Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 1343341
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3341 lượt.
ều mảnh, những phần còn thừa lập tức bị ném bay ra ngoài!
Minh Huy tươi cười, nhìn người máy vây kín thân ảnh gầy yếu còn lại trong xe. Nhóm vệ binh loài người, khiếp sợ đến không thể nhúc nhích hay nói tiếng nào.
Tất cả đã ngã ngũ. Hứa Mộ Triều thống khổ cúi đầu, A Lệ sắp bị bắt, mà cô thì trọng thương chống đỡ không nổi. Chẳng lẽ cứ trơ mắt để Minh Huy bắt cậu ấy đi sao?
Từ lúc Nguyên soái trẻ tuổi chấp chính tới nay, chưa có ai dám can đảm mạo phạm đến dinh thự Nguyên soái.
Hôm nay, bọn người máy đánh lén, những binh lính tinh anh loài người hi sinh đến hàng trăm người trong cuộc giao đấu. Đây là con số thương vong chưa bao giờ có của đội cảnh vệ.
Nhưng người máy không dự đoán được, chúng sẽ phải trả một cái giá đắt gấp bội lần vì con số này.
Bọn chúng sẽ gặp phải một cuộc tàn sát vô cùng khủng bố.
Hài cốt của tám người máy rơi lả tả quanh chiếc xe. Thân thể sắt thép dường như không thể chịu đựng nổi va chạm mãnh liệt, văng ra xa mấy mết! Nhưng bấy nhiêu vẫn còn chưa đủ!
Sau khi ngã xuống đất, bọn họ không rên nổi một tiếng, vẻ ngoài ngụy trang thành loài người nổ tung thành những mảnh vụn kim loại, chia năm xẻ bảy, hoàn toàn tử vong!
Mà giữa đám bụi mù trộn lẫn vụn kim loại từ mấy thi thể, trong sắc trời âm u của buổi hoàng hôn, chỉ có một người mặc quân trang màu xanh lam, nhẹ nhàng tháo bao tay trắng như tuyết xuống, chậm rãi đi tới chỗ bọn người máy.
“A Lệ? Làm sao cậu….” Người lên tiếng đầu tiên lại là Minh Huy, cô cũng không nhận ra quân hàm Nguyên soái trên vai anh ta, nghi hoặc khiếp sợ khiến cô cứng đờ tại chỗ —— không ai có thể tay không giết chết tám người máy đẳng cấp cao nhất này! Cho dù là Minh Hoằng đi chăng nữa! A Lệ làm sao có thể làm được?
Mà Hứa Mộ Triều sớm đã ngã vào giữa vũng máu, dù máu tươi mơ hồ, dù toàn thân cạn kiệt sức lực nhưng chưa bao giờ cô thanh tỉnh đến thế. Cô ngơ ngác nhìn người nọ, một ý niệm mãnh liệt xông lên đầu—— đó là quân hàm Nguyên soái….Anh ta không phải A Lệ! Anh ta lại không phải là A Lệ! Anh ta thực sự không phải A Lệ!
Anh ta là ——
“Người máy? Tốt lắm.” Khuôn mặt tuấn mỹ như thiên thần, từ trong bóng đêm dần dần hiện ra, “Đã lâu chưa gặp được dạng ám sát như thế này.”
Nguyên soái một mình đối địch.
Edit: Chjchjbi
Beta: Myumyu
Anh ta quả nhiên không phải là người!
Sao anh ta có thể là con người được chứ? Con người, làm sao lại có sức chiến đấu vượt quá cực hạn như vậy?
Cuối cùng, chỉ còn lại một mình Cố Triệt, chắp tay đứng giữa một đống người máy hoặc tử vong hoặc bị thương nặng, hờ hững ngước đôi mắt đen trong veo nhìn về phía Minh Huy, người máy cuối cùng còn sót lại trên đường.
Bắt sống Minh Huy đã là chuyện dễ như trở bàn tay. Tuy nhiên phản ứng của Minh Huy cũng rất nhanh, cô ta cực kỳ nhạy bén, vung sợi dây thừng trên tay lên! Đồng thời cũng giơ tay kia lên nhanh chóng nổ súng!
Đầu kia của dây thừng chính là Hứa Mộ Triều đang bị thương nặng, mà viên đạn cũng nhằm về phía cô!
Cố Triệt hờ hững nhìn lại, khẽ nhíu chân mày.
Mà đối với Hứa Mộ Triều, tất cả sự thật tưởng như đã rõ ràng nhưng vẫn còn nhiều điểm mù mờ khó hiểu. Người này chắc chắn là Cố Nguyên soái, nhưng A Lệ đâu rồi? Người mà mình tiếp xúc mấy ngày qua chỉ có một mình Cố Nguyên soái sao? Sao anh ta lại có thể giống A Lệ y như đúc?
Lòng cô chấn động kịch liệt, cả sợi dây thừng cũng căng lên, ngẩng đầu liền thấy những luồng điện ồ ạt đập vào mặt. Cô kinh hoảng để bản năng sinh tồn dẫn dắt tất cả, cho dù máu toàn thân đã cạn kiệt, cũng dùng hết sức lăn một vòng tránh đạn. . . . . .
Bên eo đột nhiên được một cánh tay mạnh mẽ ôm lấy, thân thể trong nháy mắt đã bay lên không cách mặt đất mấy mét!
Hơi thở lành lạnh quen thuộc mà xa lạ trong nháy mắt phả tới. Cô ngẩng phắt đầu lên. Thấy Cố Nguyên soái rõ ràng đứng cách cô mấy mét đột nhiên xuất hiện như thiên thần giáng trần! Mà mình thì đang nằm gọn trong lồng ngực anh ta.
Trải qua cuộc chiến kịch liệt như vậy, quân trang của anh ta lại gần như không dính một hạt bụi, thẳng thớm chỉnh tề. Gương mặt anh ta đang kề sát trên đầu cô, hàng lông mày đen nhánh mang theo khí thế sắc bén, tròng mắt sáng như sao mà lại hờ hững, lạnh lùng đến thấu xương.
Anh ta không nói gì cả, dùng tay lôi mạnh, lưới dây thừng bằng hợp kim bền chắc không gì phá vỡ nổi đột ngột vỡ vụn trong lòng bàn tay anh ta!
Hứa Mộ Triều ngửa mặt nhìn anh ta, cự ly quá gần, hơi thở nóng rực khiến cô gần như muốn ngất xỉu.
“Anh là Cố Triệt? Cố Nguyên soái?” Cô thì thầm như đang lẩm bẩm một mình.
Anh ta không trả lời chỉ ôm cô vững vàng đứng yên.
Thời cơ đã mất, xe của Minh Huy trong nháy mắt đã trốn đi thật xa. Đám binh lính không cần mệnh lệnh, tự động đuổi theo. Đã có vệ binh đến nghênh đón từ lâu, anh ta ôm cô sải bước đi tới một chiếc xe khác, cúi người ngồi vào trong xe.
Tài xế nhấn ga, chiếc xe lái thẳng tới dinh thự Nguyên soái.
Nguyên soái ngồi thẳng như núi, lưng eo thẳng tắp, gương mặt tuấn mỹ nghiêm túc l