Tác giả: Bất Kinh Ngữ
Ngày cập nhật: 04:04 22/12/2015
Lượt xem: 1341916
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1916 lượt.
Đài[3'> lên trên bàn, ngửa đầu uống cạn ly trong tay mình, nói to. – Tôi cạn trước để kính cậu.
[3'> Loại rượu trắng nổi tiếng của Trung Quốc, được mệnh danh là “Quốc tửu Trung Hoa”.
Đồ Nhiễm cười thầm, ông chú này cũng càn quấy thật, kính rượu người ta còn ép người ta uống cạn.
Lục Trình Vũ ấn tay lên ly rượu, vẻ mặt thành khẩn:
- Chú là chú tư của Lôi Viễn, cháu cũng xin gọi chú một tiếng chú Tư. Chú, cháu thật sự không thể uống.
Đồ Nhiễm thầm tặc lưỡi than thở, sao anh không đi giành giải Kim Mã[4'> nhỉ?
[4'> Giải thưởng điện ảnh thường niên danh giá của Đài Loan.
Chú Tư không tin, dứt khoát kéo ghế ngồi chen vào:
- Thằng cháu ơi, cháu là hậu sinh trẻ tuổi, có gì mà không uống được, hồi chú bằng tuổi cháu… – bô lô ba la. – Hôm nay cháu không uống là không nể mặt ông chú này… – bô lô ba la. Cuối cùng ông ta khoát tay thật mạnh. – Mấy đứa đừng ai nghĩ tới chuyện đỡ rượu cho nó, rượu này không uống thì tôi không đi.
Lục Trình Vũ mấy lần thoái thác không xong, khẽ chau mày, rõ ràng là hơi bực.
Đồ Nhiễm bị ông chú kia nói ong cả tai, bụng bảo dạ một ly thôi mà, anh uống đi, uống đi rồi xua ông ấy đi, cứ rề rà chẳng ra làm sao. Thấy Lục Trình Vũ vẫn ấn ly rượu giằng co với người ta, cô bất giác nói nhỏ một câu:
- Còn ra dáng đàn ông không, bảo anh uống thì uống đi, lề mề.
Cô vừa nói xong đã thấy con ngươi Lục Trình Vũ đảo một vòng, nhìn trừng trừng về phía cô.
Cô còn chưa kịp nghĩ gì đã thấy anh vừa giơ tay lên vừa ngửa cổ ra, uống cạn ly rượu, sau đó đặt mạnh cái ly xuống bàn.
Sau đó nghe thấy một giọng nữ khẽ thốt lên:
- Anh…
Tiếp đó Hứa Khả cũng nói:
- Tiểu tử, cậu được đấy!
Mấy người kia đi rồi, Lục Trình Vũ ngồi đó cúi đầu lặng im không nói, mấy phút sau liền gục xuống bàn, “rầm” một tiếng.
Xung quanh im bặt.
Lý Sơ Hạ nói nhỏ:
- Anh ấy thật sự không thể uống được.
Đồ Nhiễm sực định thần lại, thấy đối phương liếc về phía này rồi lại nhanh chóng dời mắt sang chỗ khác.
Sau đó nghe thấy Hứa Khả cười:
- Cô không biết chồng cô lúc đi học đã có biệt hiệu “một ly là gục” à, dù là rượu trắng, rượu vang hay bia, chỉ cần một ly là cậu ấy gục thôi.
Đồ Nhiễm thầm nghĩ, tôi nói bé như thế, sao mấy người nghe thấy hết vậy…
Đồ Nhiễm thấy cả bàn tiệc đều đổ dồn ánh mắt về phía mình, Hứa Khả thấp giọng cười:
- Cô không qua đó xem à?
Đồ Nhiễm nghĩ bụng, ê, đúng là mình nên qua đó xem. Vì thế cô bước sang, lấy tay chọc vào đầu anh:
- Ê, say thật đấy à?
