Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đừng Buông Tay Em

Đừng Buông Tay Em

Tác giả: Tuyết Tiểu Thiền

Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015

Lượt xem: 1341238

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1238 lượt.

Có thể, tôi đã quen sống trong tòa lâu đài tráng lệ như trong truyện cổ tích, đã quen với căn nhà bên bờ biển mà gió biển thổi bay cả rèm cửa và còn ngửi thấy được cả mùi nước biển, hoặc quen sống với Sách Nhan trong những khách sạn năm sao, nhưng tôi lại cảm thấy căn phòng rách nát này sao mà quen thuộc với tôi.
Phòng bé và nhìn thật trụy lạc, trụy lạc tới thân quen, thật hợp với tính cách tôi.
Tôi tưởng tượng mình đang sống trong đó, không, tôi không chê tẹo nào, chỉ cần hắn thích tôi là được.
Tôi lại vào vai một cô bé yêu ca nhạc, tôi đứng ở cửa, nhìn thật đáng thương.
Gã đàn ông đối diện ngẩng mặt lên, nhìn thấy một cô gái xinh đẹp đang đứng trước cửa nhà hắn. Nhà hắn luôn luôn có đàn bà lui tới không ngớt, nhưng chẳng ai có phong thái như cô gái kia.
“Cô tìm tôi?”.
“Phải”.
“Yêu tôi à?”.
“Phải”.
“Muốn lên giường?”.
“Phải”.
Đây là đoạn đối thoại đầu tiên của chúng tôi, tôi mãi mãi vẫn nhớ, toàn là những lời thẳng thắn chẳng có chút vòng vo nào, ai khiến cho tôi yêu thằng đàn ông có khuôn mặt đó chứ, ai khiến tôi yêu hắn từ cái nhìn đầu tiên? Ai khiến cho tim tôi như có một đống lửa, thích bất cứ ai là dâng cho người đó.
“Nào, ngồi xuống cạnh tôi”.
Tôi đi tới, ngồi xuống cạnh hắn. Hai người ngồi trên chiếc giường đơn, đối diện là một chiếc quạt cũ kỹ đang chạy phành phạch, trên quạt dính bao nhiêu là dầu đen. Giống trong phim quá, tôi nghĩ, giống phim quá, sao tôi lại tới đây chứ?
“Có biết hôn không?”. Hắn hỏi.
“Biết”.
“Nào, hôn tôi đi”.
Tôi và hắn bắt đầu như thế. Tôi hôn nhẹ lên môi hắn, nhìn thấy hàm răng trắng sáng như vỏ sò, tôi nhìn thấy đôi mắt có hàng lông mi dài. Do dự, tuyệt vọng, đột nhiên tôi cười phá lên, tôi cần người như thế này, đúng thế!
Tôi cười và hắn cũng cười, sau đó nói:
“Thôi, không trêu cô nữa. Cô đi vào nhà vệ sinh lấy cho tôi chậu nước, tôi rửa mặt sau đó sẽ đưa cô đi chơi Vũ Hán, đến Hán Khẩu chơi, ở đấy rất nhộn nhịp. Vũ Hán có ba thị trấn, nhưng chỉ có ở đấy là náo nhiệt nhất. Mà này, cô từ đâu đến?”.
“Bắc Kinh”.
“Ừ. Bao nhiêu tuổi?”.
“Hai mươi mốt”.
“Ừ, đang học đại học chứ?”.
“Năm hai rồi”.
“Ừ”.
“Tôi là một thằng đàn ông hư hỏng”. Hắn cạo râu: “Tôi mất dạy lắm, tôi không thích nhảy đâu, nhưng không nhảy thì tôi chỉ biết ngủ với đàn bà thôi. Vì thế, chẳng còn cách nào khác, tôi phải nhảy, nếu có một ngày không nhảy được nữa tôi sẽ chẳng biết làm gì”.
