XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đừng Buông Tay Em

Đừng Buông Tay Em

Tác giả: Tuyết Tiểu Thiền

Ngày cập nhật: 03:51 22/12/2015

Lượt xem: 1341239

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1239 lượt.

ồi. Hắn đứng cạnh tôi, tựa chặt vào tôi, hỏi nhỏ:
“Thích anh nhảy khúc nào?”.
“Thích hết”.
Hắn vui sướng âm ỉ, mặt nghếch lên trời, có giọt mồ hôi lấp lánh dưới ánh nắng, ngay cả mồ hôi của hắn cũng hấp dẫn chứ, đây không phải yêu thì là gì?
Xuống xe, tôi và hắn đến phố Cát Khánh, tôi đã từng thấy phố Cát Khánh qua tiểu thuyết của Trì Lợi, giờ thấy tận mắt rồi lại càng thích hơn. Vừa náo nhiệt vừa bình dị, tôi xưa nay vốn sống trên mây, bây giờ, tôi mới được bước vào cuộc đời thực.
Hắn giới thiệu với tôi, ai đã từng đến Vũ Hán thì phải ăn đồ ăn vặt ở đây, nào là cơm nồi đất, bánh bao đậu xanh ở chợ, mì bò ở đường Nhị Thất, bánh nướng trên đá ở gần chùa Quy Nguyên, chân giò kho, bánh mì nướng, hamburger của phố Lương Đạo, bánh bao Nam Kinh, cá tươi sông Trường Giang ở chân cầu Vũ Xương, trứng muối trong suốt trộn ớt xanh, bánh mì kẹp thịt, súp, vịt kho nồi đất, xì dầu trộn mỡ lạc “hàng nổi”, cá rán trộn, sủi cảo rán nhân thịt bò, bánh hành mè ngũ vị, bánh hành, bánh bao “hàng nổi”, váng đậu, bánh rán nhân thịt rưới sốt gà, nồi đất, xương bò, lẩu gia tộc, cá lướt sóng, đậu phụ thối và viên ngó sen bọc thịt, bánh bao nhân thịt rán rưới sốt gà, bánh cuộn thịt hun khói, mì hải sản, mì trộn, bánh bí ngô và sủi cảo hấp, thịt chó Hoa Giang, gạo nếp cuộn quẩy, màn thầu xào thịt, phở bò…
Tôi nghe đến đần mặt ra,
“Trời ơi, sao lắm thứ thế!”.
“Chưa hết đâu, còn đủ cho em ăn cả đời cơ”.
Mã Tiểu Vĩ bỗng nhắc tới “cả đời”. Từ “cả đời” thốt ra trên phố Cát Khánh sao mà cảm động quá! Tôi muốn khóc. Cả đời, cả đời thì tốt quá, tôi sẽ không chơi bời nữa, không yêu Sách Nhan nữa, tôi muốn đến Vũ Hán, một tuần một lần, đối với tôi, đi máy bay bình thường như đi xe bus thôi, phải, một tuần đến một lần để ăn hết đồ ăn vặt ở Vũ Hán!
Ăn cả đời.
Chúng tôi gọi món bánh bao nhân thịt rán với thịt chó Hoa Giang, tôi đã từng ăn thịt chó Hoa Giang ở Bắc Kinh, ăn ở nhà hàng Quý Châu trước cổng trường Đại học Thanh Hoa, nhìn chẳng ngon bằng ở đây. Ở đó tôi phải trả hơn nghìn tệ, còn ở đây thì chẳng tốn tới trăm tệ.
Vũ Hán đúng là một thành phố hay ho.
Tôi ăn no rồi nhìn Mã Tiểu Vĩ ăn. Hắn ăn rất chăm chú, thỉnh thoảng ngẩng đầu lên nhìn tôi.
