XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dục Vọng Của Người Chinh Phục

Dục Vọng Của Người Chinh Phục

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015

Lượt xem: 1343100

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3100 lượt.

ạnh lùng trầm tĩnh, như thể trận chém giết mới rồi cũng chỉ là một khúc nhạc đệm nhỏ hoàn toàn không ảnh hưởng tới tâm trạng của anh.
Mà Hứa Mộ Triều bị anh ta ném lên chỗ ngồi bên cạnh, cũng tạm thời yên lặng trong chốc lát. Máu tươi không ngừng chảy ra từ vết thương, nhuộm đẫm tấm nệm sạch sẽ. Có vẻ Nguyên soái cũng nhận ra điều này, ánh mắt anh hờ hững liếc qua, chân mày nhíu lại.
Tới cửa tòa nhà nhỏ Nguyên thoái thường ở trong dinh thự, không đợi Hứa Mộ Triều nói gì, Cố Triệt đã xuống xe trước, ngay sau đó cánh tay dài chụp tới, ôm cô xuống xe.
Tin tức đã sớm truyền lên đỉnh núi. Quan Duy Lăng đợi ngoài cửa, nhìn thấy hai người toàn thân đầy máu, sắc mặt thay đổi hẳn: “Nguyên soái, ngài bị thương rồi?”
“Không. Là máu của cô ấy.” Bước chân của Cố Triệt không hề dừng lại, “Bác sĩ.”
Cố Triệt thay quần áo sạch trở về phòng, vừa liếc đã nhìn thấy Hứa Mộ Triều nằm ngửa trên giường, đang giương cặp mắt xanh quyến rũ nhìn chằm chằm vào mình.
Động tác của người hầu, bác sĩ đều rất nhanh nhẹn. Tất cả vết máu đã được dọn dẹp sạch sẽ. Vết thương của cô rất nặng, nhưng chưa chạm đến gân cốt, cũng không trí mạng. Chỉ là mất máu quá nhiều, cần tĩnh dưỡng một thời gian. Nhưng bác sĩ vẫn kinh ngạc với năng lực hồi phục của cô. Trong trận chiến vừa nãy, cô đã bắt đầu tự hồi phục rồi.
“Nghỉ ngơi đi.” Giọng nói của Cố Triệt mang theo sự lạnh lùng ra lệnh đặc trưng. Anh ta cũng thèm không nhìn cô nữa, trực tiếp ngồi xuống trước bàn làm việc, mở màn hình LCD trôi lơ lửng trên không lên.
Hứa Mộ Triều không lên tiếng chỉ có đôi mắt xanh vẫn nhìn anh chăm chú.
Cô cần một lời giải thích. Tại sao A Lệ thật sự lại không xuất hiện?
Trước mặt nguyên soái, hình ảnh ba chiều của Cố Linh hiện lên đầu tiên.
“Nguyên soái, nghe nói ngài bị tập kích!” Vẻ mặt của cô ấy rất căng thẳng nhưng vẫn cố gắng kiềm chế.
“Đã kết thúc rồi.” Anh nói, “Kẻ đứng sau màn xúi giục vụ nô lệ Thú Tộc đã điều tra ra chưa?”
Trên chiếc giường cách đó mười mét vang lên một tiếng động nho nhỏ.
“Dạ! Chúng tôi đã nắm được chứng cứ đáng tin cậy và điều tra ra phó thủ tướng chính là tay sai của lũ quý tộc phương Nam thu mua nô lệ Thú Tộc lần trước. Đúng như ngài dự liệu, việc này còn liên lụy đến hai vị Bộ trưởng. Các vị lão gia bảo tôi xin chỉ thị của ngài, nên xử trí bọn họ thế nào?”
“Phó thủ tướng không thể giữ lại.” Cố Triệt lạnh nhạt nói, “Cho người của cô đi giải quyết đi.”
“Vâng. Còn những người khác?”
“Không cần đích thân ra tay.”
“Vâng”
Hình ảnh của Cố Linh vừa biến mất, ngay sau đó, Cố Triệt nhấn phím gọi: “Quan Duy Lăng.”
Vừa dứt lời, cửa phòng ngủ lập tức được đẩy ra, Quan Duy Lăng bước nhanh vào, nhìn thẳng về hướng Nguyên soái: “Thưa nguyên soái, có tôi.”
Cố Triệt nói: “Cần phải bắt sống người máy nữ bỏ trốn kia.”
“Dạ! Đã hạ lệnh phong tỏa Đế Đô.”
“Bọn chúng cả gan lẻn vào Đế Đô ám sát, xem ra đã chuẩn bị chiến tranh xong rồi.” Cố Triệt lạnh lẽo nói.
“Nhưng không biết bọn họ sẽ tấn công từ hướng nào.” Quan Duy Lăng băn khoăn.
Quan Duy Lăng nhận lệnh xong cũng rời khỏi phòng, nhưng trước khi đi, cuối cùng cũng không nhịn được liếc mắt nhìn về phía giường. Lại chỉ thấy Hứa Mộ Triều mở to đôi mắt xanh giống như có điều gì suy nghĩ, lẳng lặng xuất thần.
Cố Triệt nâng tách trà lên, nhấm một ngụm nhỏ, lại nghe thấy một giọng nói yếu ớt: “Phía Tây.”
Anh đặt tách trà xuống, đứng lên đi tới bên giường, lẳng lặng nhìn cô.
“Tôi nói. . . . . . Bọn chúng sẽ tấn công từ hướng Tây.” Cô lặp lại lần nữa.
Cố Triệt nhìn chằm chằm vào gương mặt tái xanh không còn giọt máu của cô, vẻ mặt trầm tĩnh.
Sau khi biết nguồn gốc loại gien bán thú của cô, Viện Nghiên cứu Khoa học đã lật lại tư liệu trăm năm trước, nghiên cứu cũng đạt được một chút tiến triển nhưng vẫn chưa thể đưa ra kết luận.
Thì ra cô thật sự không phải là bán thú trời sinh, cô đã từng là một thiếu nữ loài người bình thường.
Mấy ngày nay, cô chỉ dùng dáng vẻ con người xuất hiện trước mặt anh, thanh tú, lanh lợi, cũng được coi là giỏi giang không gây phiền toái.—— Khác biệt rất xa với nữ bán thú hôn mê, cánh đỏ mắt xanh, không một mảnh vải nằm trong phòng thí nghiệm mấy ngày trước.
Cho tới hôm nay, người máy cả gan tập kích xe của anh, khiến hai thân binh phải chết. Lúc anh chuẩn bị ra tay, cô lại dùng dáng vẻ bán thú như ma quỷ, toàn thân ướt đẫm máu tươi cô từ trên trời giáng xuống, che chắn trước xe.
Chắc cô ấy đã bị đánh lén. Đã vậy còn không chạy trốn đúng là không biết tự lượng sức mình —— Cô ấy không phải là đối thủ của đám người máy kia.
Hóa ra cô vẫn coi anh là A Lệ trói gà không chặt nên dốc sức bảo vệ.
Anh đâu có cần cô bảo vệ?
Giờ phút này thấy cô lẳng lặng nằm trên giường, anh biết dưới lớp chăn mỏng là thân thể quấn đầy băng gạc không một mảnh vải. Đã rơi vào tình cảnh như vậy mà cô vẫn không chịu an phận nghỉ ngơi còn dùng giọng nói tỉnh táo, khẳng định như vậy nói cho anh biết, kẻ địch sẽ đến từ phía Tây.
“Tại sao?”
Hứa Mộ Triều không đáp mà hỏi ngược lại: “A Lệ đâu?”
Trả lời cô, là