Tác giả: Cúc Tử
Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015
Lượt xem: 1341798
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1798 lượt.
ng cũng tự thú nhận. Ai bảo cô cứ giữ chặt lấy cuốn tạp chí ngồi suy nghĩ mà không chịu thay đổi động tác cơ chứ?
Ánh mắt của Đại Đổng sáng bừng, khóe môi khẽ nhếch lên, nở một nụ cười, không kiềm chế được đưa tay xoa xoa lên mái tóc đang cúi gằm xuống của Chu Lạc, “Đi thôi, nếu không ra, cơm canh sẽ nguội hết cả đấy”.
Mái tóc của Chu Lạc sau khi được cậu xoa, lại càng giống như một mớ bòng bong, trái tim cô đập loạn xạ, gần như được Đại Đổng đẩy vào phòng ăn.
Bên cạnh bàn ăn, Phan Đông đang bận ăn vụng, Phan Lan nhanh tay nhanh mắt cầm đũa gõ vào tay anh ta, sau khi Chu Lạc và Đại Đổng bước vào, hai anh em họ dừng mọi động tác lại để chào hỏi.
“Tôi đã nói mà Đại Đổng, không nhận ra đấy, tên tiểu tử ạ.” Ánh mắt của Phan Đông cứ liên tục thăm dò trên khuôn mặt của hai người, trước khi nước dãi nhỏ xuống đã kịp khép cái miệng đang há hốc lại, nuốt miếng thịt bò xuống nói, ánh mắt nhìn Đại Đổng có chiều hướng khác hẳn.
Sắc mặt của Phan Lan biến đổi khôn lường, không nói một lời nào, bắt đầu bày biện bát đũa, phòng ăn yên lặng tới nỗi chỉ có tiếng bát đĩa chạm nhau.
Chu Lạc lơ mơ hốt hoảng, lẽ nào bọn họ có mắt thần có thể nhìn xuyên thấu, biết được cô đã xem thứ không nên xem trong thư phòng? Nhưng nếu cứ cho là như vậy, thì có liên quan gì tới Đại Đổng chứ?
Thực ra nếu Chu Lạc soi qua gương một chút, sẽ phát hiện ra mái tóc của cô lúc này đang rối bời, ánh mắt mơ màng, hai má ửng hồng, đôi môi bị cô cắn cho tới nỗi xuất hiện màu đỏ thẫm, lấp lánh ánh nước đến nỗi giống như hiện trường của một sự tình nào đó đã xảy ra.
“Vớ vẩn, cô ấy đọc sách ở trong phòng, có thể quá nhập tâm.” Đại Đổng đấm vào lồng ngực rắn chắc của Phan Đông, bật cười hà hà rồi bắt đầu ăn cơm.
Mùi rượu thơm bốc lên, Chu Lạc ngẩng đầu, “Hạnh hoa thôn? Hay là loại để lâu năm”. Ngước mắt nhìn bình rượu mà Phan Lan đang cầm trên tay, lại là màu tím không có nhãn mác.
“Ai da, thật sự là không nhận ra được mà.” Phan Đông tối nay dường như luôn nói câu nói đó.
Phan Lan thay anh ta bổ sung thêm, “Không ngờ chỉ dựa vào mùi hương mà cô có thể nhận ra được. Đây quả đúng là loại rượu phần của quê hương chúng tôi, mà còn là loại do chính phủ chuyên cung cấp đấy nhé”. Khi nói có thêm chút đắc ý.
Chu Lạc khẽ mỉm cười, không nói thêm gì nữa, cô nói tới rượu, chẳng qua là vì muốn phá vỡ bầu không khí vốn rất kỳ lạ ban nãy.
Phan Lan lấy ly ra rót rượu cho mọi người, nhưng lại thiếu phần của Đại Đổng, đồng thời giải thích với Chu Lạc, “Đại Đổng bị dị ứng với men rượu, chắc cô còn chưa biết nhỉ?”.
Đúng là cô không biết, Chu Lạc oán trách nhìn sang phía người bên cạnh đang được coi là bạn trai của mình, người đó làm mặt hề với cô, quay đầu lại kêu lên với Phan Lan: “Anh đã nói rồi mà, Lan Tử, em thật lòng muốn vạch trần anh đấy à, tối qua đã say mềm rồi, còn uống chưa đủ, hôm nay lại mang rượu ra nữa ư?”.
Phan Lan cười hì hì, đưa tay vỗ vào vai cậu, “Cái này gọi là bây giờ có rượu bây giờ say, anh hai, anh lại thiếu mất một thú vui đấy”.
Phan Đông cứ một ly rượu một miếng thịt, cười hì hì nói: “Nếu cậu ấy cũng uống rượu, thì còn ai lái xe vận chuyển chúng ta về? Ai nấu mỳ cho chúng ta ăn?”.
Thì ra, vai trò của Đại Đổng trong ba người bọn họ, chính là tài xế kiêm đầu bếp.
Đồng thời Chu Lạc cảm thấy nếu cứ tiếp tục như vậy, cô lại có xu thế đắm chìm trong thế trận đã bày sẵn, vì bản thân mình, cũng vì Đại Đổng, cô cần phải nói chút gì đó.
“Hai người thật hạnh phúc, uống xong rượu còn có người phục vụ. Trước đây tôi vốn không thích ăn mỳ, sau khi tới Bắc Kinh mới phát hiện ra mỳ của phương bắc ngon hơn mỳ ở phương nam nhiều. Đặc biệt là sau khi uống rượu xong được ăn một bát mỳ nóng hổi, thật là tuyệt biết bao!” Khi nói, ánh mắt liếc sang nhìn Đại Đổng đang ngồi bên cạnh, biểu hiện ra vẻ rất mong chờ.
Phan Đông đập bàn, nói chen vào, “Môi giới người cùng chí hướng nhé! Muốn ăn mỳ thì không có vấn đề gì, trong thiên hạ muốn ăn mỳ thì phải tới Trung Quốc, trong Trung Quốc muốn ăn mỳ thì phải tới Sơn Tây, hôm nào đưa cô về quê chúng tôi, mỳ ở đó còn chính tông hơn mỳ ở Bắc Kinh nhiều”.
Đây là câu nói dài đầu tiên của Phan Đông trong buổi tối hôm nay, lời vừa thốt ra khỏi miệng, liền gặp phải ánh mắt sắc như dao của hai cô gái truy sát.
Chu Lạc hận anh ta đã cướp lời của Đại Đổng, phẫn nộ biểu hiện: Có cần anh nhiều lời không hả!
Em gái ruột của anh ta lại hận anh ta tự kết thân với cô: Về quê cái gì chứ?
Ngay cả Đại Đổng, cũng chỉ trích anh ta, “Cái gì mà môi giới người cùng chí hướng, ngày nào cũng uống, anh thành sâu rượu rồi đấy, được chưa?”. Lại quay sang dịu dàng nói với Chu Lạc, “Muốn ăn mỳ thì không vấn đề gì, không phải về quê, đợi một chút là có liền”.
Phan Đông không hiểu tại sao trong chốc lát lại trở thành tâm điểm bị chỉ trích, ngẩn ngơ nhìn những người khác, nghe được câu nói của Đại Đổng, chê cười nói: “Cậu cứ giả bộ đi!”, rồi giống như thổ lộ, quay sang nói với Chu Lạc, “Tôi nói cho cô nghe, cô đừng thấy cái anh chàng Đại Đổng này có ngoại hình điển trai khiến các cô gái yêu th