Ăn xong, tôi đi trả tiền, hắn chẳng thèm ngăn, tôi chẳng trách hắn, sợ gì chứ, tôi tình nguyện trả mà.
Khi chúng tôi về tới Hán Dương đã mười giờ đêm.
Hắn hỏi:
“Em ở đâu?”.
Tôi nói:
“Ngủ chỗ anh được không?”.
Câu này quá bạo dạn, tôi nghĩ, tôi còn sợ gì nữa. Tôi đã bỏ lỡ bao nhiêu thời gian rồi, không thể bỏ lỡ thêm nữa.
“Cũng được, đi!”. Hắn kéo tôi lên tầng.
Vừa đóng cửa xong, hắn liền ôm chầm lấy tôi
3
Hắn thuần thục tìm ra đôi môi của tôi. Rồi thò tay vào trong lớp quần áo của tôi.
Đây là lần đầu tiên tôi để cho một thằng đàn ông ôm và hôn. Thật khác với Sách Nhan, hắn thật mạnh mẽ, thật cứng cáp, ngay cả nụ hôn của hắn cũng sắc như kiếm. Hắn cho lưỡi vào trong miệng tôi, mạnh như đâm vào tim tôi vậy, tôi bỗng cảm thấy không còn là mình nữa. Hôm nay là ngày nào? Nghĩ làm gì! Bay lên trời thôi, càng cao càng tốt.
“Được không?”. Hắn hỏi tôi.
“Ừ”. Tôi như đang rên rỉ.
Bộ ngực tròn căng của tôi đang bị tay hắn vò lấy, trước kia đó là hai chú bồ câu, bây giờ, chúng không bay nữa mà ngoan ngoãn nằm im trong bàn tay hắn.
“Em đúng là con cún con”.
Tôi không phải là con cún con, tôi là một đứa con gái kiêu kỳ, tự tôn nhưng đang cam chịu. Tôi tự chạy đi tìm trai, hắn lại là một thằng đàn ông hư hỏng, bây giờ, trên giường hắn vẫn còn quần lót của một con đàn bà khác.
Nhưng, tôi đang cố chấp mà buông thả mình.
Chúng tôi hôn nhau mãnh liệt, không phải đang quấn lấy môi nhau mà như đang cắn nhau, như muốn nuốt người kia vào bên trong.
Hắn và tôi như thú.
Hắn bế tôi lên giường, chiếc giường đơn làm bằng gỗ, sơ sài, cũng làm tôi đau. Trong tháng sáu của Vũ Hán, mặt giường hơi ẩm ướt.
Tôi bị hắn đè xuống dưới.
Tôi nhìn thấy bên ngoài có một vầng trăng đỏ tròn và rất to. Vầng trăng đó vừa tròn, vừa đỏ, vừa ướt, trăng đang nhìn chúng tôi, chúng tôi đang làm tình. Hắn không còn hôn tôi nữa, mà bắt đầu quan hệ, đây chắc là lần đầu tiên của tôi, vì tôi biết, khi quấn vào một thằng đàn ông, tôi chỉ muốn cho thời gian dừng lại, thậm chí, tôi còn quên cả rên.
Bao lâu rồi nhỉ, hắn đã mệt, và phủ lên người tôi.
“Đi rửa đi. Hắn nói”.
Tôi mặc quần áo, bê chậu vào nhà vệ sinh. Đây là lần đầu tiên, tôi đi vào nhà vệ sinh lúc nửa đêm, ở trong nhà vệ sinh công cộng, tôi dùng nước lạnh rửa, sau đó lại ngẩng đầu lên nhìn vầng trăng đỏ.
Không có đèn, nhà vệ sinh tối tăm, tôi lấy một chậu nước, nghe thấy tiếng nước nhỏ xuống tí tách, tôi nhìn thấy trong chậu bắn lên vài giọt nước như là hoa.
Là nước mắt của tôi.
Nước mắt của tôi đang rơi xuống chậu.
Tôi rửa mặt, rồi l