Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 1343118
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3118 lượt.
anh vi phạm kỷ luật quân đội sao?”
Một trong những người thú ngẩng đầu lên, nhìn thấy Hứa Mộ Triều mặt liền biến sắc: “. . . . . . Hứa đội trưởng?” Một người thú khác đang hôn mê cũng tỉnh lại, nhìn cô.
“Ừ”
Đám người thú bắt đầu rồi rít cầu xin Hứa Mộ Triều thả mình, nói rằng họ vốn không làm trái luật, bọn họ bị sĩ quan loài người đối xử không công bằng. Một người thú trong đó lại lạnh lùng khẽ hừ: “Tại sao phải cầu xin kẻ phản bội này?” Anh ta lạnh lùng nhìn Hứa Mộ Triều, “Cô ta hại Thú Tộc chúng ta trở thành nô lệ cho con người lần nữa, nếu như tôi có cơ hội, nhất định sẽ giết cô!”
Tính khí Hứa Mộ Triều có tốt cỡ nào nghe vậy cũng khó tránh giận tái mặt. Cô lẳng lặng quan sát toàn thân mấy tên Thú Binh, quả thực đã bị ngược đãi rất nghiêm trọng.
Ngay lúc ấy, sau lưng lại vang lên tiếng bước chân. Hứa Mộ Triều quay đầu lại, thấy một sĩ quan loài người trẻ tuổi, mang theo mấy tên lính, đang cười cười nói nói đi tới. Trên tay tên sĩ quan là một chiếc roi dài làm bằng hợp kim, dưới ánh trăng trông lại càng bắt mắt.
“Đám người thú bẩn thỉu như vậy mà dám mặc quân trang giống như chúng ta!” Sĩ quan nói với đám lính sau lưng mình, “Tối nay giải quyết bọn chúng luôn, sẽ không bị phát hiện đâu. . . . . . Hôm nay ai trông bọn chúng vậy?”
Giọng nói của anh ta đột ngột ngừng lại, bởi vì anh ta đã thấy Hứa Mộ Triều.
“Cô là ai?” Cấp bậc của sĩ quan kia chỉ mới tới chức Trung Úy, đương nhiên chưa từng tiếp xúc cũng không biết Hứa Mộ Triều. Nhưng anh thấy cô đeo lon Thượng tá trên vai, nhất thời im bặt.
Hứa Mộ Triều lạnh lùng cười một tiếng: “Tôi là ai ư?”
Quân trang phẳng phiu, càng tôn lên thân hình thon thả dịu dàng của cô. Vậy mà ánh mắt của cô lại sắc bén như dao, biểu tình lạnh lẽo cứng rắn như sắt thép.
“Trung Úy, bọn họ phạm vào tội gì?” Cô khẽ cười, “Nếu bọn họ thật sự làm trái luật, tôi sẽ thay anh giết bọn họ. Nếu như không phải thì. . . . . .” Cô không nói thêm gì nữa, chỉ có ánh mắt càng ngày càng lạnh băng.
Trung Úy nghe vậy, trong lòng không khỏi run lên.
Đã đến nửa đêm. Cố Nguyên soái sau khi uống trà giải rượu, lẳng lặng ngồi trên chiếc ghế mây trong gian phòng, cầm một quyển sách nhàn nhã đọc. Thân là người thống trị, cũng không rõ là do trời sinh hay là thói quen lâu ngày, tinh lực của anh luôn dư thừa hơn người thường.
Chỉ là tối nay lại có người quấy rầy Nguyên soái nghỉ ngơi.
Là một sĩ quan thi hành quân pháp, được người hầu dẫn đường đi vào. Anh ta lúng túng vào phòng, vừa nhìn thấy Nguyên soái, liền cúi thấp đầu xuống: “Thưa ngài Nguyên soái , có người. . . . . . vi phạm quân pháp.”
Hình như Nguyên soái cũng không kinh ngạc, chỉ bình tĩnh để sách xuống.
Sĩ quan kia đành phải báo cáo tình hình thực tế: “Có người đả thương một trung úy và năm binh lính trung đội bảy quân đoàn bốn lăm . . . . . Sau đó tự trói tay chạy đến đầu thú . . . . . Xin Nguyên soái chỉ thị nên xử lý như thế nào?”
“Chuyện như vậy cậu còn cần hỏi tôi sao?” Nguyên soái lạnh lùng trả lời.
Sĩ quan kia nghe vậy không nhịn được rùng mình một cái, vội vàng nói: “Người đả thương bọn họ là Thượng Tá Hứa Mộ Triều. Cấp bậc của cô ấy, đã vượt qua phạm vi quyền hạn của tôi. Tôi đã dẫn cô ấy tới đây.”
Nguyên soái cũng không ngẩng đầu lên: “Cho cô ta vào đi.”
Anh chàng sĩ quan liền thở phào nhẹ nhõm.
Tiếng bước chân uyển chuyển trầm ổn vang lên, Cố Triệt chậm rãi ngẩng đầu, thấy đôi tay cô bị trói lại sau lưng, vẻ mặt thản nhiên theo người hầu đi vào.
Toàn thân từ cao xuống thấp, đương nhiên không bị chút thương tổn nào. Ngay cả quân trang cũng sạch sẽ không dính một hạt bụi. Chỉ là không biết mấy quan binh xui xẻo kia bị đánh ra nông nỗi gì rồi.
Ban đầu trong lòng Hứa Mộ Triều rất tức giận. Nhưng cô dạy dỗ mấy tên kia, lại không phải hành vi xúc động nhất thời.
Sau khi Cố Triệt ra lệnh, trong doanh trại loài người vẫn còn quan binh hành hạ binh lính Thú Tộc đến chết. Điều này đã làm cô thật sự tức giận.
Nhưng cô không thể trực tiếp khiếu nại với Cố Nguyên soái: ” Vì sao Thuộc hạ của anh lại hành hạ Thú Tộc đến chết?” Cho nên mới cố ý dạy dỗ mấy tên kia, gây chuyện ồn ào đến tai Cố Nguyên soái. Làm như vậy vừa để dò xét anh, vừa tỏ rõ thái độ của mình, đồng thời cũng ép Cố Triệt tỏ rõ thái độ.
Về phần nếu như bị sĩ quan quân pháp trừng phạt, với cơ thể và sức chiến đấu của cô thì có thể xảy ra chuyện gì?
Nhưng khi thấy Cố Triệt lạnh lẽo như nước, ánh mắt không có chút tình cảm nào, trong lòng cô lại hơi khó chịu.
“Bọn họ hành hạ Thú Binh đến chết.” Cô nói, “Tôi nói rồi, tôi có giới hạn của mình, giới hạn thấp nhất là. . . . . .”
“Theo quân pháp, Hứa Mộ Triều có cấp bậc gì?” Không ngờ Cố Triệt hoàn toàn không để ý lời cô…, lại trực tiếp hỏi sĩ quan kia.
Anh chàng sĩ quan kia run lên, vội vàng nói: “Thưa ngài, cấp bậc của Hứa tướng quân là Thượng tá.”
Cố Triệt cũng không thèm nhìn tới Hứa Mộ Triều, thần sắc vẫn trầm tĩnh lạnh lùng giống như bình thường: “Vậy là được rồi. Thượng tá bộ tham mưu của tôi, một tham mưu cao cấp dạy dỗ một Trung Úy làm trá