XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đừng Đến Trêu Chọc Ta

Đừng Đến Trêu Chọc Ta

Tác giả: Vô Vị Bi Thương

Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015

Lượt xem: 1341309

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1309 lượt.

, trốn ra phía sau lưng Phượng Dạ Hoàng, “Không được.”
“Cái gì?” Phượng Dạ Diễm nhìn động tác của cô, đột nhiên lóe lên sự nguy hiểm, trong ngực cảm thấy ngột ngạt, khuôn mặt tuấn mỹ bất giác âm trầm hơn, “Em nói không với tôi?”
Tô Mộ Thu nhìn về phía anh, “Hôm nay anh không thể đụng vào tôi.”
“Em cho rằng em có cái quyền ngăn cản tôi?” Phượng Dạ Diễm bật cười.
Tô Mộ Thu cắn cắn môi, ảo não cúi đầu xuống.
“Diễm, hôm nay Tiểu Thu thuộc về anh, muốn cô ấy thì lần sau đi!” Trong mắt Phượng Dạ Hoàng hiện lên tia nghiền ngẫm, cùng Phượng Dạ Diễm liếc nhau, hai người khóe môi nổi lên ý vị sâu xa cười cười.
Nghe vậy, Tô Mộ Thu nhẹ nhàng thở ra, một giây sau cô bình tĩnh nhìn Phượng Dạ Diễm, “Nếu như anh có thể thu hồi hình phạt đối vơi anh Sở, tôi sẽ cố gắng phục vụ anh, mặc anh định đoạt, được không?”
“Ha ha ···” Phượng Dạ Diễm cười nhẹ, ánh mắt trêu chọc nhìn cô, “Rất tốt, biết ra điều kiện với tôi, nhưng em cho rằng em có lợi thế gì để bàn bạc với tôi?”
Tuy bề ngoài lạnh lùng không phản ứng, nhưng trong nội tâm của anh lại vì lời nói của cô mà rung động. Anh muốn cô cam tâm tình nguyện yêu anh, tuy cô hứa hẹn chỉ thần phục thân thể, nhưng ít nhất anh không muốn khoảng cách giữa cô và anh xa hơn khoảng cách giữa cô và Hoàng, cuối cùng sẽ có một ngày, anh sẽ làm cho cả thân thể lẫn tâm hồn cô đều yêu anh.
Tô Mộ Thu cắn đôi môi đỏ mọng. Đúng vậy! Cô có lợi thế gì để bàn bạc với anh? Nếu anh cần thân thể của cô, cô căn bản không có bất kì quyền gì để cự tuyệt, cô dựa vào cái gì mà dùng chính mình làm lợi thế, trong mắt anh, cô vốn chỉ là món đồ chơi, không phải sao?
“Bất quá, nếu như em thỏa mãn được tôi, tôi có thể miễn đi tất cả công việc của Ngự, tiện thể cho anh ta một tháng nghỉ phép.” Ánh mắt tà tứ của Phượng Dạ Diễm giằng co trên người cô.
Cô khẽ cắn môi, nặng nề gật đầu, “Được.”
Phượng Dạ Hoàng cùng Phượng Dạ Diễm liếc nhau, trong mắt hiện lên tia sáng chỉ hai người mới hiểu.
Muốn hoàn toàn cướp đoạt một người, đầu tiên phải bắt đầu thuần phục từ thân thể người đó, hiện tại, trò chơi chỉ mới bắt đầu……
“Bây giờ, chúng ta có thể tiếp tục chuyện vừa rồi bị cắt đứt!”
Phượng Dạ Hoàng ôm lấy Tô Mộ Thu, đặt cô nhẹ nhàng trên giường, hai thân thể cao to đè lên, làm từng đợt rồi lại từng đợt tình ái dâng lên.






