Tác giả: Đinh Mặc
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 1343023
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3023 lượt.
Nhưng sự si tình một lòng bẩm sinh đã dẫn dắt anh, hôn đến độ cô phải thở hổn hển, đầu óc choáng váng.
Đầu lưỡi nóng bỏng của anh dây dưa qua lại, như thể muốn dồn ép cô lùi bước. Cô không cam lòng yếu thế, tiến lên đáp trả. Lại phát hiện khi bề ngoài băng giá của ai đó đã được cởi bỏ, thì sự cố chấp mãnh liệt kia sao cô có thể sánh bằng. Hứa Mộ Triều thi thoảng mở mắt ra, thấy hàng mi trên chiếc mũi cao ngất của anh khẽ rung động thì trái tim cô dường như cũng rung động theo mất rồi.
Hứa Mộ Triều cảm thấy không thở nổi nữa, đầu ngửa ra sau muốn giãy ra. Ai ngờ một tay anh đã siết chặt gáy cô, khiến cô không nhúc nhích nổi, chỉ có thể tiếp tục thừa nhận.
Không biết đã qua bao lâu, thật sự không biết đã qua bao lâu.
Anh buông cô ra, đôi mắt luôn sáng trong, cũng xuất hiện dục vọng.
Cô vẫn còn ở trong lòng anh, vòng eo nhỏ nhắn nằm gọn trong lòng bàn tay anh. Nữ tướng quân khát máu dũng mãnh một thời, hôm nay đã trở nên mềm mại, gương mặt ửng hồng, đôi mắt dịu dàng như muốn nhỏ ra nước. Anh đưa tay vuốt ve mặt cô, cất giọng khàn khàn chưa từng có: “Mộ Triều, anh thật sự rất vui.”
Mà ở phương diện nào đó, Hứa Mộ Triều rõ ràng có kinh nghiệm hơn anh nhiều. Cô vẫn kề sát anh, lại hoàn toàn không nghe thấy lời tỏ tình chân thành khẩn khoản này. Bởi vì hiện giờ, cô đang cực kỳ hoảng sợ khi cảm thấy sự biến hóa rõ rệt của bộ phận nào đó trên người anh,.
Thấy cô không tập trung, anh nhíu mày: “Sao vậy?”
“Không có gì!” Cô nói nhanh, nhân lúc anh lỏng tay, lập tức lùi về phía sau nửa bước, mới thở phào nhẹ nhõm.
Cố Triệt nhìn cô, không lên tiếng, dường như không nhận thấy được gì.
Lần đầu tiên Hứa Mộ Triều phát hiện ra Cố Triệt cũng sẽ có. . . phản ứng bình thường của đàn ông, việc này nghĩ thế nào cũng thấy kinh hoàng. Tuy rằng với cô, vị thần “Cố Triệt” đã bước xuống bàn thờ nhưng ngài nguyên soái luôn băng giá thế này đột nhiên cũng. . . cương cứng, khiến cô nảy sinh ảo giác thiên thần bị vấy bẩn.
Cô chưa từng thấy mất mặt như vậy, kéo anh tới cạnh cửa: “Đi thôi, tới muộn không còn đồ ngon đâu.”
Mà anh nhìn khuôn mặt đã đỏ bừng của cô, liền yên lặng theo cô tới phòng ăn. Tay kia, âm thầm cài cúc áo khoác quân đội, che đi sự biến hóa ở nơi nào đó trên thân thể mình.
Đi tới phòng ăn vắng vẻ, Hứa Mộ Triều lập tức buông tay anh ra, đi đằng sau anh. Anh cũng không kiên trì nữa, sải bước ngồi vào vị trí. Mọi người đã sớm ngồi xung quanh, chỉ để lại hai ghế chủ trì cho hai người.
Hôm nay tình hình chiến tranh rất thuận lợi, còn việc nước thì bình yên, tất cả mọi người đều vui vẻ, lời qua tiếng lại, trò chuyện rất vui vẻ.
