Tác giả: Cúc Tử
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341953
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1953 lượt.
ng kiềm chế được, chuyện phiếm thêm một câu.
Đại Đổng đã nói xưởng sửa xe là của người đồng hương mở ra, cậu chỉ là một cổ đông góp vốn, Chu Lạc không kiềm chế được, cau mày lại, “Chủ xưởng của các anh là nữ sao?”.
“Làm gì có chuyện đó, phụ nữ làm sao có thể làm cái ngành nghề này. Chủ xưởng thân hùm mình gấu, là một nam tử hán Tây Bắc điển hình đấy.” Vị sư phụ đó tiếp tục tán gẫu, có thể thấy rõ anh ta rất tôn trọng ông chủ.
“Vậy sao họ lại thành người một nhà được?” Chu Lạc bỗng có một dự cảm không tốt, cô đương nhiên không thể cho rằng vị nam tử hán Tây Bắc đó và Đại Đổng có chuyện mờ ám, nhưng...
“Ông chủ có một em gái, kinh doanh một quán cà phê, nhìn một cái đã biết đó là một cặp với Đại Đổng rồi, nghe nói bọn họ cùng lớn lên bên nhau từ nhỏ, hôm qua hai người họ còn đi cùng nhau đấy.” Vị sư phụ ngoác miệng cười một cách mờ ám.
Điều tốt đẹp thì không linh nghiệm, cái xấu xa lại linh nghiệm, sợ điều gì thì điều ấy lại tới. Bà chủ quán cà phê vẫn luôn canh cánh trong lòng đã sớm xuất hiện như vậy rồi, nghe giọng nói trong điện thoại, rất trong trẻo, rất có thể còn trẻ hơn cả mình lẫn Đại Đổng. Hai người lại còn có mối quan hệ tới mức độ như vậy, dù xét ở bất cứ góc độ nào, bản thân mình cũng đều chỉ là một vai phụ chen ngang, làm bia đỡ đạn cũng đáng đời, ai bảo mình đã là cóc nhái lại còn muốn ăn thịt thiên nga...
Chán nản thất vọng tới mức không thể nào khôi phục lại được, Chu Lạc dùng mũi giày nhọn đá đá vào lốp xe theo bản năng, cậu là đồ đáng ghét, cậu đã có bạn thanh mai trúc mã rồi còn trêu ghẹo tôi. Được thôi, cứ cho là cậu không trêu ghẹo tôi, vậy thì cũng cần phải tránh sự trêu ghẹo của tôi chứ! Oa oa, không thích tôi sao lại đón nhận lời thổ lộ của tôi? Nhận lời rồi lại có quan hệ không trong sáng với người khác. Cậu là đồ lăng nhăng! Hu hu, tại sao tôi toàn gặp phải những người nếu không phải đã có chủ rồi thì cũng là kẻ lăng nhăng? Gả cho một người lẽ nào lại khó khăn đến vậy sao? Hu hu...
“Này cô, xe của tôi đã đâm phải cô sao?” Đang tự than thân trách phận, Chu Lạc bỗng bị một giọng nói to lớn làm cho tỉnh lại, ngước mắt lên liền nhìn thấy một người đàn ông, mắt to mày rậm mặt vuông chữ điền, thân thể vạm vỡ khí thế hừng hực. Trong các cuốn tiểu thuyết cổ điển, đó chính là “một trang hảo hán”! Trang hảo hán đó đang nổi giận đùng đùng chằm chằm nhìn cô.
“Anh mới bị xe đâm ấy!” Nhìn cái gì mà nhìn, chưa từng nhìn thấy mỹ nữ hay sao hả! Hay là chưa từng nhìn thấy... mỹ nữ bị thất tình? Cho dù vẫn chưa thể xác định được, Chu Lạc cũng cảm thấy bản thân mình cách giới hạn thất tình không xa lắm, cô còn chưa hẹn hò yêu đương, lại càng không thể chơi trò cuộc tình tay ba với mức độ khó như vậy được, làm bia đỡ đạn dường như đã là một kết cục được định sẵn.
“Hung dữ thế, cẩn thận không lấy được ai đấy.” Người đàn ông đó có ngoại hình trung hậu, nhưng hễ mở miệng ra là nhắm trúng đích, điểm trúng huyệt, nhằm trúng vào chỗ hiểm của đối phương.
Chu Lạc giống như một con mèo bị giẫm phải đuôi, trong chốc lát đã bùng nổ, “Anh mới là kẻ không lấy được ai, cả nhà anh đều không lấy được ai. Tôi đã đắc tội gì với anh mà anh rủa tôi như vậy? Hu hu, các người ức hiếp người khác!”.
Chu Lạc khóc rồi, cô ngạc nhiên phát hiện ra rằng, một cô gái đã mấy năm nay không rơi nước mắt như cô lại khóc, lại còn ngay trước mặt một người lạ, khóc đến nỗi vô cùng hỗn loạn, kinh thiên động địa, không còn có hình tượng gì nữa.
“Ôi, cô đừng khóc nữa mà, tôi có bắt nạt gì cô đâu. Chỉ cần cô không sợ đau chân, cô có thể tiếp tục đá vào xe của tôi, hơn nữa cô mắng tôi, tôi còn chưa cãi lại, sao cô lại khóc cơ chứ?” Trang nam tử hán rõ ràng bị lúng túng trước tiếng khóc của cô, chân tay trở nên lóng ngóng, vỗ mạnh vào đùi, “Hừ, thế này là thế nào! Tôi dù không có ngoại hình điển trai như Đại Đổng, cũng không đến nỗi dọa người ta đến phát khóc chứ?”.
Chu Lạc nghe thấy hai chữ “Đại Đổng”, dừng lại liếc nhìn trang nam tử hán kia một chút, cảm giác thần thái không giống như những người thợ sửa xe bình thường, liền nghi ngờ liệu anh ta có phải là ông chủ của xưởng sửa xe này, là đồng hương của Đại Đổng, là anh trai của nữ chủ quán cà phê?
Có sự nghi hoặc này, chút áy náy khi Chu Lạc phát hiện ra mình đá nhầm vào bánh xe của người khác cũng tan biến hết rồi, ngược lại, cô càng khóc một cách thương tâm hơn, theo xu hướng đã phát ra rồi không thể thu lại được.
“Ơ? Sao em lại ở đây, hôm nay không phải đi làm sao?”
Chu Lạc đang đắm chìm trong tâm trạng của mình, không nghe thấy có tiếng dừng xe ở bên cạnh, càng không phát hiện ra người trên xe bước xuống đi về phía cô. Mãi cho tới khi âm thanh quen thuộc tới nỗi khiến trái tim cô giật thót vang lên, Chu Lạc mới bàng hoàng phát hiện ra hoàn cảnh của mình.
Đang giờ làm việc, cô lại đến bên ngoài xưởng sửa xe, giữa thanh thiên bạch nhật khóc trước mặt anh trai của tình địch, vừa hay lại còn bị người yêu bắt gặp, thật là một hoàn cảnh trớ trêu biết bao!
Vậy mà còn có điều trớ trêu hơn nữa.
“Anh, cô gái này là ai, sao anh lại bắt nạt ngườ