pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đừng Đến Trêu Chọc Ta

Đừng Đến Trêu Chọc Ta

Tác giả: Vô Vị Bi Thương

Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015

Lượt xem: 1341312

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1312 lượt.

như vậy, em còn muốn tôi giúp ông ta?”
Tô Mộ Thu run lên, trong đôi mắt xẹt qua căm hận, chỉ thoáng qua rồi biến mất, lại khôi phụ lại ánh mắt lạnh nhạt như trước.
Thật sự là mâu thuẫn, thế giới lớn như vậy nhưng thực chất lại rất nhỏ, người đàn ông kia, là ba chị Thấm Vân đồng thời cũng là ba của cô, đàn ông như vậy căn bản không xứng làm ba của cô, lúc trước ông ta tìm tới mẹ, đơn giản là vì vợ của ông ta không sinh ra con trai, có lẽ ông ta có chút ít tình cảm với mẹ, nhưng mà sau khi biết mẹ có bệnh lại không chút suy nghĩ vứt bỏ mẹ con cô. Cô sẽ không tha thứ con người đó, nếu như có thể, cô thật sự không muốn quan tâm bất luận chuyện gì có liên quan đến ông ta, chuyện lần này, chỉ vì chị Thấm Vân, người con gái đáng thương như cô.
Cô thở dài, yếu ớt mở miệng, “Nếu như có thể, xin anh giúp đỡ Trác thị.”
Phượng Dạ Hoàng vuốt tóc cô, cúi đầu nhìn gương mặt cô.
“Có thể! Chỉ cần là em muốn tôi sẽ làm.”
Không nghĩ tới anh sẽ đơn giản đáp ứng như vậy, cô sững sờ không kịp phản ứng, muốn mở miệng nói lời cảm ơn thì bị anh cắt đứt.
“Chỉ có điều ···· em nên biết, ích lợi trao đổi là bản sắc của thương nhân, giúp Trác thị, tôi có được lợi ích gì?”
“Chỉ cần là Phượng Đế nhúng tay vào, cuối cùng cổ phần không phải đều đến tay Phượng Đế sao? Lợi ích như vậy còn chưa đủ?”
“Không đủ, đó là lợi ích của Phượng Đế, còn tôi? Giúp em chính là tôi, em có phải nên trả cho tôi một ít thù lao?” Anh nâng mặt của cô lên, ánh mắt đối diện mắt cô, thanh âm đặc biệt trầm thấp mị hoặc.
Mắt phượng hẹp dài hiện lên tà tứ làm cho cô mất tự nhiên cụp mắt xuống, lời nói của anh ẩn chứa ẩn ý, chỉ cần nghe qua đều có thể hiểu được.
“Đến đây! Anh muốn thì lấy đi.” Cô giật ra quần áo, lộ ra mảng lớn da thịt.
“Ha ha ··” Trên mặt cô biểu lộ thần sắc chịu chết làm anh bật cười, “Tôi muốn nhưng mà bây giờ còn chưa vội, tôi muốn chính là ···” Anh tiến đến vành tai cô liếm cắn, khuôn mặt trắng nõn trong nháy mắt nhiễm lên một tầng hồng nhạt.
Anh lôi kéo tay của cô đặt tại nơi hơi nhô lên giữa hai chân mình, cô kinh hoảng mở to mắt. Nam nữ hoan ái cô không lạ lẫm, nhưng từ trước cho tới nay cô chưa từng chạm qua bọn họ. Lần nào cần cô ···· bọn họ ngoại trừ nhục nhã cô, cũng sẽ không nghĩ ra những chuyện khác, quên đi, dù sao cô cũng không còn tôn nghiêm gì, vậy không cần quan tâm lúc này.