Ra Mắt Tại Phượng Gia
“Hai tiểu thiếu gia, van xin hai người ngoan ngoãn thay quần áo được không?”
Thanh âm ai oán yếu ớt vang lên.
Năm sáu nữ giúp việc đứng vây quanh ở bên giường, nhìn Sở Mạc, Sở Nhiên trên giường lớn mà vẻ mặt như sắp khóc, muốn leo lên giường đem kéo bọn họ xuống nhưng lại không có can đảm
“Tất cả mọi người đều chờ các cậu, nếu không thay sẽ không kịp, ngoan ngoãn nghe lời được không?”
Nghe vậy, Thính Hà cúi đầu xuống, ngượng ngùng cười cười, “Ha ha ···· tôi không đi, lão gia cùng phu nhân đâu?”
“Chúng tôi đã tìm khắp nơi, lão gia cùng phu nhân cũng không thấy bóng dáng.”
“A.” Thính Hà gật đầu, “Vậy bây giờ làm sao đây?”
“Còn có thể làm sao? Tiếp tục cùng bọn nhóc đấu!” Ấu Lôi liếc mắt nhìn Sở Mạc, Sở Nhiên đang cầm gối đầu đánh nhau trên giường, lại một lần nữa cảm thấy thất bại.
“Tiểu bảo bối còn chưa mặc quần áo sao?”
Tiếng nói hồn hậu, trong trẻo vang lên tại cửa ra vào, Phượng Dật Hành ôm Lãnh Nghiên đi vào phòng, đôi mắt sủng nịnh nhìn hai đứa trẻ đang chơi đùa trên giường.
“Lão gia, phu nhân.”
Các nữ giúp việc khẽ gật đầu cúi người, cung kính hành lễ, đồng thời thở dài một hơi. Rốt cục có cứu tinh đến rồi.
“Ông, bà”
Sở Mạc Sở Nhiên dừng lại động tác đùa giỡn, nhào vào lồng ngực Phượng Dật Hành cùng Lãnh Nghiên, ngay lúc họ cúi xuống bọn chúng hôn lên mặt họ.
“Sắp đến giờ rồi, tại sao còn chưa thay quần áo?” Phượng Dật Hành nhìn quần áo trên người hai đứa rồi lại nhìn nhìn âu phục trong tay Ấu Lôi cùng Tiểu Hàm, “Không thích quần áo ông chọn cho các con sao?”
“Không phải.” Sở Mạc, Sở Nhiên lắc đầu.
“Vậy tại sao không thay?”
“Tiểu Mạc không muốn xuống dưới.” Sở Mạc đáng yêu chu môi, rầu rĩ mở miệng.
“Vì sao?” Phượng Dật Hành nhếch mi.
“Bởi vì phía dưới có thật nhiều người, Tiểu Mạc, Tiểu Nhiên không biết bọn họ nên bọn con sợ,” Sở Nhiên hé ra khuôn mặt tuấn mỹ nhỏ nhắn.
Lãnh Nghiên cùng Phượng Dật Hành liếc nhau, ngón trỏ khều nhẹ lên chóp mũi hai đứa cháu, “Hai đứa các con cũng sợ người lạ sao? Các con không ngoan! Dám nói dối ông bà.”
“Tiểu Mạc, Tiểu Nhiên chính là không muốn xuống dưới!” Sở Mạc, Sở Nhiên phồng má, giãy ra khỏi ngực, chạy về ngồi lên trên giường.
“Nói cho bà nghe, vì sao không muốn xuống dưới được không?”
Lãnh Nghiên ngồi cạnh hai đứa, sờ sờ hai cái đầu nhỏ.
“Bởi vì ····” Sở Mạc cắn cắn cánh môi, “Bởi vì bọn con không muốn gọi bọn họ là ba.”
“Hả?” Phượng Dật Hành cùng Lãnh Nghiên sửng sốt, một giây sau cười ra tiếng, “Ha ha ···· cũng bởi vì nguyên nhân này mà hai tiểu bảo bối ở trong phòng giận dỗi?”
“Ông cảm thấy nguyên nhân này rất buồn cười sao?” Sở Nhiên mở to đô