Tác giả: Vô Vị Bi Thương
Ngày cập nhật: 03:49 22/12/2015
Lượt xem: 1341475
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1475 lượt.
cậu ··· tớ không phải bạn tốt của cậu sao? Cậu làm sao có thể ··· làm sao có thể bốn năm không gặp tớ? Cậu có biết tớ lúc ấy khóc nhiều như thế nào không?” Nam Cung Phi Phi mở to hai mắt đẫm lệ, nghẹn ngào nói.
“Thực xin lỗi, Phi Phi, tớ ······ Phi Phi, cậu có em bé?” Tô Mộ Thu chú ý tới bụng Nam Cung Phi Phi nhô lên, chắc khoảng bảy tháng rồi!?
“Ừ.” Nam Cung Phi Phi gật đầu, khóc thút thít, “Cậu không được đánh trống lảng.”
“Ngoan a, ngoan a! Đã sắp làm mẹ người ta rồi, không thể khóc nha, coi chừng sinh ra một em bé hai mắt đẫm lệ.” Tô Mộ Thu trêu tức nhìn cô.
“Thật sự sẽ sinh ra em bé hai mắt đẫm lệ sao?” Nam Cung Phi Phi kinh ngạc mở to mắt.
“Ha ha ··” Tô Mộ Thu cười ra tiếng, “Đương nhiên” Phi Phi vẫn là đơn thuần như vậy.
Phượng Dạ Hoàng cùng Phượng Dạ Diễm liếc nhau, trên khuôn mặt tuấn mỹ đồng thời hiện lên ghen tuông.
“Tớ cũng muốn sinh ra em bé như Mạc Mạc cùng Nhiên Nhiên!” Nam Cung Phi Phi vuốt bụng, vẻ mặt chờ mong, “Bọn chúng thật đáng yêu”
“Em bé mà Phi Phi sinh ra nhất định rất đáng yêu.” Tô Mộ Thu mỉm cười nhìn cô. Tiểu Mạc, Tiểu Nhiên là do gien di truyền từ bọn họ nên mới thế.
“Tiểu Thu, oa a ······ đã lâu không gặp.”
Thanh âm khoa trương vang lên bên cạnh, Tô Mộ Thu hơi nghiêng đầu qua.
“Kỳ học trưởng.”
“Tiểu Thu.” Kỳ Diệp Vân đi đến trước, vươn cánh tay ra muốn ôm Tô Mộ Thu, một cánh tay lớn khác đột ngột giữ chặt anh, anh trừng mắt với người kia, “Triệt, cậu làm gì vậy a?”
Lệ Thiên Triệt tức giận lườm cậu một cái, “Cậu nói đi? Cậu có phải mù hay không? Không thấy bên cạnh cô ấy có hai vị thần sao?” Ánh mắt kia không phải đáng sợ một cách bình thường.
“Thì sao? Ôm một chút cũng không có mất miếng thịt nào.”
“Cô ấy đương nhiên không mất miếng thịt nào, nhưng cậu tuyệt đối sẽ chết.” Giọng nói trêu tức của Sở Ngự vang lên, anh ôm Cung Vô Nguyệt trong lòng chậm rãi đến gần bọn họ.
“Sở Ngự, tôi còn chưa tìm cậu tính sổ!” Kỳ Diệp Vân trông thấy Sở Ngự liền oa oa kêu to, quay đầu nhìn về phía Phượng Dạ Diễm, “Diễm, vì sao đột nhiên rút lại nhiệm vụ của anh ta, ném trở lại cho tôi, hơn nữa còn thêm công việc trong 1 tháng của Liệt Phong đường! Cậu là có chủ tâm khiến tôi mệt chết sao?”
“Thì sao?” Phượng Dạ Diễm nhếch khóe môi nhàn nhạt nói, “Anh có bản lĩnh thì đem những việc kia ném trở lại cho Ngự đi, nếu không anh có thể mặc kệ nó, nhưng một tháng sau tôi cần kết quả, anh nên biết đến lúc đó sẽ có càng nhiều chuyện chờ anh làm.”
