Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Dục Vọng Của Người Chinh Phục

Dục Vọng Của Người Chinh Phục

Tác giả: Đinh Mặc

Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015

Lượt xem: 1343133

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3133 lượt.

riều cam chịu số phận, bất đầu thu dọn.
Chẳng qua anh còn trẻ như vậy, lại thực hiện thuần thục tư thế chắp tay sau lưng của mấy ông già. Bóng dáng cao lớn mặc áo sơ mi quân trang màu xanh nhạt và quần dài màu xanh đậm, lại có vẻ hơi gầy. Làm người ta hoài nghi, một người mang dáng vẻ thiếu niên tuyệt mỹ như vậy, lại là Nguyên soái lạnh lùng của loài người, chủng tộc mạnh nhất trên đại lục.
Bóng lưng như thế, thoạt nhìn cũng không đáng sợ. Trong đầu Hứa Mộ Triều bỗng nhiên nảy ra một ý, thật ra anh cũng chỉ mới có hai mươi mấy tuổi, cũng cùng lứa tuổi với A Lệ mà thôi. Nhưng đã sớm phải gánh vác trách nhiệm trọng đại mà không có người thường nào cáng đáng nổi.
Cố Triệt trở về phòng ngủ, cũng không lập tức nghỉ ngơi. Anh ngồi trên chiếc giường lớn trải ra màu trắng sạch sẽ lạnh như băng, tay tìm dưới gối đầu bằng lông ngỗng, lấy ra một trang giấy thật mỏng, mở nó ra dưới ánh đèn.
Một trang giấy mỏng như vậy, trên đó chỉ le que mấy lời, nhưng lại làm cho ngài nguyên soái luôn lạnh lùng kiên cường như mềm đi, lộ ra vẻ mặt hòa nhã.
Xem ra vệt máu nhuộm trên giấy, là của người em trai thơ dại đã qua đời của anh. Dùng mật mã cấp chín chỉ có tư lệnh của quân đoàn loài người mới có thể giải mã, viết ra di ngôn bằng giọng văn bình tĩnh ôn hòa:
“Anh hai tôn kính: Khi anh đọc được lá thư này, có lẽ em đã không còn trên thế gian này ….”






Trao đổi lợi ích
Edit: Vickiee
Beta: Myumyu

“Anh hai tôn kính
Khi anh đọc được bức thư này, có lẽ em không còn trên đời này nữa.
Hứa Mộ Triều nhanh chóng thu dọn bàn của Nguyên soái xong xuôi, cũng rất biết điều không liếc mắt nhìn ngó gì, lập tức ra khỏi phòng sách ngày. Nói cho cùng cô đã từng nếm mùi đau khổ rồi, ai biết phòng này có gắn trang bị hệ thống giám thị bí mật hay không.
Mới vừa đi tới cửa, liền gặp người hầu của Cố Nguyên soái cúi đầu đứng một bên. Lúc này, bụng Hứa Mộ Triều bỗng nhiên kêu”ùng ục”. Cô hơi ngượng ngùng, ngẩng đầu lên thì thấy anh ta vẫn đứng yên như cũ, chỉ có khóe miệng ẩn hiện ý cười ôn hòa.
Thật đúng là hơi đói nha.
Cô cười với anh ta: “Anh này, anh có chuẩn bị bữa ăn khuya cho Nguyên soái không?”
Người hầu trẻ tuổi ngẩng đầu, nao nao, liền thấy cô càng cười nhu hòa thân thiết hơn: “Nếu có, cũng mang cho tôi một phần được không?”
Anh chàng kia lập tức sai người dẫn Hứa Mộ Triều đến một gian phòng nghỉ và đem đến một phần ăn khuya thanh đạm mà đầy đủ dinh dưỡng. Chỉ là câu hỏi của cô, làm cho anh ta hơi do dự.
Anh có chuẩn bị bữa ăn khuya cho Nguyên soái không?
Thân là người hầu cận, anh ta đương nhiên hy vọng Nguyên soái yêu quý thân thể, nếu thức đêm thì phải bổ sung dinh dưỡng. Chỉ là hình như Nguyên soái cũng không để ý thân thể của mình, thức ăn khuya từng được đưa tới, sáng sớm hôm sau lại vẫn lạnh lẽo đặt ở vị trí cũ.
Cô gái này luôn ở trong thư phòng của Nguyên soái, cô nam quả nữ ngây người lâu như vậy. Câu hỏi của cô, chẳng lẽ là ám chỉ mình nên chuẩn bị một bữa ăn khuya sao?
Cứ cân nhắc mãi, anh ta thấy phòng ngủ của Nguyên soái vẫn còn sáng đèn, liền bưng một phần ăn khuya, gõ cửa tiến vào.
Nguyên soái quả nhiên còn chưa nghỉ ngơi, nhìn thấy thức ăn trên tay người hầu, Cố Triệt thản nhiên nói: “Tôi không đói bụng.”
Người hầu chần chờ một chút, nói: “Dạ….Là Thượng tá Hứa Mộ Triều sai thuộc hạ mang tới cho ngài.”
Lúc này nguyên soái mới ngẩng đầu lên, ánh mắt dừng lại ở khay thức ăn trên tay người hầu một chút.
Trong lòng người hầu buông lỏng, xem ra nhắc tới Hứa Thượng tá, phản ứng của Nguyên soái quả nhiên khác hẳn, chắc là sẽ ăn? Thật tốt quá, sau này cứ nhờ cô ấy khuyên Nguyên soái ăn cơm….
Nguyên soái lại cúi đầu lần nữa, ánh mắt trở lại tập báo cáo.
Người hầu không biết làm sao cho phải.
“Cô ấy kêu cậu đưa cậu sẽ đưa? Cậu là người hầu của ai? Muốn đưa thì đưa cho cô ấy. Không ăn, đem ra ngoài.” Nguyên soái cũng không ngẩng đầu lên, chỉ lạnh lùng nói.
Người hầu vừa buồn bực vừa sợ hãi rời khỏi phòng.
Đêm đó, trong phòng của Hứa Mộ Triều, được tới hai phần ăn khuya do người hầu của Nguyên soái đưa tới. Lúc hỏi tại sao đưa đến hai phần, người hầu im lặng một chút rồi trả lời: “Nguyên soái sai tôi đưa tới.”
Hứa Mộ Triều hơi sửng sốt, cảm giác có chút phức tạp. Cố Triệt sợ một phần mình ăn không đủ sao? Thì ra tên lạnh lùng này cũng biết quan tâm đến người khác.
Trải qua đêm nay, sự tức giận trong lòng trước kia hình như cũng tiêu tan không ít. Mà người kia, hình như cũng không ngang ngược như trong tưởng tượng,.
Cô hạnh phúc ăn cả hai phần ăn khuya, ngủ thẳng đến hừng đông. Cho đến lúc bị người hầu của Nguyên soái đánh thức.
Tuy rằng chỉ ngủ mấy giờ, tinh thần Hứa Mộ Triều lại vô cùng phấn chấn, thoải mái chạy đến thư phòng của Nguyên soái. Ánh nắng ấm áp xuyên qua bức màn nhạt màu, khiến cho căn phòng có vẻ tươi mát thanh nhã lạ kỳ. Cố Triệt khoanh tay đứng trước một màn hình tinh thể lỏng thật lớn, xem xét hình ảnh biểu thị binh lực ở tiền tuyến.
Nghe thấy tiếng đ


pacman, rainbows, and roller s