đầu nói: “Cũng được, nếu đã không khỏe, hãy về nghỉ ngơi đi”. Thật kỳ lạ, Chu Lạc cũng có lúc chết máy? Trong ấn tượng trước đây, cô ấy dù không phải là người đàn bà thép thì cũng chưa từng có lúc nào không sử dụng được...
Được tự do, Chu Lạc lập tức thu dọn đồ đạc bước xuống lầu. Sau khi vào trong thang máy, cô nhìn những con số thay đổi trên bảng hiển thị như một người máy, bỗng nhiên cảm giác tốc độ đi xuống của thang máy như chậm lại, trong lòng trào dâng một cảm giác buồn bực, chỉ bởi vì lại có người bước vào, làm lỡ cả thời gian đi xuống của cô.
Cửa thang máy được mở ra, bên ngoài là một đám người đen sì, Chu Lạc ngẩng đầu lên theo bản năng, liền nhìn thấy người đang được đứng bao bọc ở giữa, đầu óc lập tức lại càng rối loạn. Cô không biết nên chủ động chào hỏi hay giả vờ như không quen biết, nhìn dáng vẻ của họ, không phải đang bàn công việc, mà là đang trên đường đi bàn công việc. Trong hoàn cảnh không biết rõ tình hình, cô không dám tùy tiện giao tiếp.
“Cô Chu, không ngờ lại gặp cô ở đây.” Sự chủ động của ngài Lịch đã xua tan mọi nghi ngờ trong cô, Chu Lạc lập tức đáp lại bằng một nụ cười ngọt ngào.
Tuy nhiên, sự trao đổi giữa hai người cũng chỉ giới hạn ở đó, rất nhanh, họ xuống tới tầng cần đến, bước ra khỏi thang máy, Chu Lạc lại tiếp tục đi xuống tầng hầm để xe.
Tìm thấy xe của mình, ngồi vào bên trong, còn chưa kịp mở máy khởi động, bỗng nhiên có người gõ cửa xe của cô, đó là một người đàn ông chừng trên dưới ba mươi tuổi. Chu Lạc có chút do dự, đã có nhưng tin tức về các vụ những cô gái đi một mình xuống bãi đỗ xe ngầm gặp phải kẻ cướp, mặc dù người này quần áo chỉnh tề, không giống như những kẻ trộm cướp, cũng không thể không đề phòng một chút. Người xấu trong những năm gần đây đều không giống những người xấu, ngay cả những kẻ lăng nhăng cũng có ngoại hình giống với một người đàn ông tốt - chao ôi, nói gì nhỉ, chuyện của Đại Đổng chưa biết chừng là do hiểu nhầm, một sự hiểu nhầm lớn, nhưng lẽ nào cậu không xem lại nhật ký cuộc gọi? Tại sao vẫn không liên lạc với cô chứ?
Tuy nhiên, người đàn ông bên ngoài kia vẫn rất lịch sự đứng tại đó, dường như đang chờ đợi vô cùng kiên nhẫn, Chu Lạc đành phải hạ cửa kính xuống.
“Tôi họ Tôn, là thư ký của ngài Lịch.” Đối phương tự giới thiệu trong ánh mắt đầy nghi hoặc của cô.
Chu Lạc lập tức xuống xe, trở lại tư thế chào hỏi, đồng thời chờ đợi đối phương nói rõ lý do.
Thư ký Tôn cảm thấy hơi kinh ngạc, một người với tư cách thành viên tham dự cuộc họp như anh, phải tiếp nhận một nhiệm vụ thế này sẽ cảm thấy hơi buồn một chút, nhưng vẻ trấn tĩnh của Chu Lạc sau khi anh xuất hiện lại khiến anh rút lại cảm giác coi thường của mình. Giờ đây đối phương đang yên lặng chờ anh lên tiếng, đồng thời không mạo muội dò hỏi, ngay cả một chút hiếu kỳ cũng không có, lại khiến anh không thể không xem xét kỹ lại thân phận của người con gái này.
Tuy nhiên, thư ký Tôn là người dày dặn kinh nghiệm, tất cả mọi hoạt động tâm lý đều không dễ biểu hiện ra ngoài, lập tức giải thích rõ: “Ngài Lịch phải dự một cuộc họp bàn về công việc, hiện giờ không thể bớt chút thời gian rảnh rỗi. Cô Chu có thể để lại cách liên lạc được không? Đây là danh thiếp mà ngài Lịch muốn tôi chuyển tới cô”. Nói xong dùng hai tay đưa tấm danh thiếp ra.
Hóa ra ngài Lịch có tên là Lịch Chủy, trên danh thiếp chỉ ghi số điện thoại, không có bất cứ danh xưng nào khác, rõ ràng là phương thức liên lạc cá nhân.
Vớ