Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đừng Buông Tay Em

Đừng Buông Tay Em

Tác giả: Tuyết Tiểu Thiền

Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015

Lượt xem: 1341237

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1237 lượt.

ó nóng đã thổi tới hầm hập, đúng là cái lò lửa. Mới tháng sáu mà thời tiết đã nóng tới mức không thở nổi. Đối với tôi mà nói, đi nghe ngóng về một người chẳng phải là việc khó. Tôi đã nhìn thấy hắn đêm đó, họ Mã tên Tiểu Vĩ, vũ công nam của một đoàn ca múa ở Vũ Hán.
Sau khi biểu diễn xong, cả đoàn đã về Vũ Hán.
Tôi đã mua vé máy bay đuổi theo tới đây.
Tôi cứ như đã đến Vũ Hán từ trước. Lần đầu tới Vũ Hán mà cảm thấy mọi thứ đều thân thuộc, thân thuộc đến mức tưởng như đang ở trước cửa nhà mình, cũng là những phố phường và con ngõ náo nhiệt, cũng có sự ồn ào và yên tĩnh của tình yêu, chỉ khác là, vô cớ có thêm một dòng Trường Gi­ang chảy qua mà thôi.
Trông thấy hai chữ Hán Khẩu, tôi lập tức nhớ tới Hồ Lan Thành[1'>. Chàng chạy nạn tới đây, lập tức sa vào cuộc tình với nàng y tá Châu Huấn Đức. Không gian mơ màng ở đây khiến cho chàng quên mất ở Thượng Hai có Trương Ái Linh đang chờ đợi. Tôi ngẩng đầu lên nhìn hai chữ Hán Khẩu, bỗng cảm thấy những ngày xưa cũ đang kéo tới, giống như đang trở về với những năm bốn mươi, thời đại loạn lạc và khói lửa. Tuy ga Hán Khẩu quá lộn xộn, nhưng không khiến người khác khó chịu.
[1'> Người chồng đầu tiên của nữ nhà văn Trương Ái Linh.
Tôi làm một bát mì trộn ở cửa ga, bát mì này là thứ tôi đã thèm bấy lâu, bạn bè tôi đã nói mì Thái Lâm Ký là chính tông nhất, nên tôi không chờ được nữa. Vì ba chữ đó quá bay bổng, tôi đã đọc những bài văn miêu tả mì trộn, có năm loại mì nổi tiếng nhất Trung Quốc, đó là mì trộn Vũ Hán này, mì thả của Sơn Tây này, mì Phủ Y của Lưỡng Quảng này, mì trứng Tứ Xuyên này và mì trộn của xứ Bắc nữa.
Người phụ nữ đã hơn bốn mươi tuổi, khéo léo nhúng mì vào trong nồi nước sôi sùng sục vài lần, lên xuống vài lần, đổ nước dùng vào, thêm đủ loại gia vị tương mè, bột tôm, hành hoa, cù cải xắt hạt lựu, dầu vừng, giấm rồi trộn lên. Sự thành thục của bà ta khiến tôi thích mê, một bát mì nóng hôi hổi được bê tới, chỉ có hai tệ, tôi ăn, cảm thấy vừa thơm vừa mềm, cảm giác thật khó tả.
Sau đó, tôi lên xe bus số 605 để đi xuyên qua thành phố, tôi đã chuẩn bị sẵn một tệ, nhưng xe bus ở Vũ Hán những một tệ hai, thế là tôi loay hoay, lấy đâu ra hai hào bây giờ? Nét đẹp của thành phố này là ở những căn nhà cũ kỹ, nhưng tôi cảm thấy thật thân thuộc, cảm giác thân thuộc đó đem tới sự ấm áp. Đến một thành phố lạ, tôi thích ngồi lên xe bus đi chầm chậm từ đầu bến tới cuối bến để ngắm cảnh trên đường.
Chiếc xe bus số 605 quả không làm tôi thất vọng, sau khi đi qua những căn nhà cũ kỹ, tôi lại đi tới một khu phố phồn hoa, và tôi nhìn thấy sông Trường Giang. Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy con sông này. Tôi đã từng nhìn trên máy bay, trên tàu, nhưng đây là lần đầu tiên đi xe bus trên cầu bắc qua sông Trường Giang.
Không ai hiểu cảm giác của tôi, tôi dán mắt vào cửa sổ, nhìn dòng nước Trường Giang cuồn cuộn chảy về Đông, trên mặt sông có những con thuyền chở than và chở hàng, hai bên bờ có rất nhiều tòa nhà, tôi đến đây là để tìm một người, vậy chẳng phải ngu ngốc sao? Vẻ mơ màng của thành phố Vũ Hán bỗng khiến cho tôi cảm thấy chua xót.
Người thanh niên tên là Mã Tiểu Vĩ kia liệu có biết trên đời này có một người con gái đến tận đây tìm hắn không?
Tôi đứng dưới gốc cây ngô đồng gọi điện cho hắn.
“Cô là ai?”. Hắn hỏi, đặc giọng Hồ Quảng[2'>.
[2'> Hồ Quảng gồm có Hồ Bắc và Hồ Nam.
Tôi nên nói tôi là ai chứ?
“Tôi là… tôi là fan của anh”. Tôi trả lời thế: “Tôi thích xem anh nhảy”.
“Ồ, thế à?”. Hắn cười nhạt.
Đã mười một giờ trưa rồi, hắn mới dậy, nói một cách lười biếng:
“Cô chờ dưới nhà nhé, tôi sắp dậy đây”.
Tôi đứng dưới gốc cây, mồ hôi túa ra như tắm vì nóng, quần áo ướt sũng cả, lát nữa phải đi mua vài bộ quần áo mới ở Vũ Hán. Không biết Vũ Hán có hàng xịn không? Tôi không mặc đồ linh tinh.
Một cô gái làng chơi đi ra từ tòa nhà đó rồi bỏ đi rất nhanh. Trang điểm rất đậm, quần áo đen, nhìn rất đàng điếm, tôi nhìn và cảm thấy chị ta rất hợp với cái cửa tòa nhà này.
Tôi được hắn gọi lên.
Tầng bốn, hành lang chật và tối, chồng chất đủ thứ linh tinh. Đây là kiểu nhà cũ từ những năm bảy mươi, tối quá đi mất!
Tôi mở cửa, nhìn thấy hắn đang lười biếng ngồi trên ghế, ngược sáng, dưới chân ghế còn có bao nhiêu mạng nhện, trên giường vẫn còn quần lót của đàn bà, tôi nhìn thấy bát mì tôm ăn dở trên bàn, nhìn căn phòng bừa bộn không có chỗ mà đi lại. Nhưng trong một góc của căn phòng đó, có một cây piano, nhìn thật đặc biệt và cao quý.
Cái dáng điệu lười biếng của Mã Tiểu Vĩ đã thu hút tôi.
Nhìn hắn thật giống A Phi trong A Phi chính truyện[3'> nhìn thật hư hỏng và sa đọa, thậm chí căn phòng rách nát đó cũng giống, giống y hệt trong phim.
[3'> Là một bộ phim nghệ thuật của Hồng Kông, phát hành năm 1991, đạo diễn Vương Gia Vệ. Đây được xem là một trong những bộ phim kinh điển của Hồng Kông. Phim xếp thứ ba trong danh sách “100 bộ phim Trung Quốc xuất sắc nhất mọi thời đại” do các nhà phê bình phim Hồng Kông bình chọn năm 2005.


Old school Easter eggs.