Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đừng Đến Trêu Chọc Ta

Đừng Đến Trêu Chọc Ta

Tác giả: Vô Vị Bi Thương

Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015

Lượt xem: 1341311

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1311 lượt.

ên tai cô, môi mỏng khẽ mở, nói thật nhỏ.
Anh đã từng nói sẽ không để cho cô thương tâm nữa, nhưng mà anh không khống chế được, anh không thể chịu đựng được việc trong mắt cô có người đàn ông khác.
Cô mở to mắt, vẻ mặt khiếp sợ. Cô không nghĩ tới khả năng có thể nghe được lời xin lỗi của anh, kiêu ngạo như anh làm sao có thể nói lên hai từ đó. Điều này thể hiện cho cái gì? Cô không muốn đoán.
“Phượng thiếu gia, chúng tôi thật sự chỉ là bạn.”
Tần Tử Dương ở một bên không biết tình huống, chỉ thấy Phượng Dạ Hoàng sắc mặt âm trầm nên cậu lo lắng mở miệng.
Phượng Dạ Hoàng cùng Phượng Dạ Diễm hừ lạnh, sắc mặt không có ý tốt đối với cậu ta.
Tô Mộ Thu giãy ra khỏi lồng ngực của Phượng Dạ Hoàng, cố gắng bình tĩnh, quay đầu nhìn về phía Tần Tử Dương, “Học trưởng tìm em có chuyện gì không?”
“Tiểu ···” Chữ “Mộ” còn chưa nói ra thì Tần Tử Dương đã nhìn thấy ánh mắt rét lạnh của Phượng Dạ Hoàng cùng Phượng Dạ Diễm lập tức nuốt vào trong, “Em một tuần lễ không có tới trường học, cũng không xin nghỉ, anh ···· a không, trường học lo lắng có xảy ra chuyện gì không, cho nên yêu cầu anh thử liên lạc.” Không nghĩ tới lại liên quan tới Phượng gia.
Câu nói thứ hai cậu không dám nói ra miệng. Cô cùng Phượng gia có quan hệ thật sự làm cho anh rất khiếp sợ, hoàn toàn ngoài dự đoán.
Cô cười ôn nhu, “Thật có lỗi, em không có xin nghỉ, làm học trưởng phiền toái, liên lụy anh phải đặc biệt chạy tới đây một chuyến.”
Tần Tử Dương lần đầu tiên mỉm cười từ lúc đến đây tới giờ, “Không có gì, đây là trách nhiệm của hội học sinh.”
“Ha ha ···” Cô nở nụ cười, “Học trưởng có trách nhiệm như vậy, có phải em nên hỗ trợ nhiều hơn cho công việc của hội trưởng?”
“Điều đó là đương nhiên!” Tần Tử Dương cười nhìn cô.
Sở Ngự từ đầu đến cuối một mực không nói chuyện, chỉ giữ vẻ mặt nghiền ngẫm, sắc mặt Phượng Dạ Hoàng cùng Phượng Dạ Diễm càng ngày càng âm trầm, Phượng Dạ Diễm khẽ vẫy tay, một nữ giúp việc đi tới trước mặt anh.
“Đem hai tiểu quỷ tới đây.”
Sở Ngự, Tô Mộ Thu, Tần Tử Dương nghi hoặc nhìn anh, vẻ mặt khó hiểu.
Một lát sau, hai cô gái song sinh ôm Sở Mạc cùng Sở Nhiên xuất hiện.
“Cậu!” Vẻ mặt bọn chúng vui mừng, phóng xuống mặt đất, không thể chờ đợi lập tức chạy về phía Sở Ngự, nhào vào trong ngực.
“Tiểu quỷ, cậu rất nhớ các con, các con có nhớ cậu không?” Sở Ngự cưng chiều ôm chặt hai thân thể nho nhỏ.
