Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 1343119
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3119 lượt.
ứa Mộ Triều lắc đầu “Không phải tôi giấu diếm. Chẳng qua là trong lúc đó tư dưng cảm thấy hơi kỳ lạ. Nhưng kỳ lạ chỗ nào lại không nói ra được.”
Cô nói sự thật, nhưng anh lại đưa tay rút một phần văn kiện trong đống tài liệu cô đã sửa sang ra, vứt xuống trước mặt cô “Xem kỹ đi! Cho đến khi tìm được đáp án.” Cố Triệt lại dùng giọng ra lệnh “Tôi không cho phép bỏ sót bất kỳ trường hợp nào có thể xảy ra cả.”
Đêm càng ngày càng vắng vẻ lạnh lẽo, trong phòng Nguyên soái yên tĩnh đến mức cả cây kim rơi trên mặt đất cũng có thể nghe thấy được. Hứa Mộ Triều cầm bản báo cáo tình hình chiến đấu, xem được nửa giờ cũng thấy đầu hoa mắt choáng.
Mặc dù cô đã từng lãnh binh đánh trận, nhưng mà đại đội năm cũng có thể sánh ngang với hang ổ thổ phỉ, thường động bất quy tắc. Không giống như quân đội của con người, hệ thống tác chiến báo cáo phức tạp, ngay cả báo cáo nội bộ cũng phải dùng ký hiệu mật mã thay thế những từ mấu chốt. Cô lại chưa quen nên chỉ xem thôi cũng tốn khá nhiều công sức.
Rốt cuộc không nhịn được nữa, Hứa Mộ Triều cầm báo cáo đứng lên, đi tới trước bàn sách, chỉ vào một ký hiệu trên báo cáo hỏi “Xin hỏi một chút, ký hiệu này là ý gì?”
Ánh mắt của Cố Triệt đang phê duyệt văn kiện chuyển qua bảng báo cáo, yên lặng bỏ bút xuống mới đáp “Phục kích cánh phải.”
“Còn cái này?”
“….. Số đoàn trưởng và sỹ quan biên chế trở lên”
“Cái này?”
“Số tù binh…” Nói được một chút, ngài nguyên soái không nhịn được nữa, mở ngăn kéo tự động ra, ném một cái PDA tinh thể lỏng tới “Tự tra đi.”
Hứa Một Triều một tay cầm báo cáo, một tay cầm PDA, ngồi lại ghế sa lon. Trong lòng buồn bực — Tại sao không chê phiền để cô về phòng chứ? Mặc dù thể chất bán thú của cô mạnh khỏe đến mức có thể mười ngày mười đêm không ngủ, nhưng không có việc gì sao lại bắt cô thức đêm chứ?
Cô ngồi nhìn đám ký hiệu anh mới vừa giải thích vừa chán nản lẩm bẩm “phục kích cánh phải, “số biên chế”, “số tù binh”….
Số tù binh???
Trong đầu Hứa Mộ Triều như có một tia sáng hiện lên, vứt PDA qua một bên, lật lại báo cáo đến trang đầu. Đó là văn bản khái quát tình hình chiến đấu của ban tác chiến.
” Kẻ địch có ưu thế là binh lực vượt trội, tiến quân thần tốc, chiếm lĩnh hơn ba mươi thành trấn lớn nhỏ dọc theo biên gưới. Chúng ta dùng binh lực gấp mấy lần vây đánh, khiến cho kẻ địch rơi vào thế bị động một thời gian dài… Cho đến rạng sáng hôm qua, quân ta tử trận ba ngàn, bị bắt năm ngàn…”
Cô biết vấn đề ở đâu rồi.
Ngẩng đầu, phát hiện Cố Triệt đã dừng bút từ lâu đang lẳng lặng nhìn cô. Vẻ mặt vừa rồi của cô có lẽ đã rơi vào mắt anh ta chăng?
Cô đột nhiên nghĩ có nên dùng phát hiện này để trao đổi điều kiện với anh ta hay không?
Cũng không biết tại sao, trong đầu vừa hiện lên ý nghĩa này, lại bị ánh mắt lạnh như băng của anh đánh tan thành mây khói.
Hay là cứ nói ra toàn bộ đi. Cô cũng không dám trực tiếp đàm phán điều kiện với anh ta. Trực giác cho cô biết, đối đãi với dạng người như anh, thành thật có lẽ sẽ đạt được nhiều lợi ích hơn là ngang ngạnh.
“Nguyên tắc thứ nhất của người máy, là tiêu diệt tất cả chủng tộc khác” Hứa Mộ Triều đứng lên, hai tay bỏ vào túi quần, ánh mắt sáng ngời khác thường “Nguyên soái, tôi từng nghĩ tại sao không phải là chinh phục, không phải là xưng bá, mà là tiêu diệt — diệt tộc.”
Cố Triệt gật đầu “Kẻ đứng sau lưng chế tạo đám người máy này có lẽ là một chủng tộc chúng ta không biết.”
Toàn thân Hứa Mộ Triều chấn động, cô cũng hoài nghi đến khả năng này. Hôm nay nghe Cố Triệt cũng nghĩ như vậy, chỉ cảm thấy âm thầm kinh hãi. Chủng tộc mà mình không biết rốt cuộc là thứ gì đây?
“Đã như vậy, mấy chữ này cũng rất kỳ quái” Hứa Mộ Triều đi đến trước mặt anh, chỉ vào một hàng chữ trên báo cáo.
Lông mày Cố Triệt hơi nhướn lên “Đúng là kỳ quái”
“Năm ngàn tù binh…” Hứa Mộ Triều ném báo cáo lên bàn, sắc mặt trở nên cực kỳ phức tạp “Không phải bọn chúng muốn diệt tộc sao? Vậy thì cần nhiều tù binh như vậy để làm gì? Tôi nghĩ, tôi đã có đáp án”
Cố Triệt tập trung nhìn cô, hàng lông mày dài cũng từ từ chau lại, nhẹ giọng hỏi “Cải tạo thành người máy?”
Hứa Mộ Triều mở to hai mắt, gật đầu. Anh cũng đã nghĩ ra. Cũng phải, hai chân A Lệ đã bị cải tạo, chắc chắn anh cũng có thể nghĩ ra.
Trong nhất thời hai người đều không lên tiếng. Năm ngàn binh lính bị đổi thành người máy sẽ kinh khủng đến mức nào?
Một hồi lâu sau, Hứa Mộ Triều mới thở dài, giọng nói càng thêm nặng nề “Nếu như những người máy này công kích ngược lại loài người…”
“Chắc chắn lòng của quân ta sẽ đại loạn…” Cố Triệt tiếp lời cô, nở nụ cười lạnh “Xem ra kẻ địch sẽ lập tức phản công rồi.”
Nụ cười kia lạnh thấu xương, một lần nữa làm cho Hứa Mộ Triều cảm thấy người đàn ông ở trước mắt vô cùng xa lạ.
“Tôi về phòng trước đây.” Hứa Mộ Triều nói, chẳng biết tại sao, ở cạnh Cố Triệt lại khiến cô không được tự nhiên.
Cố Triệt liếc mắt nhìn cô một cái, thản nhiên nói “Trên bàn lộn xộn cả rồi, dọn dẹp sạch sẽ đi.” Nói xong, anh ta đứng lên, chắp tay sau lưng, từ từ cất bước rời khỏi thư phòng.
Hứa Mộ T