Tác giả: Tự Do Hành Tẩu
Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341553
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1553 lượt.
ô Lạc hét lên. "Dừng tay lại!"
Nhưng không ai nghe thấy tiếng cô, các bác sĩ tiếp tục dỡ vải băng, thì thầm điều gì đó. Tô Lạc muốn ngồi dậy, lúc này, cô mới phát hiện cơ thể vô cùng nặng nề. Sau đó, cô nhận ra mắt mình dường như không thể mở hoàn toàn. Cô giống như bị quấn trong một lớp vải, không có cách nào thoát ra.
Cô tiếp tục hét lớn: "Đau quá, đừng chạm vào người tôi! Mau đi đi, đừng động vào tôi!"
Lần này, có người nghe thấy ngay, giọng Tiểu Tần vang lên: "Tô Lạc, cô tỉnh rồi phải không?"
Tô Lạc mở mắt, thấy rất nhiều người đứng quanh giường bệnh, cúi đầu quan sát mình. Có Tiểu Tần, ông xã Tiểu Tần, có mẹ và Tô Kiệt, còn có cả Thư ký Dụ và mấy đồng nghiệp ở quỹ từ thiện. Bên cạnh Tô Lạc là một cô y tá đang nghiêm túc dùng tăm bông lau đi lau lại trên mặt cô. Cô định gạt nó ra, chợt phát hiện trên tay mình đang cắm ống truyền.
"Tôi... đau..." Cô rên khẽ.
Tiểu Tần ghé sát tai Tô Lạc, mở miệng an ủi: "Y tá đang thay thuốc cho cô, cô cố chịu một lát. Trán cô khâu những bảy mũi, nếu không lành lại thì chết."
Thư ký Dụ đẩy Tiểu Tần sang bên cạnh, lên tiếng: "Tô Lạc, tôi đại diện quỹ từ thiện đến thăm hỏi cô, cảm ơn cô đã bỏ công sức cho hoạt động giáo dục ở vùng núi nghèo khó. Cô cứ nghỉ ngơi an dưỡng đi. Còn nữa..." Ông ta gãi đầu "Chúng tôi sẽ đợi cô quay về làm việc, hy vọng cô có thể tiếp tục cống hiến cho sự nghiệp từ thiện."
Tô Lạc đáp khẽ: "Tôi sẽ không quay về cơ quan nữa."
"Cô muốn nói gì vậy?" Tiểu Tần hỏi.
Thư ký Dụ coi như không nghe thấy, rút từ túi áo ra một cái phong bì, nhét xuống dưới gối của cô. "Đây là quà thăm hỏi của lãnh đạo và các đồng nghiệp, gọi là chút lòng thành." Nói xong, ông ta bắt tay Tô Lạc theo kiểu tượng trưng. Một đồng nghiệp liền giơ máy ảnh bấm lia lịa.
Ánh đèn flash nhấp nháy khiến Tô Lạc hơi khó chịu, nhắm nghiền hai mắt.
Mọi người liền tiễn Thư ký Dụ ra khỏỉ phòng.
Lúc mở mắt, phát hiện Tiêu Kiến Thành đang đứng bên giường bệnh, thờ ơ nhìn mình, Tô Lạc giật bắn người.
"Cô sợ tôi à?" Tiêu Kiến Thành hỏi.
Tô Lạc không muốn trả lời, dời ánh mắt đi chỗ khác.
"Ghét tôi lắm sao?"
Tô Lạc vẫn lặng thinh, trong đầu nghĩ thầm: Anh biết rồi còn hỏi.
Dường như đọc được suy nghĩ của cô, Tiêu Kiến Thành thừa nhận: "Xem ra tôi biết rồi còn hỏi. Đúng rồi, tôi đã ứng trước tiền viện phí cho cô, khi nào tiện, cô nhớ trả lại tôi."