“Có! Nhớ…rất nhớ…!” Sở Mạc, Sở Nhiên gật đầu thật mạnh, vẻ mặt thành thật, dường như e sợ anh sẽ không tin.
“Ha ha ···· cậu thật yêu các con.” Anh xoa chiếc mũi thanh tú của hai nhóc.
“Lại đây.” Phượng Dạ Hoàng lạnh giọng nói.
Sở Mạc, Sở Nhiên nặng nề hừ một tiếng, cuộn người trong ngực Sở Ngự giả bộ như không có nghe đến.
“Ngoan!” Sở Ngự vỗ vỗ đầu bọn chúng, “Nghe lời đi, các con xem, mẹ ở đằng kia!”
Bọn nhóc quay đầu lại, nhìn thấy Tô Mộ Thu bị kẹp ở giữa Phượng Dạ Hoàng cùng Phượng Dạ Diễm.
“Mẹ.” Bọn họ nhảy ra khỏi ngực của Sở Ngự chạy tới trước mặt Tô Mộ Thu, trước khi thân thể chạm được cô liền bị xách đến trước ngực của Phượng Dạ Hoàng cùng Phượng Dạ Diễm.
“Quên những gì tôi đã nói với hai nhóc sao?” Phượng Dạ Diễm hỏi thật nhẹ nhàng, cười tà nhìn Sở Nhiên trong ngực mình.
Sở Nhiên quay đầu đi không nhìn anh, đáng thương nhìn qua Tô Mộ Thu, “Mẹ.”
Tô Mộ Thu muốn ôm Sở Nhiên, duỗi tay ra lại bị Phượng Dạ Diễm đè xuống, cô bất đắc dĩ nói, “Anh······”
Tần Tử Dương nghe được Sở Mạc, Sở Nhiên gọi Tô Mộ Thu là mẹ thì lộ ra khuôn mặt trắng xanh, nhìn gương mặt bốn người bọn họ tương tự nhau, trong lòng dần dần nặng nề.
“Cô ấy đã có con rồi, cậu nên biết, từ lúc bắt đầu, cậu đã không có cơ hội chiến thắng, đừng vọng tưởng có được tâm tư của cô ấy.” Phượng Dạ Hoàng thâm thúy nói, mắt phượng không hề che giấu chán ghét đối với Tần Tử Dương.
Cùng là đàn ông, anh nhìn ra được khát vọng trong ánh mắt cậu ta, anh chán ghét người đàn ông khác ngấp nghé người phụ nữ của anh.
“Tôi······” Tần Tử Dương quẫn bách cúi đầu xuống, “Tôi không có.”
Phượng Dạ Diễm hừ lạnh, “Có hay không chính cậu biết rõ nhất.”
Tô Mộ Thu cau chặt mày, nhìn Tần Tử Dương, quay đầu lại trừng mắt Phượng Dạ Hoàng cùng Phượng Dạ Diễm, “Các anh không nói lý lẽ!”
“Ha ha ···” Sở Ngự ở bên cạnh cười đến đau cả hông.
Hiếm khi thấy Hoàng cùng Diễm ngây thơ như vậy, giống như hai cậu bé mới lớn. Những người khác không thấy được thật sự là lỗ vốn, ha ha ····
“Xin lỗi!” Tần Tử Dương đứng lên, vẻ mặt quẫn bách, “Trường học còn có chút việc! Tôi cáo từ trước.” Cậu ta một khắc cũng không dám ở lâu, không dám quay đầu lại chỉ một mực đi thẳng về hướng cửa.
“Học trưởng!” Tô Mộ Thu đứng lên, gọi một tiếng, muốn đuổi theo liền bị Phượng Dạ Hoàng giữ chặt.
“Các anh rất quá đáng!” Cô gạt tay anh ra, cắn cắn môi, chạy lên lầu.
“Các cậu quá trớn rồi.” Sở Ngự chán nản nói. A, không được a! Lần này anh tới là tìm Tiểu Thu có việc vậy mà bọn họ lại chọc cho cô tức giận bỏ đi.
“Biết rõ quá trớn anh còn đem cậu ta tới. Không phải anh nên vui mừng với kết quả này sao?” Khóe môi Phượng Dạ Hoà


Duck hunt