Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dục Hỏa Khó Nhịn

Dục Hỏa Khó Nhịn

Tác giả: Tinh Hồng

Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341109

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1109 lượt.

Tròng mắt đen tăm tối, giọng Phong Dực khào khào nói, anh đưa đầu cô xuống thêm chút nữa, sau đó dừng lại ở cây côn của mình.
Bộ phận đang sưng đỏ kề tới bên môi Doãn Tinh, cô cảm thấy cổ họng nóng rực khô khốc, vì vậy cô vươn lưỡi liếm nơi nóng rực đó.
“Á……..” Đây là cái gì?
Doãn Tinh kêu lên một tiếng, Phong Dực lại dùng sức ấn đầu cô xuống.
“Liếm nó đi em!”
Doãn Tinh khiếp sợ đưa đầu lưỡi ra, liếm vật thô sáp nóng bỏng vừa rồi.
Sao chỗ này lại có lông? Mùi vị này có chút quen thuộc…. Đáng tiếc là cô không nhìn thấy….Mùi vị vủa nó… Trời ạ! Tại sao lại có một dòng khí nóng truyền vào miệng cô?
Trời ạ! Sao chỗ vừa rồi cô vừa liếm qua lại trở nên lớn như vậy? Thật là kỳ lạ!
“Phong…….”
Gương mặt anh tuấn củ Phong Dực nhíu lại, toàn thân nhẫn nhịn như ngồi trên đống lửa, toàn thân anh phát ra tiếng rên rỉ nóng bỏng, trong hô hấp kịch liệt đan xen một chút vui mừng.
Chẳng lẽ là cái đó của Phong? Một câu hỏi hiện lên trong đầu, Doãn Tinh theo bản năng khạc ra một ngụm khí nóng, cảm giác cây côn thịt bỗng nhúc nhích, cô thở ra một hơi, nó lại chạm vào đầu lưỡi của cô bắt đầu nhích xuống.
Phong Dực cũng không nhịn được nữa, anh đem tất cả nhét vào cái miệng nhỏ nhắn của Doãn Tinh.
“Ưm……Phong……Của anh lớn quá!” Doãn Tinh theo bản năng ngậm lấy vật to lớn trong miệng.
Máu nóng trong người Phong Dực lập tức dâng trào, toàn thân anh bắt đầu co quắp.
“Á……” Anh cho vật to lớn của mình ra vào trong miệng Doãn Tinh, anh cắn chặt răng nhẫn nhịn sự kích thích muốn đâm vào trong cơ thể cô.
“Giỏi lắm, Tinh, làm ơn……Đổi vị trí đi…….”
“Dạ!” Doãn Tinh vừa nghe thấy âm thanh ma mị của Phong Dực, trong đầu lập tức trống rỗng, đầu lưỡi cùng môi di chuyển xuống bắp đùi trong của anh. Nơi da thịt trơn non như vậy khiến Doãn Tinh cảm thấy hưng phấn.
“Ưm…….” Phong Dực khổ sở gầm nhẹ một tiếng.
“Phong…….” Doãn Tinh cảm thấy tiểu huyệt của mình nước chảy ồ ạt, cô khổ sợ khép chặt hai chân của mình, thân thể Phong Dực co rút khiến toàn thân cô nóng ran, quay cuồng không dứt.
“Phong, yêu em đi, được không?”






“Anh đã yêu em rồi!”
Hai hàng lông mày tự nhiên thoáng hiện lên một nét thâm tình, Phong Dực gác cằm mình lên bờ vai đẫm mồ hôi của Doãn Tinh, khẽ gặm cắn vành tai nuột nà của.
“Em còn chưa thỏa mãn sao, tiểu dâm nữ?” Câu nói chế nhạo của Phong Dực khiến hai gò má của Doãn Tinh ửng hồng, khiến cô không dám nhìn thẳng vào đôi mắt xanh dương câu hồn kia.
“Ngượng sao? Vừa rồi không phải lớn tiếng như vậy sao? Sao bây giờ cứng lưỡi rồi?”
Phong Dực rất thích nhìn dáng vẻ toàn thân hồng hào của cô, muốn nhìn thấy da thịt trắng như tuyết bởi vì hoan ái mà biến thành hoa hồng đỏ rực, vật nóng bỏng dưới thân anh lại lần nữa ngẩng đầu.
“Phong, ngực của anh cứng quá!”
“Thích không?” Phong Dực nhếch môi cười, nụ cười trên mặt hấp dẫn như một tên tội phạm.
“Ông trời thật không công bằng, sao lại để cho dáng người anh đẹp như vậy!” Doãn Tinh không nhịn được oán trách.
Cô dùng tay xoa nắn cơ ngực rắn như sắt của anh, càng sờ càng nghiện. Ngực đàn ông không giống với ngực phụ nữ, nhất là Phong Dực, nhất định anh đều tập thể dục mỗi ngày, bộ ngực của anh mặc dù không có cơ bắp nhiều lắm nhưng lại hấp dẫn khiến người khác không nhịn được muốn cắn nó một cái.
“Lại muốn cắn ngực anh sao?” Nhìn ra ánh mắt khát vọng của Doãn Tinh, Phong Dực không nhịn được cười ra tiếng.
“Phong, anh không thể nói kín đáo một chút à? Trên mặt của em có ghi rõ vậy sao?” Thật là! Anh sẽ không nghĩ cô là đồ mê trai chứ? “Phong, sở dĩ em như vậy là vì nghề nghiệp bắt buộc, em cũng chỉ vì hứng thú của em mà thôi.”
Hứng thú của cô chính là viết tiểu thuyết. Phong Dực đã sớm biết. Như vậy cô tìm tới anh, là vì muốn anh làm trai bao miễn phí, muốn lấy kinh nghiệm trên người anh sao. Anh không vui khi nghĩ như vậy.
“Phong, anh đang không vui sao?”
Doãn Tinh sờ soạng bộ ngực của anh một lát, thấy anh không lên tiếng, cô không nhịn được dùng sức siết lấy đầu vú nhỏ của anh, sau đó lưu luyến dời mắt khỏi bộ ngực chuyển lên trên khuôn mặt anh.
Phong Dực kiềm chế dục vọng và tức giận trong lòng, anh không muốn vạch trần cô sớm như vậy.
“Phong, anh giận em sao?” Doãn Tinh khổ sở nhìn sắc mặt của Phong Dực.
“Đây là lần đầu tiên chúng ta gặp nhau sao?” Lãnh đạm lên tiếng, Phong Dực cố tình hỏi.
“Chúng ta? Phong Dực, trước đây anh từng gặp em chưa?” Xem ra Phong Dực đã quên lần đầu tiên bọn họ gặp nhau cho nên mới có thể hỏi cô như vậy.
“Chưa từng gặp.” Phong Dực trầm giọng trả lời, trong lòng vừa tức giận vừa thầm nghĩ, cô không muốn thừa nhận đã từng có một khoảng thời gian đẹp đẽ với anh, cô là người phụ nữ đa tình sao? Là đã làm với quá nhiều người đàn ông, cho nên căn bản không nhớ tới lần đầu tiên của cô là cho anh?
Phong Dực tức giận xoay người, Doãn Tinh giật mình, khuôn mặt nhỏ nhắn của cô hiện lên vẻ khổ não, trong lòng tràn đầy nghi ngờ khổ sở.
Phong, sao anh có thể quên em!
Cô khổ sở mu