Tác giả: Tinh Hồng
Ngày cập nhật: 04:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341115
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1115 lượt.
c sự căm hận trong đôi mắt anh.
“Phong…….”
“Tiểu Vi nói mỗi ngày em đều cùng người đàn ông Châu Á này hẹn hò đúng không?”
“Em…….” Cô có gặp Tiểu Đồng, nhưng không phải là hẹn hò. Ánh mắt Doãn Tinh nhìn về phía Tiểu Đồng, hy vọng anh nói thay mấy câu.
Tiểu Đồng vừa nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng của Phong Dực, không hề nói gì đã nhanh chóng rời đi.
“Tiểu Đồng, anh…….”
“Khỏi phải gọi, người tình của em đã đi rồi.” Trong ngực tức giận, giọng nói âm trầm của Phong Dực vang lên trên đỉnh đầu cô.
“Tiểu Đồng không phải người tình của em, Phong Dực, tại sao anh không chịu tin em?” Doãn Tinh căm phẫn ngẩng đầu nhìn vào đôi mắt lạnh băng của Phong Dực.
Phong Dực trầm mặc nhìn cô, muốn nhìn xem trên gương mặt xinh đẹp đáng yêu kia đâu là thật đâu là giả.
“Hy vọng về sau em có thể khống chế hành động của mình một chút, anh không thích người phụ nữ của mình gần gũi người đàn ông khác.” Trái tim của Phong Dực vì yêu cô mà chua xót, anh quyết định cho cô thêm một cơ hội nữa.
Doãn Tinh thở phào nhẹ nhõm, nét mặt của Phong Dực cũng dần hòa hoãn, cô biết anh tạm thời chấp nhận lời giải thích của cô, mặc dù chỉ là miễn cưỡng, nhưng chỉ cần anh cho cô cơ hội chứng minh là tốt rồi.
“Phong, em biết gần đây trong học viện có quá nhiều lời đồn đại không hay về em, em…..Cho em một cơ hội được không? Em sẽ chứng minh trong sạch của mình.” Doãn Tinh cầu khẩn, cô chờ Phong Dực ba năm, cô không thể để mất đi cơ hội có được anh nữa.
Tầm mắt giao nhau, Phong Dực rung động vì ánh mắt buồn bã của cô.
Anh chăm chú nhìn vào đôi mắt cô, giống như muốn nhìn thấu tâm hồn cô, muốn biết rốt cuộc cô là một người con gái như thế nào, rốt cuộc đâu mới thật sự là cô.
Ánh nhìn nghiên cứu của Phong Dực khiến Doãn Tinh rùng mình một cái.
Anh căn bản không tin tưởng cô, cô phải làm thế nào mới có thể hóa giải hiểu lầm của anh đây?
Cả đêm Doãn Tinh không ngủ được, cô suy nghĩ suốt đêm vẫn không thể hiểu được tại sao những người trong học viện bình thường không tiếp xúc với cô, tại sao bọn họ muốn làm tổn thương cô như vậy?
Mặc dù cô là nhà văn ngôn tình, nhưng chuyện này đáng để mọi người dị nghị ầm ĩ hay sao?
Người Đài Loan khá bảo thủ đối với vấn đề tình dục khiến cô ở mặt này không biết gì nhiều, vì muốn viết cho xong tiểu thuyết, cô mới đi hỏi nam sinh, chuyện này có gì sai?
Cô nghĩ rằng Pháp là một quốc gia khá thoáng, bàn luận chuyện này cũng không nhất thiết phải nhận những ánh mắt coi thường, không ngờ tự mình rước lấy rắc rối.
Cô đã chọc giận tới ai sao? Thôi, đi tìm thầy Moy nói chuyện một chút, anh ấy sẽ cho cô lời khuyên. Trong đầu Doãn Tinh trống rỗng, cô muốn tìm người tâm sự.
“Sao lại xảy ra chuyện này?” Anh không thể tin nổi thứ vừa nhìn thấy.
Nhìn vẻ mặt kinh ngạc của Moy, Doãn Tinh không hiểu hỏi: “Thầy Moy, tác phẩm của em không tốt sao? Hay là…….” Bản thiết kế này tuy mới chỉ là bản phác thảo nhưng vẫn phải tham gia tranh giải Nữ Hoàng thời trang hàng năm, hơn nữa hôm nay là ngày hết hạn nộp bài.
“Thầy Moy, sao anh không nói gì?”
Doãn Tinh sốt ruộc, chỉ thấy Moy mở to mắt nhìn cô, cái gì cũng không nói, trên mặt chỉ hiện lên vẻ thất vọng.
“Thầy Moy, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
“Tinh, tối hôm qua Tuyết Vi đưa cho tôi bản thảo thiết kế hơn một nửa là giống của em, em….”
Nghe vậy Doãn Tinh ngẩn người, mọi thứ xung quanh cô như sụp đổ.
Trong đầu cô trống rỗng. Rõ ràng có người cố tình muốn hại cô, nhưng bản thiết kế sợ nhất là bị người khác sao chép, người bị sao chép nếu như không có chứng cớ chứng minh nguyên bản của mình, trong giới thiết kế nếu bị trộm ý tưởng sẽ bị thất bại thảm hại, mất hết danh tiếng, từ nay về sau không thể ngẩng đầu lên.
“Tinh, em……Tuyết Vi…….”
Moy từ trong ngăn tủ lấy ra bản thiết kế mà tối hôm qua Tuyết Vi đưa cho anh, vừa so sánh với bản thiết kế của Doãn Tinh, sau không biết làm gì chỉ có thể nhìn Doãn Tinh.
“Tinh, Tuyết Vi là con gái công tước, mà em là người phương Đông, cho dù tôi tin bản thiết kế là ý tưởng của em, nhưng người khác chưa chắc đã tin, huống chi em cũng không phải là đối thủ của Tuyết Vi. Tinh, sao em lại không chú ý như vậy? Sao em lại đối đầu với con gái Công tước? Giám đốc lần này nhất định sẽ… Aizz! Tinh! Sao em lại chọc vào Tuyết Vi làm gì?”
“Thầy Moy, thầy nhất định phải tin tưởng em, em….Vì bản thiết kế này em đã cố gắng gần một tháng nay, không có chuyện em sao chép ý tưởng của Tuyết Vi, suy nghĩ của em và cô ấy bất đồng, em… Em về lấy bản nháp chứng minh sự trong sạch của mình!”
Doãn Tinh vừa muốn trở về phòng lấy bản nháp để chứng minh trong sạch của mình, thầy Moy đã nhíu mày goi cô lại.
“Tinh, vô ích thôi, người khác muốn hãm hại em còn để lại dấu vết cho em sao?”
Chuyện như vậy Moy đã chứng kiến nhiều, nhất là những năm gần đây vẫn luôn tồn tại một chút mặt tối, chính anh cũng từng bị hại thê thảm.
“Thầy Moy, vậy em phải làm sao?” Doãn Tinh lo lắng không phải là chuyện cô có thể ở lại thiết kế hay không, cô