Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 1343130
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3130 lượt.
i mệnh lệnh, sĩ quan quân pháp còn ý kiến gì chứ?”
Âm mưu của người máy
Edit: Loyal
Beta: Myumyu
Cho dù là phòng khách tạm thời trong thời chiến, phòng của Nguyên soái cũng được bài trí xinh đẹp đơn giản, theo tông màu lạnh.
Đêm càng về khuya, vầng trăng khuyết treo nghiêng ngoài cửa sổ, tựa như muốn hòa vào làm một với ánh đèn thanh nhã trong phòng. Hứa Mộ Triều cúi đầu vuốt ve hai tay vừa được mở còng, ngước mắt thấy Cố Triệt nhìn cô. Trong đôi mắt đen nhánh trong veo hiện lên vẻ vắng lặng. Hứa Mộ Triều cảm nhận được sư lạnh lẽo tỏa ra từ người anh, dường như đó là khí chất bẩm sinh khiến người ta không dám đến gần.
Tài liệu vừa rồi là kết quả của tổ đội kiểm tra đặc biệt, giám thị các trường hợp quân lính đối đãi bất công với binh sĩ Thú tộc. Bên trong liệt kê mười mấy trường hợp, hơn nữa cũng sắp xếp theo tình huống từ nặng đến nhẹ, những hình phạt khác nhau cho người gây họa. Có khi là phạt lương, có khi là giáng cấp, thậm chí có hai người bị bắn chết.
Mà hôm nay, những tên lính bị Hứa Mộ Triều ra tay dạy dỗ, cũng bị liệt kê trong tài liệu. Bộ phận điều tra đề nghị xử phạt quất một trăm roi, khai trừ quân tịch, chỉ chờ đợi Cố Triệt phê chỉ thị mà thôi.
Khó trách Cố Triệt không để ban quân pháp trừng phạt cô, anh đã biết rõ tất cả từ lâu.
“Ngài là vị nguyên soái vĩ đại” Sắc mặt Hứa Mộ Triều ửng hồng, giọng nói hết sức chân thành khẩn thiết.
Trong màn đêm lạnh lẽo vắng lặng, một thiếu nữ xinh đẹp dùng thái độ dịu dàng biểu đạt lòng biết ơn và sự tôn kính của mình, có lẽ đủ để làm cho bất cứ ai cũng phải mềm lòng.
Cũng không biết vì sao, điệu bộ của cô cũng không làm cho Cố Triệt cảm thấy vui vẻ. Anh nhớ tới lúc trước Tạ Mẫn Hồng cười bình luận về cô “Một người phụ nữ rất biết ứng phó với tình cảnh.” Như vậy, giọng nói tôn sùng của cô trong giờ phút này, có phải chỉ là sở trường khách sáo tâng bốc đó giờ của cô hay không?
Nhưng người phụ này thoạt nhìn gió chiều nào thì theo chiều đó, mọi sự đều đặt lợi ích lên đầu này, lại liều mạng đến “cứu” mình. Cũng dám đem tính mạng giao cho mình vì toàn thể Thú tộc,.
“Đừng nói nhảm” Vẻ mặt Cố Triệt càng nhạt nhẽo hơn “Chỉ là trao đổi ngang giá thôi”
Trao đổi ngang giá.
Ngang giá?
Trong lòng Hứa Mộ Triều chấ động. Nếu không phải vài ngày trước nhìn lầm anh là Cố Lệ, thiếu chút nữa cô đã quên mất, cái giá cho sự bình đẳng của Thú Tộc còn bao gồm cả bản thân mình. Mặc dù không ai nhắc đến chuyện đem cô làm thí nghiệm, nhưng mạng của cô vẫn thuộc về anh.
Giờ phút này, anh nhắc đến trao đổi ngang giá, làm cho cô không biết nói gì cho phải?
Nói “Ừ, mạng của tôi là của Nguyên soái”. Không được. Lỡ như anh ta muốn cô tiếp tục làm thí nghiệm, chẳng phải đau đầu rồi sao?
Nói “Nguyên soái, có thể hủy bỏ ước định này không?” A, cô đã thấy được năng lực giết người ngay tức khắc của anh còn hơn cả mười tên người máy thân thủ siêu cường, phản kháng chính diện chẳng khác nào muốn chết. Có muốn chuồn thì cũng chỉ có thể len lén chạy trốn thôi.
Cô trấn định lại rất nhanh, bình tĩnh nhưng vẫn hơi lóng ngóng ròi “Ừ… Đúng, trao đổi ngang giá. Đúng rồi, đêm đã khuya, tôi không quấy rầy ngài nghỉ ngơi nữa.”
Vừa dứt lời,ngoài dự tính của cô, Cố Triệt lại nở một nụ cười vô cùng nhạt. Cũng không nói cho cô đi, điều này khiến cho Hứa Mộ Triều không đoán được anh ta đang nghĩ gì.
“Để lại trên bàn” Anh khôi phục thần sắc trầm lặng, dường như nụ cười kia, chưa bao giờ tồn tại.
Ý là cho cô đi sao? Hứa Mộ Triều cầu còn không được, cung kính đặt tài liệu về lại trên bàn. Nhưng không ngờ, cửa sổ phòng mở rộng, bỗng nhiên xuất hiện một trận gió lớn. Hứa Mộ Triều vừa đặt tài liệu lên bàn, thì mười mấy tập tài liệu khác trên bàn, lại đồng thời bị gió thổi bay tán loạn, còn có mấy tờ bị thổi rớt xuống đất.
“Để tôi thu dọn” Hứa Mộ Triều lập tức biết điều đi dọn dẹp, nhanh chóng sắp xếp tài liệu chỉnh tề, để lại trên mặt bàn, nhưng thấy Cố Triệt nhíu mày.
Hứa Mộ Triều phản ứng ngay, nhất định là tài liệu cơ mật “Tôi không nhìn thấy gì cả.”
Cố Triệt chỉ định nói sẽ có người hầu đến thu dọn. Nhưng khi thấy ngón tay mảnh khảnh trắng nõn có vẻ rất mềm mại của cô đang đặt trên tài liệu, anh thản nhiên nói “Sai thứ tự rồi.”
“Hả?”
“Đánh số.” Anh tiếc chữ như vàng.
Lúc này Hứa Mộ Triều mới phái hiện, mỗi bản tài liệu đều có đánh số. Anh là Nguyên soái cao quý, văn kiện được trình lên đương nhiên thư ký phải sửa sang đánh số lại, để tiện cho việc anh lấy ra thẩm duyệt.
Anh nói như vậy, Hứa Mộ Triều đành phải đứng bên cạnh bàn đọc sách, vùi đầu sắp xếp tài liệu theo số thứ tự một lần nữa.
Đang điều chỉnh, lại nghe anh đột nhiên hỏi từ phía đối diện bàn đọc sách “Hội nghị tác chiến tối nay, có vấn đề gì không?”
“Hả?” Hứa Mộ Triều ngu ngơ.
“Nghe thấy báo cáo chiến sự có lợi với quân ta, hình như cô lại cũng không vui cho lắm.” Anh nói “Tôi không cho phép bất kỳ tham mưu nào có điều giấu diếm tôi.”
Vẻ mặt của mình lúc đó rõ ràng đến vậy sao? H