Nghĩ đến chiếc máy kéo của người dân làng Dương Khê, Tô Lạc quay đầu trừng mắt với anh ta. Tiêu Kiến Thành lại tưởng cô xót tiền. "Trả góp cũng được, dẫu sao tôi cũng chẳng cần gấp."
"Anh phải bồi thường... chiếc máy kéo." Tô Lạc nói chậm rãi từng từ một.
"Gì cơ?" Tiêu Kiến Thành không nghe rõ, liền chống tay xuống giường bệnh, cúi thấp người, ghé sát mặt cô.
"Bồi thường... máy kéo!"
"A..." Tiêu Kiến Thành nhìn cô, trả lời nghiêm túc: "Tất nhiên phải bồi thường rồi. Cô yên tâm, người đó đã báo cảnh sảt, khi nào bắt được chiếc xe gây ra sự cố, bên công an nhất định sẽ bắt tài xế bồi thường."
Biết anh ta trả lời qua loa cho xong chuyện, Tô Lạc nhìn đối phương bằng ánh mắt trách móc.
Tiêu Kiến Thành quan sát vẻ mặt cô, khóe mắt để lộ ý cười sau đó cất giọng châm chọc: "Tô Lạc, bây giờ trong cô như con heo ấy, không thể giết chết tôi bằng ánh mắt đâu. Lần sau chúng ta giao đấu, cho phép cô dùng vũ khí."
Ngoài cửa vang lên tiếng động, anh ta liền đứng thẳng người.
Bà Nhạc đi vào phòng, không để ý đến người lạ mà mắng xối xả vào mặt Tô Lạc: "Con bé này, đúng là lúc nào cũng khiến người khác lo lắng. Cô xem, bị ngã đến mức này, nhỡ để lại di chứng thì sao, còn ai dám cưới cô nữa? Bây giờ nằm viện điều trị lại mất một khoản tiền lớn, cô khiến tôi tức chết đi được! Bảo cô đừng đi, cô lại không nghe lời, bây giờ sướng chưa, tự dưng chuốc khổ vào thân. Mặc kệ cô, tôi phải về đây, ở nhà còn phải bán hàng, đội di dời có thể đến bất cứ lúc nào, tôi không thể vắng mặt... Cô muốn làm thế nào thì tùy cô..." Vừa nói, bà vừa rút phong bì ở dưới gối của Tô Lạc đếm tiền.
Tô Lạc đã sớm quen với cảnh tượng này, từ nhỏ đến lớn, mỗi khi bị ốm, cô đều bị mẹ mắng một trận nên thân.
Tiêu Kiến Thành không làm được ngắt lời bà: "Không sao, mời hộ lý chăm sóc là được. Mọi người có thể về rồi."
Lúc này, bà Nhạc mới chuyển đến người lạ ở trong phòng, hỏi: "Cậu là ai?"
"Tôi là bạn của cô ấy."
"Bạn hả?"
"Đúng vậy, hơn nữa là tôi đóng tiền viện phí." Nói xong, Tiêu Kiến Thành sải bước dài đi ra ngoài mà không chào hỏi bất cứ ai.
Bà Nhạc vẫn chưa hết ngỡ ngàng. "Cậu ta là ai vậy?"
"Một Ông chủ." Tiểu Tần đáp.
"Là ông chủ thật sao?" Bà Nhạc hỏi lại.
Tiểu Tần gật đầu. "Một ông chủ có nhiều tiền."
Tô Kiệt lập tức bừng tỉnh. "Chính là người đàn ông lái chiếc xe sang trọng đó? Mẹ, con đã bảo chị quen biết người giàu có mà."
Hai mẹ con quay sang Tô Lạc, ánh mắt lộ vẻ thăm dò lẫn hưng phấn.
Tô Lạc không còn sức mà phủ nhận. Tiểu Tần tiến lại gần hỏi: "Tiêu kiến Thành vừa nói gì với cô vậy?"
Tô Lạc lắc đầu.
Tiểu Tần cất giọng đắc ý: "Chị nói cho cô biết chuyện này, cô nhất định