Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 1343114
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3114 lượt.
ng phản ứng giống như chúng ta dự đoán thì sao? Nếu như bị bao vây chúng vẫn không chịu phá vòng vây như dự đoán. Nếu như đối mặt với con mồi, bọn chúng vẫn không nhúc nhích; nếu như chúng còn có những đội quân khác, thì chúng ta nên làm thế nào?”
Hứa Mộ Triều há hốc mồm, đúng rồi, kế hoạch này quá nghiêm mật hoàn mỹ, hoàn mỹ đến mức khiến đối thủ không có lựa chọn nào khác. Một khi kế hoạch khởi động, đối phương sẽ rơi vào thế bị động. Nhưng Minh Hoằng không phải người bình thường, suy nghĩ của người máy sao có thể giống con người được.
Nếu như, Minh Hoằng còn có những đội quân khác thì sao?
Nhưng mà, bất kỳ kế hoạch nào e rằng cùng sẽ vấp phải vấn đề Cố triệt vừa đưa ra.
Cuộc thảo luận hôm nay, mặc dù đã làm cho Mộ Triều mở rộng tầm mắt. Nhưng vừa nghe Cố Triệt nói như thế, cô cũng cảm thấy có chỗ nào đó không ổn. Chỉ là không ổn ở chỗ nào, lại không nói ra được.
Quan Duy Lăng mở miệng: “Nguyên soái, vậy chúng ta nên làm sao đây?”
Cố Triệt lẳng lặng nhìn quanh một vòng: “Kế hoạch là thứ hữu dụng nhất nhưng cũng là thứ vô dụng nhất. ‘Linh hoạt’ mới là gốc rễ của việc dùng binh, chúng ta phải đối phó với kẻ địch không lộ mặt. Chỉ sợ phía trước còn nhiều khó khăn, các anh là chỉ huy, phải sớm chuẩn bị tâm lý chiến tranh lâu dài
“Dạ!” Các vị tướng kình cung kính đáp.
Hứa Mộ Triều bừng tỉnh. Kế hoạch cụ thể cũng không phải là vấn đề Cố Triệt quan tâm nhất. Thân là Nguyên soái, anh chỉ cần nắm chắc phương hướng chiến lược tổng thể là đủ. Mục đích chủ yếu của anh hôm nay là truyền lại yêu cầu tác chiến “Linh hoạt” và “Cẩn thận” chăng?
Cô không nhịn được lại liếc nhìn Cố Triệt thêm một chút, không ngờ anh ta vừa mới đặt ly trà xuống, đôi mắt sắc bén lập tức quét về phía cô. Anh ta đã chú ý tới ánh mắt của cô nhưng chỉ nhàn nhạt nhìn cô, trong tròng mắt đen nhánh dường như không có chút độ ấm nào.
Sau đó là buổi dạ tiệc tổ chức tại phòng ăn căn cứ.
Hứa Mộ Triều đã lén lút gặp mặt Mộ Đạt trước khi bắt đầu bữa tiệc, kết quả khiến Hứa Mộ Triều rất hài lòng —— Mộ Đạt nắm giữ thực quyền trong quân đoàn, ngoại trừ quân binh thú tộc còn có cả pháo binh con người.
Mà nhìn vào bữa tiệc hôm nay, Mộ Đạt ngồi trong bàn mặc dù cũng không vẫy vùng tự do như cá gặp nước nhưng bán thú cao lớn ngồi giữa con người cũng hết sức bắt mắt. Thậm chí còn có một hai sĩ quan loài người khá thân thiết anh ta, làm được nhưng vậy cũng không tệ rồi nhỉ?
Trên thực tế từ buổi hội nghị xế chiều đã có thể nhìn ra. Trong chiến tranh, thuộc hạ của Cố Triệt hoàn toàn không quan tâm đến vấn đề chủng tộc, tác phong chiến đấu này được thi hành hết sức triệt để.
Rượu được hơn nửa tuần, các tướng lĩnh cũng ngà ngà say, cả Quan Duy Lăng cũng thoải mái cười to, nói chuyện trời đất với mấy tham mưu khác. Hứa Mộ Triều tuân thủ nghiêm ngặt bổn phận, chỉ nhìn lướt qua rồi thôi. Trong số mọi người ở đây, không thể nghi ngờ cô chính là trầm lặng nhất.
Cô uống trà xanh, lẳng lặng quan sát xung quanh. Lại thấy anh chàng khiến người ta chú ý nhất lại giống như đêm đó. Anh ta cởi mũ lính xuống, cổ áo mở rộng ra, mái tóc đen xõa tung, vươn tay tiếp nhận ly rượu do một vị tướng trung cấp mời, uống một hơi cạn sạch.
Nhìn ngón tay thon dài trắng như tuyết của anh khẽ chạm vào ly rượu, gương mặt tuyệt mỹ nở nụ cười nhàn nhạt, thậm chí thỉnh thoảng khi mọi người nhiệt liệt thảo luận vẫn đề gì đó, sẽ chêm vào đôi lời.
Anh đứng giứa mọi người vẫn rực rỡ bắt mắt giống như vầng trăng sáng được những vì sao bao quanh. Nhưng lại rất hòa hợp, giống như anh em bạn bè với đám quân nhân thô lỗ này, nào có vẻ lạnh lùng thường ngày?
Hứa Mộ Triều hơi kinh ngạc, thì ra là anh ta cũng có lúc tươi cười thân thiện, uống rượu phóng khoáng như vậy?
Bữa tiệc rượu đêm nay giải tán, Hứa Mộ Triều rảnh rỗi nhàm chán liền đi dạo trong doanh. Mặc dù binh lính con người phần lớn đều không biết cô, nhưng chỉ cần dựa vào cấp bậc Thượng tá, binh lính bình thường cũng không dám cản trở.
Cô từ từ dạo bước dọc theo nhưng ngọn đèn trải dọc doanh trại. Có lúc thậm chí còn giương cánh bay cao, bay qua ngàn mét, vào sâu trong doanh trại. Với bản lĩnh của cô, lính trinh sát cũng khó lòng phát hiện.
Thỉnh thoảng cũng có Thú Binh trực phiên nhận ra cô, kích động kêu lên: “Hứa đội trưởng!” Nói chuyện ngắn gọn với nhau vài câu, biết được cuộc sống Thú Binh coi như cũng không tệ lắm. Tuy cũng có những có binh sĩ con người tỏ vẻ khinh miệt và lạnh lùng, nhưng đã có quân lệnh của Nguyên soái nên không hề bị đối đãi bất công.
Chuyện này làm cô càng tin tưởng Cố Nguyên soái nhiều hơn, cho đến khi cô tới doanh trại của một chi đoàn cách xa bộ chỉ huy nhất.
Lúc này đã là mười một giờ đêm, lẽ ra các quan binh đã nghỉ ngơi, chuẩn bị ngày mai lên đường đi về phía Tây. Cô vốn định đi vòng qua chỗ này một chút, lại thấy trong doanh trại yên tĩnh có mấy bóng dáng cao lớn bị trói trên trụ quân pháp ngay giữa bãi tập.
Hứa Mộ Triều không quen mấy thú binh này. Nhưng mà vết thương trên người bọn họ cực kỳ bắt mắt.
Cô bay đến trước mặt bọn họ, khẽ hỏi: “Các