Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dựa Vào Hơi Ấm Của Em

Dựa Vào Hơi Ấm Của Em

Tác giả: Cúc Tử

Ngày cập nhật: 04:03 22/12/2015

Lượt xem: 1341790

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1790 lượt.

ích, thực ra con người này là vô vị nhất, ngay cả ăn cơm cũng rất vô vị. Đối với cậu ta, tất cả sơn hào hải vị cũng không sánh nổi với mỳ sợi, một ngày ăn ba bữa mỳ cũng không chán. Cô đừng có bị cậu ta lừa, cẩn thận sau khi theo cậu ta rồi, ngày nào cũng ăn mỳ đấy!”.
Phan Đông nói những lời đó, vốn muốn chĩa mũi dùi về phía Đại Đổng, thêm vào đó anh ta cũng hơi cảm nhận được bầu không khí bí hiểm hiện tại, thầm nghĩ mấy cô gái trẻ này thật chẳng biết suy nghĩ thế nào, ai cũng chỉ nhìn vào mỗi khuôn mặt của Đại Đổng. Em gái vì cậu, ngay cả anh trai ruột cũng không thèm để ý tới, đàn ông chỉ có mỗi khuôn mặt đẹp đẽ thì tác dụng gì chứ? Cần phải có khí phách của nam tử hán, uống rượu thì phải bằng bát lớn, ăn thịt phải ăn miếng to, cần phải biết ý biết tứ, biết đi hát karaoke, biết lên mạng, biết tất cả các yếu tố đang thịnh hành - giống như anh ta vậy!
Không ngờ Chu Lạc nghe xong lời tố cáo của anh ta, ánh mắt càng sáng bừng, ngây ngô cười hì hì, “Hóa ra Đại Đổng lại dễ nuôi vậy ư!”.
Mù quáng, đây tuyệt đối là mù quáng! Phan Đông suýt nữa thì thổ huyết.
Món mỳ Thái[1'> do chính tay Đại Đổng làm, chỉ nghĩ tới thôi cũng khiến Chu Lạc vô cùng cảm động, đợi đến khi bê ra, mùi thơm của mỳ, mùi thơm của thịt và cả hương thơm của dấm Lão Trần[2'>, quện lại với nhau tỏa ra một hương vị ấm áp khiến người ta cảm động.
[1'> Mỳ Thái: Một loại mỳ, đặc sản của Sơn Tây, Trung Quốc.
[2'> Dấm Lão Trần: Một đặc sản của vùng Sơn Tây, Trung Quốc.
Từng sợi mỳ mỏng tang như lá liễu, đưa vào miệng cảm giác trơn tuột mà lại vẫn có cảm giác đang nhai, miếng thịt hầm nhừ béo mà không ngán, nước canh thơm ngon, nhạt, hơi chua, Chu Lạc suýt nữa thì bị hơi nóng của bát mỳ khiến chảy cả nước mắt. Hu hu, một đầu bếp hữu dụng thế này, cô không nỡ để người khác dùng cậu nữa rồi, phải làm sao đây?
Ăn một mạch hết cả bát mỳ lớn, khi ngẩng đầu lên thở, mới phát hiện ra phần mỳ của người khác lại chẳng ai động tới. Phan Đông còn đang bận uống rượu ăn thịt, Phan Lan lại cứ cầm ly rượu trên tay không chịu buông xuống, ánh mắt sáng rực khiến người khác cảm thấy rất không thoải mái. Vội vàng nhìn sang Đại Đổng, phát hiện ra cậu đang tươi cười nhìn cô ăn mỳ, xong rồi còn hỏi: “Ăn no chưa? Anh lấy thêm cho em một bát”. Nói xong không đợi cô trả lời, giằng lấy chiếc bát của cô, lao vào trong bếp.
Chu Lạc cảm thấy khó xử, món này vừa là thịt vừa là cacbonhydrat, sau này liệu cô có biến thành lợn con béo ú nữa không, không, lúc đó e rằng phải gọi là lợn già béo ú mới đúng, ặc, thật khó nghe quá.
Cùng lúc đó, Chu Lạc còn để ý thấy Phan Lan ngồi đối diện đang uống hết ly này tới ly rượu khác, đảo mắt một vòng, cũng nâng ly rượu của mình lên, nói với cô ấy: “Uống rượu một mình thật chẳng thú vị chút nào, để tôi mời cô một ly”.
Khóe môi Phan Lan mang theo chút chế giễu, “Anh hai không thích các cô gái uống rượu”.
Chu Lạc cười một cách dường như không để ý tới điều đó, “Đó là bởi vì anh ấy ghen tỵ, nếu không phải vì dị ứng men rượu, chưa biết chừng lại thích ấy chứ”. Hì hì, dù sao tạm thời cậu cũng không nghe thấy, cứ bịa một chút đi.
“Quả nhiên là rượu ngon.” Trong nháy mắt Chu Lạc lại rót thêm một ly, chạm ly với Phan Lan rồi lại uống, đợi đến khi Đại Đổng bê bát mỳ quay trở lại, cô đang uống ly thứ tư.
“Ha ha, ha ha.” Phan Đông trợn tròn mắt cười nhạo Đại Đổng, “Tôi đã nói gì nhỉ, rượu là thứ tốt, không ai là không thích. Tên tiểu tử này kiếp trước đã tạo nghiệt nên ông trời mới trừng phạt cậu ta đấy!”. Dù sao hôm nay, thế nào anh ta cũng cảm thấy Đại Đổng thật chướng mắt, cứ chớp được cơ hội là đâm một mũi dùi. Tên tiểu tử này thật quá đáng, ở bên cậu ta, chẳng cô gái nào chịu nhìn sang người đàn ông khác nữa.
Thấy Chu Lạc len lén liếm môi giống như mèo con ăn vụng cá, Đại Đổng cười đau khổ lắc đầu, nhưng cũng không nói gì, trộn đều mỳ lên rồi đẩy về phía cô.
Khi đánh cược giữa tình yêu của Đại Đổng và cơ thể uyển chuyển của bản thân, Chu Lạc lại ăn hết nửa bát mỳ nữa, lúc này ba người bọn họ cũng ăn được tương đối rồi.
Theo thỏa thuận từ trước, Phan Đông phải phụ trách việc dọn rửa bát đũa, anh ta luôn mồm lảm nhảm chống chế, muốn để đến ngày mai đợi người giúp việc theo giờ tới dọn rửa.
“Không, không được, sẽ sinh ruồi muỗi đấy!” Ánh mắt Phan Lan mơ màng, hai má đỏ hồng, rõ ràng là đã uống quá nhiều, nhưng đồng thời vẫn không quên ngăn chặn thói lười biếng của anh trai.
Dù sao cũng đang có khách trong nhà, Phan Đông không tiện tiếp tục chây ì, ngoan ngoãn thu dọn bát đĩa bước vào nhà bếp.
“Chu Lạc, hai người cứ nói chuyện đi nhé, tôi lên lầu đây.” Phan Lan lảo đảo đứng dậy, khi đi ngang qua hai người lại bỗng nhiên nghiêng người một cái, trượt chân ngã xuống đất.
Chu Lạc tranh đỡ cô ấy dậy trước, nhưng trong giây phút đứng dậy lại đưa tay ôm trán kêu lên: “Ôi chao, không xong rồi, loại rượu này nặng quá, em cũng say rồi”. Tuy nhiên, cô không trượt ngã, bởi vì Đại Đổng ở bên cạnh giúp cô đứng vững.
Mềm nhũn người dựa vào người của Đại Đổng, nhìn bề ngoài cậu hơi gầy, nhưng khi tiếp xúc lại ph