Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 1343115
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3115 lượt.
gác, năm bước có một tốp quân lính. Các nhóm quân lính loài người tinh anh nhất ngày đêm bảo vệ để phủ Nguyên soái được an toàn.
Con đường thông lên núi vô cùng yên tĩnh, thỉnh thoảng cũng có vài chiếc xe chạy xuống núi. Buổi tối tám giờ, quân lính nhìn thấy một chiếc xe dài có rèm che từ đường quốc lộ dưới chân núi từ từ chạy đến.
Từng tốp quân lính nghiêm trang cúi chào theo nghi thức quân đội như những pho tượng. Trong xe, có bóng người hơi nâng tay, đặt bên thái dương đáp lễ các binh lính.
Chiếc xe cũng không dừng lại, lập tức chạy qua cổng lớn bằng sắt màu đen dẫn lên núi.
Đột nhiên! Ở tốp sau của trạm canh gác, giữa rừng rậm bỗng hiện lên những tia sáng đỏ chớp tắt không ngừng —— quân lính loài người không biết đó là những đôi mắt hồng ngoại của người máy, có thể xuyên qua màn đêm, xuyên thấu mọi trở ngại để thấy rõ tướng mạo của người trên xe.
“Ai đó!” Quân lính loài người nhạy bén quát chói tai, cùng lúc đó, một nhóm binh lính đã qua huấn luyện, lập tức vây quanh xe của Nguyên soái hộ vệ.
“Xác nhận! Mục tiêu ở trên xe!” Một giọng nói lạnh lùng vang lên! Hơn mười bóng người mạnh mẽ như báo săn mồi chợt xuất hiện trong rừng, lấy tốc độ mà mắt thường không thể nhận thấy, thoải mái lướt qua nhóm quân lính bảo vệ, tấn công chiếc xe có rèm che!
Nhóm vệ binh vô cùng sợ hãi, vội vàng nâng súng lên bắn! Thế nhưng với tốc độ phản ứng như thế chỉ làm một người máy trúng đạn ngã xuống đất. Trong nháy mắt, những người máy khác đã vây quanh chiếc xe.
Nòng súng trong tay đám người máy chĩa thẳng vào xe, khiến quân lính không dám hành động thiếu suy nghĩ nữa. Hai hộ vệ trong xe giơ súng lên bắn! Ba gã người máy bị trúng đạn ngã xuống, nhưng hai hộ vệ lập tức bị những người máy khác lôi ra khỏi xe, ném xuống đất.
Bên trong xe còn sót lại một người, thân ảnh gầy yếu đó chậm rãi ngẩng đầu lên.
Người máy cầm đầu xoay người, nhìn người duy nhất còn sót lại trong xe. Hắn vất súng, cánh tay dài bằng sắt thép đột nhiên vươn về hướng người kia!
Đúng lúc này, một tiếng thét dài vang vọng cả chân núi. Tiếng gầm mãnh liệt truyền tới, khiến cả quân lính loài người lẫn người máy đều khựng lại. Mọi người ngẩng đầu chỉ thấy một đôi cánh đỏ tươi như máu, như tia chớp xẹt qua! Lấy tốc độ nhanh đến không thể giải thích nổi, lao về phía cánh tay của tên người máy đang chụp vào trong xe!
“Bằng bằng” mấy tiếng súng vang lên,thủ lĩnh người máy bị trúng đạn thụt lùi mấy bước. Hắn ngước đôi mắt đỏ lạnh lẽo nhìn người con gái bán thú toàn thân đẫm máu, một tay cầm súng, bảo vệ ở trước chiếc xe kia.
“Hứa Mộ Triều?” Người máy nhìn thấy cô, phất tay ra hiệu với đám đồng bọn, “Lên!”
Cùng lúc đó, hai chiếc xe nhanh như điện chạy tới, không chút cố kỵ phóng thẳng vào phòng tuyến của quân lính loài người. Trong khi hàng phòng vệ trang bị tận răng kia ngã trái ngã phải thì hai chiếc xe kia cũng hư tổn nặng nề.
Minh Huy vội vàng từ trên xe nhảy xuống, lớn tiếng hạ lệnh: “Bắt sống bọn họ!”
Quân lính loài người điên cuồng hét lên, vây quanh đám người máy vừa xâm nhập. Thế nhưng cho dù là binh lính tinh anh, cũng không thể ngăn cản cao thủ đứng đầu người máy ra trận! Chỉ trong nháy mắt thi thể máu thịt đã bay tứ tung!
Bọn chúng đuổi theo tới tận đây sao?
Hứa Mộ Triều một tay cầm súng, một tay khác thấm đẫm máu tươi nhìn không ra hình dạng, tựa vào cửa sổ xe sau lưng.
“A Lệ! Mau cho gọi cứu binh!” Cô gầm lên một tiếng, căn bản không kịp nhìn xem người bên trong xe có ổn hay không. Thân ảnh không còn mạnh mẽ của cô vọt lên, lao về phía đám người máy!
Từ bãi đua ngựa bay đến đây, Hứa Mộ Triều đã dùng đến chút sức lực cuối cùng. Cực hạn sức chiến đấu của bán thú là mức nào? Cô không biết. Chỉ là kể từ khi bị bọn người máy bao vây, trọng thương cho đến giờ phút này, gặp phải càng nhiều người máy uy hiếp, trong đầu cô chỉ có một ý nghĩ, không thể ngã xuống, không thể chạy trốn.
Ở bãi đua ngựa, cô có thể một mình trốn thoát. Nhưng khi đã đến đây cứu viện, thì nhất định phải cứu được A Lệ. Minh Huy cam nguyện thay đổi màu mắt mà bọn chúng vốn tự hào để lẻn vào đế đô, tự nhiên sẽ có cách rời đi. Làm sao cô có thể để A Lệ bị cải tạo thành người máy?
Cô chỉ cần kéo dài thêm chút thời gian, cứu binh nhất định sẽ tới
Chỉ cần thêm chút thời gian
Thế nhưng cuộc chiến lần này e rằng không thể kéo dài nổi.
Đối với Hứa Mộ Triều bị thương, bọn người máy sớm đã có chuẩn bị. Dây thừng hợp kim từng kiềm chân cô, lại được quăng không trung, trói lấy cô gái bán thú. Cùng lúc đó, những người máy khác xông lên, dùng cánh tay kim loại có thể xé rách mọi thứ vồ lấy chiếc xe có rèm che.
Ngay cả Hứa Mộ Triều cũng không thể dễ dàng đối kháng với sự bao vây của bọn họ, huống chi là A Lệ!
“A Lệ!” Cô bị dây thừng trói nghiến, quay đầu muốn chạy về phía chiếc xe. Thế nhưng dây thừng hợp kim có móc câu cắm sâu vào máu thịt, khiến cô rốt cuộc cũng té ngã trên mặt đất.
“Ha ha” Tiếng cười của Minh Huy lạnh lùng đến chói tai. Hứa Mộ Triều khốn khổ ngẩng đầu, trơ mắt nhìn chiếc xe bị người máy xé tan thành nhi