“Tôi sẽ nuôi anh”. Tôi bộc phát nói.
“Cô bé đáng yêu lắm. Đi lấy cho trẫm một chậu nước đi, xem cái ổ rách này, nhà vệ sinh cũng dùng chung, hết cách chưa. Này, cô có tiền chứ? Tôi thấy cô ăn mặc cũng được lắm”.
“Cũng có”.
“Thế thì tốt, không có tiền thì khó đấy. Từ bé tôi đã chẳng có tiền, đã chịu đủ nỗi cực nhọc rồi, tôi chỉ thích đi lại với phụ nữ lắm tiền thôi”.
“Hiểu”.
“Đúng là cô bé ngoan. Đi đi, đi lấy nước đi”.
Hắn rửa mặt, rồi cầm tay tôi lên:
“Đi nhé, tôi đưa cô đi ăn quà Vũ Hán”.
“Tôi ăn mì trộn rồi nhé”.
“Chắc chưa ăn đúng mì Sái Lâm Ký, chưa chuẩn đâu. Cô biết Vũ Hán nổi tiếng nhất là gì không?”.
“Không biết”.
“Ngốc”.
Cái chữ “ngốc” vừa thốt ra, tôi đã cảm thấy tim tôi reo vui. Thật khác với lúc ở cạnh Sách Nhan, tôi và Sách Nhan quá nghệ thuật và quá hoàn hảo, thậm chí chẳng ăn vặt bao giờ. Bọn tôi chỉ đi tới những nhà hàng lớn và những khu mua sắm lớn, chỉ biết vung tiền như rác. Nhưng còn hắn, vừa gặp lần đầu tôi đã thấy tôi thích cuộc sống này, thích sự chân thực, sinh động, giản dị, mơ màng, thậm chí, có cả sự quan tâm ấm áp.
Tôi đã bị rung động chỉ vì một chữ “ngốc”. Tình yêu lại có thêm một từ mới, là “ngốc”. Ngốc, ngốc, ngốc, hay!
Tôi được hắn dắt đi, chẳng lạ lẫm chút nào, chẳng xa cách chút nào, tôi bị Sở Giang Nam xa cách lâu quá rồi, giờ tôi mới tìm thấy cảm giác một người con trai dắt tay mình đi, một cảm giác tôi chưa từng có, tôi cứ như bị chữ “ngốc” làm run rẩy tới phát khóc.
Rõ ràng Mã Tiểu Vĩ thích tôi, ít nhất là không ghét tôi.
Tôi xinh đẹp lạnh lùng, dáng người cao, một khuôn mặt như tuyệt phẩm điêu khắc, như minh tinh, giống hệt con gái Nga. Hắn lại nói thêm:
“Cao quá nhỉ”.
Câu nói đó ấm áp làm sao, hắn đã chê tôi cao đấy!
Hắn khác với Sở Giang Nam ở chỗ, hắn thấp hơn Sở Giang Nam, chắc giỏi lắm là được một mét bảy mươi lăm, đi cạnh tôi một mét bảy mươi hai, cũng chẳng cao hơn mấy. Nhưng tôi không chê, thậm chí cảm thấy câu nói này thật thân thuộc. Nhớ năm xưa, Hồ Lan Thành cũng chẳng cao đến mét bảy, đứng cạnh Trương Ái Linh, bà còn cao hơn cả ông.
Hai người chen lên xe bus, mùi mồ hôi nóng nồng xộc lên, hắn nói:
“Sau này ta có tiền, mua lấy hai chiếc Passat, một cái để đi một cái để đó chơi”.
Tôi cười, Passat có là gì! Nhưng tôi không muốn để lộ là mình giàu, nếu không, tình yêu sẽ trở thành món hàng.
Thậm chí, tôi nói quần áo của tôi chỉ hơn trăm tệ, nói thế nghe thật oan ức cho bộ quần áo hơn vạn tệ của tôi.
Có một chỗ ngồi, hắn cho tôi ng