Lục Trình Vũ gục xuống đó, thoạt tiên không nhúc nhích, sau đó hình như bị cô chọc cho phát bực, bèn túm lấy cái ngón tay đáng ghét đó trong lòng bàn tay mình, rồi mới miễn cưỡng loạng choạng đứng dậy. Đồ Nhiễm và chồng Lý Sơ Hạ vội đỡ lấy anh, mắt anh lim dim, nói nhỏ:
- Toilet.
Lúc nói, anh khẽ hất tay đồng nghiệp ra, chỉ đổ dồn nửa trọng lượng lên người Đồ Nhiễm, đẩy cô từ từ đi về phía trước.
Đồ Nhiễm bị anh ép vào người đến mức khó thở, vội nói:
- Để Hứa Khả hay bác sĩ Trương đưa anh đi nhé?
Anh như ra chiều nghĩ ngợi:
- Không.
Thấy mặt anh đỏ phừng phừng, tai cũng đỏ ửng, sự ngờ vực trước đó lập tức tan biến hơn nửa, cô cũng hơi cuống lên:
- Dạ dày khó chịu thì uống chút nước, nôn ra được sẽ thoải mái hơn.
Lục Trình Vũ vẫn nói mơ hồ:
- Ra xe…
Đồ Nhiễm chẳng biết làm thế nào, cả hai đi ra đại sảnh, gặp ngay thím hai của Lôi Viễn đang từ nhà vệ sinh đi ra.
Thím Lôi nhìn thấy hai người họ thì kêu toáng lên:
- Úi chà, bác sĩ Lục đã say thế này cơ à, tiệc còn chưa bắt đầu mà. Cậu đừng có đấu rượu với chú Tư làm gì, chú ấy là thần rượu rồi, cậu uống với chú ấy một lần sẽ có lần thứ hai, con người chú ấy lằng nhằng lắm… Trên lầu có một phòng nghỉ nhà chúng tôi đã thuê trọn gói, chỗ cô dâu trang điểm, mau dìu cậu ấy lên đó nghỉ ngơi đi, trên đó có ghế sofa, có thể nằm nghỉ một lúc.
Đồ Nhiễm nghe vậy, cũng tốt.
Thím Hai nói:
- Tầng hai, rẽ phải, phòng trong cùng.
Đồ Nhiễm dìu Lục Trình Vũ lên trên lầu, mệt gần chết, đúng lúc này điện thoại lại reo. Cô đành lấy ra nghe, ở đầu dây bên kia, bà Vương Vĩ Lệ nói:
- Em con về nhà rồi, vừa về lại chạy đi mất.
Cô vừa thở dốc vừa trả lời:
- Con biết rồi. Lát nữa con về sớm. Sao mà nó không ở yên trong nhà ạ?
Bà Vương Vĩ Lệ nói:
- Ai biết nó đi làm gì, nó lái một cái xe về, xe bốn bánh, mới đi làm chưa đầy hai năm đã kiếm được tiền, cũng coi như vinh quy bái tổ rồi.
Nghe vậy Đồ Nhiễm nghĩ, thằng nhóc này giỏi thật, cố tình chạy xe từ Bắc Kinh về đây, chính là để thỏa mãn thói hư vinh của mẹ chứ gì. Thằng Đồ Loan này cũng thật là, Tết thì không về, giờ lại chạy về, không biết đang giở trò ma mãnh gì. Cô đang định nói thì Lục Trình Vũ loạng choạng trượt hai bậc thang, cả người như đổ ập lên người cô, đầu rúc vào cổ cô, miệng tỏa ra hơi nóng hầm hập.
Tức thì người cô nóng toát mồ hôi, đưa tay đẩy anh dựa vào tay vịn cầu thang, rồi lại túm tay anh đặt lên tay vịn:
- Tự anh vịn vào đây cho chắc đã.
Thấy giọng cô không ổn, bà Vương Vĩ Lệ vội hỏi có chuyện gì.
Đồ Nhiễm nói, con rể mẹ