Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 1343123
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3123 lượt.
ộng, anh chậm rãi quay lại, đồng phục Nguyên soái màu xanh dương sẫm phẳng phiu, càng khiến sắc mặt anhtrắng như tuyết. Ngón tay thon dài trắng trẻo chỉ lên màn hình: “Tiền tuyến hồi báo, đã phát hiện một vạn bộ đội của quân địch, xuất hiện ở đây.”
Gần một đêm không ngủ, anh lại có tinh thần hơn cả cô, thân thể cao lớn tràn trề sức mạnh, hai mắt trong suốt lấp lánh những tia sáng âm trầm. Hứa Mộ Triều nhìn sườn mặt như một bức phác họa kiểu công bút *của anh, khiến cả căn phòng tràn đầy ánh mặt trời cũng phải ảm đạm đi không ít.
(*Công bút: một kĩ pháp của nghệ thuật tạo hình dùng trong việc diễn tả bằng những nét chính xác. Ở Châu Âu dùng bút sắt, Châu Á dùng bút nho để viết hay vẽ. Lối vẽ công bút dùng cho hội hoạ, đồ hoạ và trang trí trên các tác phẩm mĩ nghệ và nghệ thuật gốm_theo đại từ điển.)
“Hẳn là đang cải tạo bộ đội.” Hứa Mộ Triều nói, “Chúng ta tính sao đây?”
Cố Triệt liếc nhìn cô một cái: “Chúng ta….quyết không rút lui.”
Người hầu thay Nguyên soái truyền lại mệnh lệnh, Hứa Mộ Triều lẳng lặng đứng giữ bên bàn làm việc của anh, chờ những Tham mưu khác đến, cũng nhau tìm ra đối sách cụ thể.
Đồng phục Nguyên soái càng khiến cả người anh thêm lạnh lùng xa cách. Khiến Hứa Mộ Triều hoài nghi, người hạ lệnh tặng phần ăn khuya cho cô, thật sự là con người trước mắt sao?
“Phần ăn khuya ngày hôm qua, cám ơn anh.” Cô nhẹ giọng nói, ánh mắt vẫn dừng lại ở cửa, “Ăn ngon lắm.”
Mà Nguyên soái cũng không ngẩng đầu, ngón tay đang viết chỉ dừng một chút, cũng không hề đáp lại.
Chỉ là đêm đó, khi Nguyên soái công tác đến nửa đêm, nhìn bóng đêm chập chờn ngoài cửa sổ, bỗng nhiên cảm thấy bụng hơi đói. Anh gọi người hầu đến, thản nhiên nói: “Đêm nay là cái gì?”
Anh hỏi không đầu không đuôi, khiến người hầu sửng sốt. Tuy nhiên, người hầu cận nhanh chóng phản ứng, thử đáp: “Cháo giàu dinh dưỡng với mật ong và lòng trắng trứng.” Thấy Nguyên soái không có phản ứng, người hầu nhẹ giọng nói: “Tôi lập tức mang đến đây ngay.”
Anh chàng người hầu ngẩng đầu, thấy Nguyên soái nhìn mình lại thử nói: “Tôi cũng sẽ chuẩn bị cho Hứa Thượng tá một phần.”
Nguyên soái cúi đầu, từ chối cho ý kiến.
Người hầu ra khỏi thư phòng, vẻ mặt vui mừng. Từ lúc tin tức Cố Lệ qua đời truyền đến, Nguyên soái ăn rất ít, làm việc cũng càng thêm liều mạng. Hiện tại chịu ăn khuya, đối với tổ người hầu mà nói chính là chuyện tốt nhất trên đời.
Anh ta gọi đầu bếp đến, cẩn thận dặn dò một phen, ôn hòa cười nói: “Sau này bữa khuya mỗi đêm, đều chuẩn bị cho Hứa Thượng tá một phần giống như vậy. Không, hai phần.”
Sắc trời mờ mịt, hẻm núi rạn nứt màu máu, giống như làn da cứng rắn nứt nẻ của zombie khiến người ta như lạc vào một thế giới tiêu điều hoang tàn.
Đây là lãnh địa của zombie, nơi đã không có sức sống nhiều năm. Hôm nay lại có một sinh mệnh mới được sinh ra.
Nhà xưởng được dựng ở ngoài trời, cũng không vì cơn mưa mà giảm sức sản xuất. Chỉ làm cho làn da ngăm đen và những vật dụng kim loại màu xám có vẻ âm trầm lạnh lùng thêm.
Quân trang phẳng phiu màu xanh, bởi vì được đan với sợi kim loại chịu lực cao nên sáng mờ mờ dưới ánh đèn. Chiếc mũ màu xanh đậm kéo thấp xuống, lộ ra khuôn mặt tuấn lãng trắng nõn của người đàn ông. Trong đôi mắt đỏ đậm có ánh sáng lưu chuyển.
Hắn đan tay chống trên xe bọc thép, tay kia cầm điếu thuốc lá. Đôi mắt híp lại theo cánh tay của mình nhìn về nơi xa.
“Người máy cũng hút thuốc?” Bên cạnh là zombie cao lớn với khuôn mặt mang hoa văn hình bướm dữ tợn mặc khôi giáp màu đen, thản nhiên hỏi người kia.
Minh Hoằng dập tắt đầu thuốc lá, cười nhẹ: “Những thứ của loài người, tôi đều phải nếm thử.” Hắn chuyển hướng “Vua zombie, anh cũng từng là người mà phải không?
Vua zombie —— Thẩm Mặc Sơ hừ lạnh một tiếng, ngữ khí châm chọc: “Người? Chuyện của trăm năm trước, ai còn nhớ nổi?”
“Không bằng xuất binh đi? Lãnh địa của loài người, chúng ta chia đôi?” Minh Hoằng nói bâng quơ.
Thẩm Mặc Sơ thong thả lắc đầu: “Quân tôi vứa mới chiến bại trong tay loài người, tổn thất nặng nề. Vẫn là để Minh tướng quân bộc lộ tài năng đi.”
Minh Hoằng cười nhạt, cũng không đề cập chuyện hợp tác nữa.
Giữa màn mưa, cô gái xinh đẹp mặc đồ đỏ, giày bó màu đen, sắc mặt lạnh lùng hơn cả mưa thu.
“Tướng quân, nhóm người máy cải tạo đầu tiên đã xong.” Miệng cô khẽ nở nụ cười dịu dàng: “Xin cho phép tôi triển lãm trước ngài.”
Minh Hoằng gật gật đầu, quay qua nói với Thẩm Mặc Sơ: “Đây là Minh Huy – người đã từng bị tay sai của Hứa Mộ Triều chặt đầu.”
Vẻ mặt Thẩm Mặc Sơ không chút thay đổi, cũng không thèm liếc Minh Huy lấy một cái.
Minh Hoằng nở nụ cười ấm áp: “Vua zombie, cám ơn anh đã không ăn Hứa Mộ Triều.”
Thẩm Mặc Sơ lạnh lùng nói: “Cô ta da trơn thịt non, vốn là bữa ăn ngon, chỉ là quá giảo hoạt, chạy thoát mất. Chẳng phải cô ta cũng chạy thoát từ trong tay anh sao?”
Minh Hoằng nghe vậy, ngẩng ra, cười to sang sảng: “Sau này tôi sẽ đưa cho anh, năm mươi cô gái loài người sạch sẽ xinh đẹp. Hứa Mộ Triều này có một số ân oán cũ với tôi, tôi phải đến mang c