Nhưng mọi người đều rất thức thời. Vừa mới hơn bảy giờ, tất cả đã xin cáo lui.
Người hầu đi trước dẫn đường, hai người Hứa Cố rời khỏi phòng ăn. Người hầu đề nghị hai người nên tản bộ ở vườn hoa, Hứa Mộ Triều còn chưa lên tiếng, Cố Triệt đã gật đầu.
“Cảnh ở Si Viên rất đẹp, Hứa thiếu tướng còn chưa ghé qua, có thể đến ngắm cảnh.” Người hầu cung kính đề nghị, dẫn hai người đến cổng vườn hoa rồi không đi theo nữa.
Vào trong Si Viên, Hứa Mộ Triều nhìn khắp nơi, hơi thất vọng. Cảnh ở đây đẹp thật đấy, kiến trúc đình các, hoa cỏ cây cối hư ảo. Nhưng lại tối đen như mực, chỉ có mấy ngọn đèn thưa thớt, chẳng nhìn rõ gì cả.
“Hệ thống chiếu sáng trong dinh thự không phải vẫn luôn tốt sao?” Cô lẩm bẩm, “Lẽ nào đây là khu phong cảnh cho nên không cần đèn đóm gì?”
Hình như Cố Triệt không nghe thấy, anh liếc nhìn chiếc ghế đá giả cổ dưới ngọn đèn dịu êm ở phía trước, bên cạnh ghế đá là một hồ nước xanh, lấp lánh dịu êm, mềm mại động lòng người.
“Ra đằng kia ngồi đi.” Giọng điệu như tuyên bố quân lệnh.
“Ừm.” Bóng đêm tĩnh lặng lành lạnh, tất cả đều mang vẻ hư ảo, Hứa Mộ Triều bị bóng đêm dịu dàng này làm cho lơ đãng.
“Váy ngày hôm nay. . .” Ngồi sóng vai, hơi thở của anh phả bên tai cô, “rất đẹp.”
“Người giúp việc mang đến rất nhiều váy.” Cô mỉm cười, chẳng qua cô rút bừa một cái ra mặc thôi.
Trong bóng đêm, màu mắt của anh cũng sâu thăm thẳm. Cứ nhìn chằm chằm vào cô như thế, khiến cô muốn chui xuống đất.
Cái người này. . . Vốn dĩ chẳng biết yêu đương, cô cũng chẳng biết nhiều. Thế nhưng. . . Trông mong lời ngon tiếng ngọt đúng là vô vọng, cho nên ngài nguyên soái chỉ biết dùng cách nghiêm túc trực tiếp nhất— — Nhìn chằm chằm vào cô, định nhìn cả đêm hả?
“Anh nhìn gì thế?” Cô thấp giọng hỏi. Người hầu, và cả anh nữa, đưa cô đến cái góc tăm tối hẻo lánh trong vườn hoa vắng vẻ, đây là cách yêu đương của học sinh trung học mà? Đèn chắc cũng bị người hầu tắt sạch luôn rồi.
“Nhìn em.” Giọng nói trầm thấp, hơi ấm mơ hồ.
Cô nhìn bàn tay được anh nắm chặt, nhìn tư thế ngồi ngay ngắn như núi của hai người. Cô cảm thấy anh ấy thật sự. . . rất nghiêm túc, rất kiềm chế.
Cô ngẩng mặt lên, nhẹ nhàng vươn tới, để lại một dấu hôn trên mặt anh.
“Anh Triệt. . .” Cô nhẹ giọng.
Cánh mũi có mùi rượu thoang thoảng, anh Triệt như vậy, anh Triệt sẽ uống rượu với thuộc hạ, sẽ cởi áo khoác ngồi nhàn hạ, thật sự rất đàn ông, rất đàn ông.
Vốn dĩ c