Tác giả: Cúc Tử
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341788
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1788 lượt.
i địa vị của ngài Lịch, cho dù là thư ký của anh ta, cấp bậc cũng cao hơn cô, đối phương đã giữ phép lịch sự như vậy, nếu từ chối thì thật không biết điều. Nhưng nếu ngài Lịch muốn biết cách liên lạc với cô, thông qua Diệp Minh Lỗi chẳng phải sẽ tiện hơn sao? Hà tất phải phiền phức như vậy.
Ngay sau đó, khi Chu Lạc nhớ lại tình hình của buổi tiệc chúc thọ ngày hôm ấy, lập tức đã hiểu rõ. Phải rồi, Diệp Minh Lỗi muốn lấy lòng ngài Lịch, nếu người này lấy thông tin từ phía anh ta, coi như đã nợ anh ta chút ân tình, ân tình của gian thương đâu dễ dàng cho nợ như vậy được? Mà chưa biết chừng, đó chính là ý đồ mà Diệp Minh Lỗi đưa cô tới buổi tiệc, một người tinh anh như ngài Lịch đương nhiên không thể mắc lừa. Mà cô rõ ràng lại không quan trọng đến mức khiến người ta phải nợ ân tình với kẻ khác, ai muốn khăng khăng tự dâng mình trong tình trạng chưa suy nghĩ thấu đáo như vậy.
Chu Lạc cũng thầm đoán được nguyên nhân mà ngài Lịch muốn liên lạc với cô. Thực ra cô cũng rất thích Châu Châu, chỉ là bị đem ra làm chiến lợi phẩm cho người ta mưu tính hại nhau trong lòng cô cảm thấy không thoải mái. Thêm vào đó, các sự việc gần đây cứ rối tung cả lên, có chút tư tưởng ốc còn chưa lo nổi mình ốc, làm sao lo cho người khác được. Hơn nữa, ngài Lịch quyền cao chức trọng, vợ cũng là một học giả uyên thâm, cô không hiểu tại sao lại cần một người ngoài như cô giúp dạy dỗ con gái. Nếu có ẩn tình khác, chưa biết chừng lại đẩy cô vào một vũng nước đục mà cô không muốn nhúng chân vào, mong muốn trước mắt của cô, vẫn là một cuộc sống đơn giản mà vui vẻ.
“Ngài Lịch nói nếu cô Chu lo sẽ bị làm phiền, có thể chỉ nhận danh thiếp của ông ấy cũng được, khi nào muốn, có thể liên lạc với ông ấy bất cứ lúc nào.” Thư ký Tôn rõ ràng nhận thấy vẻ do dự của Chu Lạc, nhưng tấm danh thiếp đã đưa ra lại không có ý định thu lại, anh và ông chủ của anh đều hiểu rõ, những lời nói đường hoàng này chẳng qua cũng chỉ là lấy lùi để tiến. Cô Chu trước mặt đây, rõ ràng cũng là người lăn lộn trong xã hội, không thể không hiểu rõ nước cờ này.
Trong thành phố này, không biết có bao nhiêu người chỉ xin được gặp mặt ngài Lịch một lần mà không được, còn cách liên lạc riêng với ông ấy, lại càng là thứ mà giới thương gia có nằm mơ cũng không có được. Cô ấy chỉ là một nhân viên kỹ thuật nhỏ bé, lại nhận được sự đãi ngộ đặc biệt này?
Tuy nhiên, sự đãi ngộ đặc biệt này, Chu Lạc lại thà rằng không có. Không phải cô kiêu căng, cho dù Lịch Chủy có lợi hại thế nào đi nữa, bản thân cũng không có điều gì cần cầu cạnh anh ta, chính cái gọi là không có tham vọng thì mới vững vàng được. Ngược lại, anh ta vẫn còn có chỗ cần tới sự giúp đỡ của mình.
“Thôi được, cảm ơn thư ký Tôn. Tôi đang có việc, tạm biệt.” Chu Lạc cũng dùng hai tay đón lấy tấm danh thiếp, sau đó cất đi, lên xe, khởi động máy rời đi, động tác liên hoàn dứt khoát, không hề có một chút ngập ngừng.
Bỏ lại sau lưng cô một thư ký Tôn đang trong trạng thái kinh ngạc tới nỗi không thể nào che giấu nổi. Đừng nói tới Lịch Chủy, mà chỉ với tư cách là thư ký của Lịch Chủy như anh thôi, cũng từ lâu rồi không nhận được sự từ chối thẳng thắn như vậy.
Dường như không vận động đầu óc, Chu Lạc liền cho xe chạy thẳng tới xưởng sửa xe mà trước đây cô từng tới. Đến trước cổng lại có chút nhụt chí, khi thật sự gặp mặt rồi, cần phải nói những gì đây? Hỏi cậu xem người phụ nữ kia là ai? Hỏi cậu xem tại sao không gọi lại cho mình? Hay là chỉ thẳng vào mặt và tuyên bố với cậu rằng: Anh là người đàn ông của em, từ nay về sau không được phép qua lại với bất kỳ người phụ nữ nào khác!
Tất cả những điều đó đều không phải là chuyện khó, vấn đề là, cô có dám không? Nếu đáp án có được không như ý muốn, cô phải làm thế nào, cô có thể làm được đến mức độ phẩy tay áo, nhẹ nhàng bước đi không?
Trước đây, mỗi lần đọc tiểu thuyết hay xem truyền hình, cô ghét nhất là những nhân vật nữ đã rõ ràng biết anh ta không yêu mình nhưng vẫn khổ sở cầu xin hoặc bám riết lấy anh ta hoặc tìm mọi thủ đoạn để chiếm đoạt lại. Nếu đặt bản thân mình vào vị trí đó, phải gánh chịu như thế nào đây?
Chân tướng, là thứ khiến người ta sợ phải biết rõ như vậy.
“Cô Chu phải không, xe của cô lại bị đâm sao?” Một người thợ sửa xe đã quen mặt trong lần sửa xe trước, thấy Chu Lạc đứng thẫn thờ một mình ở bên ngoài, vừa bước tới chào hỏi cô vừa nhìn chiếc xe của cô - xem có xây xát gì không, chiếc xe này mới mua chưa lâu, lẽ nào các linh kiện bên trong đã có vấn đề rồi?
“Ồ, sư phụ, chào anh, xe của tôi không có vấn đề gì, chỉ là một số hóa đơn chưa thanh toán hết, Đại Đổng có ở đây không?” Chu Lạc bừng tỉnh lại, quyết định thăm dò thực hư trước, còn nhớ Đại Đổng đã nói không phải ngày nào cậu cũng tới xưởng sửa xe.
Quả nhiên, vị sư phụ đó lắc đâu, “Đại Đổng không có ở đây, tuy nhiên chủ xưởng của chúng tôi thì có mặt, nếu có hóa đơn, thanh toán với chủ xưởng cũng vậy thôi, dù sao hai người họ cũng không phân biệt riêng tư, đều sắp thành người một nhà rồi, khà khà”. Vị sư phụ đó rõ ràng là đang trong tâm trạng hứng khởi, cuối cùng vẫn khô