“Cậu···” Kỳ Diệp Vân nghiến răng, “Cậu là cái ma quỷ ăn tươi nuốt sống người khác.”
“Từ xa đã nghe tiếng cậu ở đây kêu to, cơn tức lớn như vậy, cần tôi an ủi không?” Một nam tử xinh đẹp dựa lên lưng Kỳ Diệp Vân hai tay từ phía sau vuốt ve lồng ngực của anh.
“Chiếu, cậu thật biến thái đừng đụng vào tôi.” Kỳ Diệp Vân run rẩy, đẩy người đàn ông sau lưng ra, nhảy ra thật xa, giống như anh ta là cái gì đó thật bẩn.
“Ha ha ····” Nam Cung Phi Phi cùng Cung Vô Nguyệt cười lớn, Tô Mộ Thu cũng nhàn nhạt cười nhìn bọn họ.
Lệ Thiên Triệt cùng Lôi Thiên Chiếu đánh giá Tô Mộ Thu, khi bắt gặp ánh mắt độc chiếm của Phượng Dạ Hoàng cùng Phượng Dạ Diễm thì cảm thấy quái lạ, cũng cảm thấy thần kỳ, hôm nay rốt cục cũng được gặp nữ nhân vật chính trong truyền thuyết, khí chất đạm mạc ngược lại rất xứng với Hoàng và Diễm.
“Ha ha ··” Sở Ngự cười nhẹ, ánh mắt hướng xa xa, “Tiểu Mạc, Tiểu Nhiên rất là nổi tiếng nha!” Chắc là bọn nhóc sắp nổi giận rồi.
Mọi người nhìn theo tầm mắt của anh, một đám người làm thành một vòng tròn, bên trong chắc là hai diễn viên nhí đêm nay.
Chính xác, Sở Mạc, Sở Nhiên sắp nổi giận.
“Đến ··· gọi dì, dì sẽ mua kẹo cho các con ăn a!”
“Gọi chị, chị sẽ cho các em thật nhiều đồ chơi.”
“Hôn dì một cái, dì mang các con đi chơi.”
Phượng Sở Mạc, Phượng Sở Nhiên dưới đáy lòng khinh bỉ, những người phụ nữ này coi bọn chúng là cái gì? Trẻ con ngây thơ?
“Chị gọi các em Mạc Mạc cùng Nhiên Nhiên được không?”
“Bảo bối có làn da thật đẹp, cho dì xoa xoa một chút nào.”
Sở Mạc và Sở Nhiên liếc nhau, một giây trước khi ma trảo rơi xuống, liền gạt mấy cánh tay vây quanh ra, nhanh chạy đi.
“Tiểu bảo bối đừng chạy!” Một đám phụ nữ sau lưng nũng nịu hô.
Không chạy mới là đầu đất! Bọn chúng không có thời gian chơi cùng các cô.
Bọn chúng quay đầu lạnh lùng cười với các cô, bước chân không ngừng chạy.
“A!”
Ba tiếng hô nhỏ đồng thời vang lên.
Một giây sau, ba thân thể nhỏ ngã nhào trên cỏ, hai người đè nặng một người.
Sở Mạc, Sở Nhiên nhanh chóng đứng dậy, mỗi người một tay kéo người nhìn qua không lớn hơn chúng mấy tuổi đang nằm trên mặt đất lên, “Thật có lỗi! Cậu không sao chứ? Ngã có đau không?”
Cậu nhóc lẳng lặng đứng cúi đầu.
Sở Mạc, Sở Nhiên nhìn nhau trao đổi. Không phải là bị ngã đến ngu chứ?
“Cậu không sao chớ?” Sở Mạc hỏi lại một lần.
“Các người bị bệnh! Đi đường không có mở to mắt mà nhìn sao?” Cậu nhóc ngửa mặt lên, khuôn mặt đáng yêu như búp bê tràn đây tức giận.
“Cậu sao có thể nói như vậy?” Phượng Sở Nhiên cau mày, “Chúng tôi đã xin lỗi nha”