Tác giả: Cúc Tử
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341786
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1786 lượt.
i ta vậy?” Một âm thanh trong trẻo lanh lảnh của con gái cất giọng hỏi, Chu Lạc có chút căm hận trí nhớ quá tốt của mình. Cô nhớ rõ đó là cô gái tối hôm qua đã nghe điện thoại, cũng chính là tình địch của cô, tiếng gọi “anh” đó hoàn toàn chứng minh được mọi suy đoán của cô.
Cuộc sống, có thể cho ta chút vui mừng ngạc nhiên được không? Đừng để ta lúc nào cũng đoán trúng tất cả, có được không chứ? Chu Lạc thầm hỏi ông trời, nhưng không chịu ngẩng đầu lên, mất mặt quá, hãy giấu cô lại giả vờ đã chết đi!
“Anh đâu có bắt nạt cô ấy! Là do cô ấy đá vào xe của anh trước, anh hỏi một câu cô ấy đã mắng anh, sau đó lại khóc luôn. Đúng rồi, Đại Đổng, cậu quen cô ấy à? Nói thật đi, có phải cậu đã trêu ghẹo người ta, người ta liền đến đây đập phá không hả!” Trang nam tử hán vội vàng biện hộ cho mình, đồng thời tìm ra kẻ cầm đầu gây tội ác.
Đại Đổng lộ rõ vẻ bối rối, khom lưng xuống đỡ Chu Lạc dậy, gặp phải sự phản kháng kiên quyết, Chu Lạc gắng hết sức tiếp tục giấu mặt giữa hai cánh tay. Không đứng dậy, nhất định không đứng dậy!
“Anh hai, cô ấy là ai vậy?” Giọng nói của cô gái đó lại vang lên, qua đôi tai của Chu Lạc, âm thanh đó lại vô cùng chói tai, anh hai, gọi gì mà thân mật thế, cô ta rõ ràng là trẻ hơn mình!
“Bạn gái anh.” Một câu nói khe khẽ của Đại Đổng, đã khống chế toàn bộ hoàn cảnh.
Hiện trường vốn đầy ắp tạp âm, lại nhanh chóng yên tĩnh tới mức có thể nghe thấy tiếng kim rơi xuống đất. Tiếng gầm gào của trang nam tử hán kia dừng lại, cô gái kia dường như đã ngừng thở, ngay cả Chu Lạc cũng không khóc nữa, từ từ ngẩng đầu lên, đôi mắt đỏ mọng bắt gặp ngay khuôn mặt khôi ngô tuấn tú đó của Đại Đồng. Lúc này, trên khuôn mặt cậu đầy ắp vẻ quan tâm, sau khi nhìn thấy đôi mắt cô, lại có thêm chút lo lắng, “Lạc Lạc, em sao vậy?”.
“Không sao.” Chu Lạc chuyển khóc thành cười, đưa tay ra vịn vào cánh tay đang đỡ lấy cô của cậu, đứng dậy.
Lúc này cô mới nhìn rõ cô gái đã được “nghe nói” từ lâu, cô ấy có khuôn mặt hơi vuông, ngũ quan có phần giống với anh trai, nhưng da dẻ mềm mịn, xinh đẹp rực rỡ, đúng là một mỹ nữ, hơn nữa lại là một mỹ nữ mạnh khỏe tràn đầy sức sống, thoạt nhìn đã thấy khác với những cô gái công chức suốt ngày ngồi trong văn phòng như Chu Lạc.
Cô gái đó chăm chú nhìn Chu Lạc, đôi mắt mở to không chớp, trong đó có chút kinh ngạc, nhiều hơn nữa đấy là vẻ hoài nghi không dám tin. Chu Lạc quyết định bỏ qua những điều đó, ngay cả ý nghĩ thù địch của đối phương vừa mới trỗi dậy, cô cũng đều bỏ qua. Lúc này, tâm trạng của cô đang rất tốt, chủ động đưa tay ra, “Xin chào, tôi là Chu Lạc”.
Hóa ra từ địa ngục tới thiên đường, khoảng cách lại ngắn đến như vậy.
“Xin chào.” Cô gái đó đưa tay ra theo bản năng, chỉ chạm khẽ vào tay cô rồi buông ra, quay đầu nhìn về phía Đại Đổng, rồi lại nhìn anh trai mình.
Trang nam tử hán đã khôi phục lại, gầm gào, “Đại Đổng, tên tiểu tử này có bạn gái từ khi nào vậy hả? Đừng có đùa giỡn với bọn này đấy nhé?”. Nói xong lại nhìn ngắm Chu Lạc một lần nữa, thấy cô đang chỉnh lại vẻ ngoài nhếch nhác, không kìm nén được lắc đầu, đổi lại được một cái trừng mắt của Chu Lạc, giống như đang muốn biểu đạt: Anh dám nói một chữ “không” thử xem? Tôi sẽ khóc cho anh xem!
Trang nam tử hán sợ đến nỗi giật nảy cả người, không đợi Đại Đổng trả lời đã bắt đầu đùa, “Đã là người quen của nhau, đó chỉ là hiểu nhầm, một chuyện hiểu nhầm. Đi, vào trong uống chút nước đã, tối nay tôi chiêu đãi”.
Đám người cùng bước vào trong xưởng sửa xe, Đại Đổng nắm tay Chu Lạc, nói ngắn gọn về quá trình quen với Chu Lạc cho hai anh em họ nghe, đương nhiên, không nhắc tới việc Chu Lạc tranh phần thổ lộ tình cảm trước.
“Hì, đâm xe lại còn có thể nảy sinh tình cảm nữa.” Trang nam tử hán cảm thán. Qua giới thiệu, Chu Lạc biết anh ta tên là Phan Đông, Đại Đổng gọi anh ta là Đông Tử, Chu Lạc thầm đọc một tiếng “Phan Đông Tử”, lại nhìn cơ thể săn chắc của anh ta, phải cố gắng lắm mới không phì ngụm nước trong miệng ra ngoài.
Đúng với người thợ sửa xe lúc trước đã tiết lộ, ba người bọn họ là bạn cùng lớn lên bên nhau. Phan Đông khí chất hào hùng như cây tùng, Đại Đổng ấm áp nhã nhặn như cây trúc, Phan Lan thanh tú xinh đẹp như cây mai, ba người bọn họ như một bức tranh ba người bạn mùa đông sống động.
Ba người dường như chẳng có chuyện gì là không nói, đặc biệt là Phan Lan, chốc chốc lại thốt ra vài câu nói địa phương của vùng quê họ, hoặc đem những chuyện cũ chỉ ba người họ mới biết ra pha trò, Chu Lạc lại chẳng hiểu gì cả.
Chu Lạc không phải người kém hoạt bát trong ngôn ngữ, nhưng trước mối thâm tình đã hơn hai mươi năm của người ta, vẫn bị rớt lại phía sau. Cảm giác này rất không hay, Chu Lạc quyết định tiến hành phá vỡ.
Nhưng phá vỡ từ chỗ nào đây? Trước mặt Diệp Minh Lỗi, thậm chí là trước mặt Lịch Chủy, Chu Lạc là người tài giỏi có thừa, bởi vì sở trường của cô, lại chính là điều mà họ hứng thú. Nhưng đối với ba người này, cô không thể khoác lác về cổ vật và thú sưu tầm đồ cổ, cũng không thể biểu diễn cầm kỳ thi họa, những năm tháng họ lớn lên bên nhau, là thứ mà c