Thư Ký Hợp Ý Của Tổng Giám Đốc
Tác giả: Tự Do Hành Tẩu
Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341426
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1426 lượt.
Đúng vậy, tôi chóng mặt quá, đi ngủ đây!"
Tiêu Kiến Thành không chịu bỏ qua, liền kéo chăn khỏi đầu cô. "Tô Lạc, nếu cô yêu tôi thì mau đăng ký đi, chỗ tôi không còn suất nữa đâu."
"Còn lâu tôi mới yêu anh, dù bị ngã hỏng đầu tôi cũng sẽ không nảy sinh tình cảm với anh. Tôi nghĩ, anh mau cưới Thẩm Doanh đi, như vậy thiên hạ mới được thái bình." Tô Lạc nghiến răng.
Tiêu Kiến Thành cười cười chờ cô nói xong, anh ta đáp lại một câu: "Tốt quá, xem ra đầu óc cô vẫn bình thường. Cô có biết tại sao tôi suốt ngày quấn lấy cô không?"
"Sao cơ?"
"Vì tôi thích vẻ ngốc nghếch không biết trời cao đất dày của cô."
Một Sự An Ủi Nào Đó
Tô Lạc không đi bệnh viện, bởi Tiêu Kiến Thành đưa cô đến thẳng một ngôi nhà yên tĩnh. Trong nhà có bác sĩ và y tá chờ sẵn, cũng có không ít máy móc, thiết bị y tế.
Tô Lạc ngạc nhiên, hỏi: "Tại sao lại đến đây? Đây là nơi nào vậy?"
Tiêu Kiến Thành kéo một cái ghế, trèo lên trên, lồng cái túi nilon màu đen vào đầu camera theo dõi treo trên góc phòng rồi mới trả lời: "Phòng khám tư nhân."
"Tại sao không đi bệnh viện?" Tô Lạc thắc mắc.
"Còn cần xem sao? Kể từ lúc gặp anh, tôi làm việc gì cũng không thuận lợi."
"Nói có lý, cô thất vọng lắm phải không?" Tiêu Kiến Thành hỏi.
"Tại sao tôi phải thất vọng?"
"Bởi vì tôi thuộc top đầu những người đàn ông độc thân của thành phố này."
"Thật sao? Thế thì tôi thảm rồi." Tô Lạc bày ra vẻ mặt thất vọng.
"Gì cơ?"
"Bởi vì lần này bị ngã, chắc tôi rớt ra sau cả vạn người ấy chứ"
"Có cần tôi giúp cô không?"
"Anh không hại tôi, tôi đã vô cùng cảm tạ trời đất rồi."
Tiêu Kiến Thành cất giọng thành khẩn: "Thật ngại quá, hại cô là chuyện khiến tôi vui nhất trong mấy năn trở lại đây."
Tô Lạc trừng mắt, còn anh ta nhếch miệng cười đắc ý.
Cô y tá cầm hộp thuốc đi vào. Tiêu Kiến Thành rời mắt khỏi Tô Lạc, quay sang cô ta, nói: "Ồ, cô cắt tóc ngắn rồi à, trông xinh hơn đấy."
Cô y tá đeo khẩu trang, tuy không rõ diện mạo nhưng đôi mắt tràn ngập ý cười. Cô ta lấy một mũi kim tiêm chọc vào mu bàn tay Tô Lạc, do không trúng mạch máu, cô ta dịch chuyển mũi kim dưới làn da tìm kiếm, khiến Tô Lạc đau đến mức phải hít một hơi thật sâu.
Tiêu Kiến Thành không nhịn được, nói với cô y tá: "Này, cô ấy không phải là bạn gái của tôi, cô không cần căng thẳng như vậy."
Tô Lạc gật đầu lia lịa. Cô y tá không trả lời, tiếp tục công việc của mình, cuối cùng cũng có máu dâng lên trong ống truyền. Cô y tá treo bình thuốc, lên tiếng giải thích: "Không phải tôi căng thẳng mà là mạch máu của cô ấy nhỏ quá không dễ tìm."
Tiêu Kiến Thành gật đầu. "Suốt ngày ăn phở, bị suy dinh dưỡng cũng là lẽ thường tình."
Nghe anh ta nói vậy, Tô Lạc mới chợt nhớ ra. "Mẹ tôi có biết tôi ở đây không?"
"Tôi sẽ báo với người nhà và bạn bè cô, nhưng tốt nhất bọn họ đến thăm ít thôi." Tiêu Kiến Thành đáp.
Đúng lúc này, bác sĩ đi vào kiểm tra. Tiêu Kiến Thành nói chuyện với ông ta. Tô Lạc mệt mỏi, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Cô lại mơ thấy mình đang leo núi, leo mãi trên lối đi bùn lầy. Phía trước có một bóng hình, cô muốn đuổi theo nhưng luôn chậm vài bước, đột nhiên, cô bị hụt chân rơi xuống. Giật mình tỉnh giấc, cô phát hiện trong phòng đã không còn một bóng người.
Tô Lạc lấy di động bên cạnh gối để nhắn tin cho Dương Nhuệ. Cô định viết: "Em vừa mơ thấy anh, rất nhớ anh", nhưng soạn xong hàng chữ, cảm thấy mình có chút mặt dày, cô vội xóa đi, soạn lại: "Dương Nhuệ, em đã nhập viện rồi, tất cả đều thuận lợi, anh nhớ giữ liên lạc."
Nhắn hay không nhắn tin này với thích hay không thích cũng như nhau cả, Tô Lạc thở một hơi dài.
Buổi tối, người đầu tiên đi vào phòng bệnh lại là bố Tô Lạc, cô không khỏi ngạc nhiên. "Sao bố lại đến đây?"
Ông Tô đi đến, cất giọng xót xa: "Con bị thương ở đâu vậy? Sao lại ra nông nỗi này? Liệu có để lại di chứng không? Bác sĩ nói gì? Là ai khiến con bị như vậy? Phải tìm bọn họ đòi bồi thường mới được. Tình hình của con có đưọc coi là tai nạn lao động không? Có thể mời giám định tai nạn lao động..."
Tô Lạc cắt lời bố. "Bố đừng lo, con không sao cả, tiền viện phí sẽ được bảo hiểm thanh toán."
"Được thanh toán ư? Vậy có được trợ cấp và bồi thường không?" "Chuyện đó tính sau." Tô Lạp đáp.
"Vậy thì tốt, bố định đưa con ít tiền để chữa trị, nhưng gần đây."
"Không cần đâu bố, con có tiền mà."
"Tốt quá, có cơ quan đoàn thể dù sao vẫn hơn. Hình như con thuộc biên chế nhà nước phải không?"
"Không ạ, con ký hợp đồng thôi."
"Hợp đồng dài hạn à?"
"Vâng..." Tô Lạc không muốn nói cho bố biết chuyện cô đã thôi việc.
"Con tìm cách vào biên chế là tốt nhất, lúc đó công việc mới ổn định. Chỗ bố làm bây giờ thậm chí còn chẳng cho ký hợp đồng. Thời gian trước, người quản lý nói với bố, ông chủ chê bố lớn tuổi, không thích hợp làm công việc bảo vệ tuổi của bố có lớn lắm đâu."
Tô Lạc hỏi: "Ông chủ nào chê bố?"
"Bố cũng không biết, hình như là ông chủ lớn nhất ở đó. Mức lương thấp đã đành lại còn phải thức th