Cô cắn cắn đôi môi đỏ mọng, rời khỏi ngực của anh, quỳ giữa hai chân có chút rộng mở của anh, tay cô chần chờ cởi bỏ dây nịch trên eo anh, kéo xuống khóa quần, run rẩy kéo quần lót của anh xuống, trong nháy mắt, vật nam tính đang ngủ say bỗng trở nên to dài.
Lông mi cong dài không thể ức chế chớp chớp như cánh bướm đang vỗ cánh.
Khuôn mặt cô đỏ bừng, mất tự nhiên quay mặt qua một bên.
Cô thẹn thùng làm cho mắt phượng của anh trầm xuống, tay anh kéo bàn tay nhỏ bé của cô đặt trên nam căn, lập tức, lòng bàn tay mềm mại làm cho yết hầu anh không kìm chế được nhấp nhô, phát ra một tiếng trầm thấp thở dốc.
Toàn thân cô hơi run rẩy, lòng bàn tay có chút thấm ra mồ hôi, cô bất lực nắm nó, không biết làm sao.
“Hai tay ôm nó chậm rãi xoa nhẹ.”
Tiếng nói của anh càng trở nên trầm lắng.
Hai tay nắm nam căn to lớn chậm rãi trượt, cảm giác nó ở trong tay cô co rúm lại, cô không thể tin được thấp giọng hô, kinh ngạc nhìn lửa nóng trong lòng bàn tay trong nháy mắt cương cứng thẳng tắp hướng về phía cô.
Thậy nóng, thật to!
Phản ứng đáng yêu của cô làm anh hài lòng, lửa nóng giữa hai chân dần dần trở nên căng cứng, thầm muốn vùi sâu vào tiểu huyệt ấm áp của cô, anh híp mắt lại, bàn tay khắc chế nắm thành quyền, suýt nữa mất đi tự chủ.
Lửa nóng lại lớn lên vài phần, hai tay nho nhỏ cố gắng lắm mới có thể cầm được, cô cảm giác không khí bốn phía đột nhiên trở nên khô nóng, vốn là khuôn mặt trắng nhạt trở nên ửng đỏ hơn, cô đột nhiên cảm thấy miệng đắng lưỡi khô, hạ thể không tự kìm hãm được tràn ra chất lỏng ẩm ướt, cô cắn chặt răng, vẻ mặt cảm thấy thẹn thùng.
“Chậc chậc.”
Phượng Dạ Diễm đi vào phòng, nhướng lông mày thú vị nhìn một màn trước mắt.
“Xem ra tôi vừa bỏ lỡ trò hay!”
Tô Mộ Thu buông nam căn trong lòng bàn tay ra, xấu hổ và giận dữ cúi đầu xuống.
Phượng Dạ Hoàng lạnh lùng liếc Phượng Dạ Diễm, nâng mặt Tô Mộ Thu lên, lửa nóng dâng cao giữa hai chân đưa vào trong miệng cô.
“Ô ···· ân ···” Cô liều mạng lắc đầu, mở to đôi mắt, hai tay muốn đem nam căn trong miệng rút ra.
Cái lưỡi trơn mềm cùng bàn tay nhỏ bé mềm mại nắm ở gốc mang đến khoái cảm làm cho Phượng Dạ Hoàng tràn ra một tiếng gầm nhẹ.
Phượng Dạ Diễm chậm rãi bước đến sau lưng Tô Mộ Thu, quỳ một gối xuống, thân thể cường tráng dán lên thân thể cô, tay thăm dò vào hạ thể cô, ấn lên chỗ tư mật.
“Đã ướt!” Anh khẽ cắn vành tai cô, bên tai cô nói nhỏ, “Để cho tôi tới thỏa mãn em!” Cái mông khẽ nhúc nhích, lửa nóng chống đỡ trên lưng cô.
“Ô ···· ô ····· ngô ··” Nghe vậy, cô mở to mắt, lắc đầu kịch liệt.
Phượng Dạ Hoàng buông cô ra, rút ra nam căn cứng rắn.
Tô Mộ Thu lập tức giãy khỏi Phượng Dạ Diễm, sau đó đứng lên