pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dục Vọng Của Người Chinh Phục

Dục Vọng Của Người Chinh Phục

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015

Lượt xem: 1343116

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3116 lượt.

sắc mặt u ám của Cố Triệt.
Hai người yên lặng trong chốc lát.
“Mặc dù tư lệnh Zombie tuyệt đối không cấu kết với người máy. Nhưng chủ nhân của bọn họ lại rất có dã tâm.” Cô nhớ lại những lời Thẩm Mặc Sơ nói, “Nếu như liên kết với Minh Hoằng, cũng chẳng có gì lạ.”
“Chủ nhân của Zombie?” Cố Triệt nhìn cô chằm chằm.
“Đúng vậy. Bọn họ là. . . . . .”
Nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, Hứa Mộ Triều bị thương nặng đột nhiên giống như một con báo săn nhào về phía Cố Triệt! Khoảng cách gần như thế, cố ý nhắc tới Zombie để hấp dẫn sự chú ý của anh ta, ít nhất cô cũng nắm chắc năm phần một phát trúng đích!
Vậy mà, cô đã đánh giá thấp sức chiến đấu của Cố Triệt rồi!
Cô còn chưa kịp chạm tới giày của Cố Triệt, trên cổ đã truyền đến một cơn đau nhói. Thân thể của cô dễ dàng bị nhấc lên không trung!
Tấm chăn mỏng đã trượt xuống đất từ lâu, cả người lạnh lẽo. Cô vừa thẹn vừa tức biết rằng hành động tấn công bừa bãi này đã làm cả người mình loã lồ trước mặt anh ta. Nhưng cô vẫn chưa từ bỏ ý định, đôi mắt nhìn chằm chằm vào hai chân của anh ta.
Mà Cố Triệt một tay tóm lấy cổ cô, nhìn khuôn mặt càng lúc càng đỏ bừng của cô, nhìn thân thể mềm mại mảnh khảnh lại hoàn toàn hiện ra trước mặt mình một lần nữa. Anh yên lặng trong chốc lát, mới hỏi với giọng châm chọc: “Tấn công tôi?”
Với tính cách của cô, sao có thể làm chuyện lấy trứng chọi đá như vậy?
Cô nở nụ cười gượng: “Hai chân của A Lệ đã bị cải tạo thành kim loại. . . . . .”
Cho nên, cô muốn xem xem mình rốt cuộc có phải A Lệ hay không ư? Kéo lê thân thể bị thương nặng như vậy nhào tới, chỉ vì muốn làm rõ chuyện này? Vẫn chưa từ bỏ ý định sao?
Năm ngón tay của Cố Triệt buông lỏng, cô liền thuận thế trượt xuống giường.
“Cố Lệ đã chết.” Giọng điệu của anh lạnh lẽo khác thường, như thể hoàn toàn thờ ơ: “Không cần nghiệm chứng nữa.”
Cố Triệt xoay người đi mấy bước, chợt dừng lại. Quay đầu lại thì thấy Hứa Mộ Triều vẫn còn ngơ ngác ngồi trên giường, cặp mắt xanh trong veo thường ngày lại thấm đẫm vẻ bi thương kìm nén chưa bao giờ có.
Vẻ bi thương này, khiến sắc mặt của Cố Triệt càng sa sầm hơn.
Ngay lúc ấy, cửa phòng ngủ đột ngột bị đẩy ra, không hề chú ý đến lễ tiết thông thường!
Cố Triệt cau mày, thân thủ như tia chớp phóng tới bên giường, khoát tay phủ tấm chăn mỏng lên người Hứa Mộ Triều. Quay đầu lại, chỉ thấy hai người Tạ Mẫn Hồng và Quan Duy Lăng mặt xám như tro tàn xông thẳng vào.
Giọng nói của Tạ Mẫn Hồng hơi kích động: “Tôi mới vừa thấy một bản báo cáo của quân biên phòng. Mấy ngày nay có đến năm tên Zombie hình người, có ý đồ một mình vượt qua đường biên giới, bị quân ta bắn chết.”
Hứa Mộ Triều nằm trên giường dường như chợt bừng tỉnh, cũng ngẩng đầu nhìn Tạ Mẫn Hồng.
Sắc mặt của Tạ Mẫn Hồng cực kỳ nặng nề: “Quân biên phòng chỉ viết tình hình này vào bản báo cáo thường lệ. Chết tiệt thật, đến hôm nay tôi mới nhìn thấy! Trong báo cáo nói, một Zombie cuối cùng trước khi chết đã để lại tin tức cho quân sĩ của ta. Hắn nói ——
‘Người máy tới’.”






Sự xa cách trong tim
Edit: Chjchjbi
Beta: Myumyu

Mây đen giăng đầy Đế Đô, sắc trời mờ mịt lạ thường khiến cho người ta có cảm giác ngày đêm đảo lộn. Tiếng sấm đùng đoàng từ xa vọng đến lại khiến mọi người không phân biệt nổi, đó rốt cuộc là tiếng sấm hay là tiếng lửa đạn phương xa.
Ở trong dinh thự Nguyên soái trên đỉnh núi tít tận chân trời, cũng là nơi an toàn nhất Đế Đô vẫn không thể khiến Hứa Mộ Triều duy trì sự bình tĩnh. Cô đứng trên sân thượng rộng rãi, áo ngủ bằng bông màu xanh nhạt càng để lộ vóc người gầy gò và gương mặt tái nhợt của cô.
Nền trời chạng vạng, bên khung cảnh gió mưa ập tới bóng dáng bị thương chưa lành của cô dưới lớp quần áo rộng thùng thình, càng lộ vẻ cô độc quạnh quẽ. Điều này khiến thượng úy Quan vốn đã có cảm giác kỳ lạ với người phụ nữ này, tâm tình càng phức tạp thêm.
Nhưng anh cũng không hề chần chừ hay nói những lời dư thừa, chỉ thẳng thắn nhắc nhở: “Hứa Mộ Triều, hãy gia nhập bộ tham mưu!”
Hứa Mộ Triều xoay người, khoanh tay, con ngươi đen nhánh nhìn chằm chằm vào anh. Vậy mà thượng úy Quan tính tình hướng nội cũng không trốn tránh, dùng ánh mắt càng chăm chú hơn nhìn lại cô. Vào thời buổi chiến loạn này, ở trong lòng Quan Duy Lăng quan trọng nhất chính là thắng lợi, tất cả những thứ khác đều trở nên chẳng còn quan trọng nữa.
Thấy cô không hé răng, nhưng cũng không từ chối. Quan Duy Lăng nghiêm nghị nói: “Chiến sự căng thẳng, vết thương lành thì đi báo cáo đi!”
Chiến sự cũng khiến Hứa Mộ Triều lo lắng, nhưng cô không thể vui vẻ đồng ý chỉ thở dài nói: “Thượng úy, quốc gia gặp nạn dân thường cũng có trách nhiệm*. . . . . . Mặc dù tôi đã tuyên thệ thần phục Nguyên soái, nhưng mà bây giờ bảo tôi phải làm việc cho anh ta, thật sự cũng hơi bất tiện.”
(*Nguyên văn là câu tục ngữ Quốc gia hưng vong, thất phu hữu trách.)
Quan Duy Lăng nhìn nụ cười khổ của cô, nhất thời chua xót trong lòng: “Cái chết của A Lệ, chúng ta