Tác giả: Tự Do Hành Tẩu
Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341423
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1423 lượt.
phải bắt cậu ta bồi thường mới được. Trên đường đến bệnh viện, chị đã hù dọa khiến cậu ta sợ chết khiếp."
Tô Lạc không quan tâm đến vấn đề này, cô chỉ muốn hỏi, Dương Nhuệ thì sao? Đáng tiếc, Tiểu Tần không nhận ra tâm tư của cô, tiếp tục lẩm bẩm: "Cô không biết hình ảnh cô ngã xuống vực đáng sợ đến mức nào đâu. Lúc đó, chỉ còn tưởng cô không sống nổi ấy chứ. Chắc Tiêu Kiến Thành cũng cho là vậy thậm chí cậu ta còn nghĩ đến chuyện thuê máy bay trực thăng đưa cô về thành phố. Sau đó, chỉ bảo đợi máy bay trực thăng đến nơi thì máu trong người cô cũng cạn kiệt rồi, lúc đó cậu ta mới nghĩ tới chuyện đưa cô tới bệnh viện này.
Bọn chị gọi cô suốt, cô có nghe thấy không?"
Tô Lạc gật đầu.
"Tô Lạc, lần này đúng là cô làm chị sợ chết đi được. Nếu cô có mệnh hệ gì, chị biết ăn nói thế nào với mọi người?"
Nước mắt chảy dài xuống gò má Tiểu Tần, ông xã chị liền đi đến vỗ vai chị.
Tô Lạc rất mệt, chỉ muốn ngủ, nhưng cô vẫn muốn hỏi, Dương Nhuệ đâu rồi, tại sao không thấy anh? May mà Tiểu Tần lập tức nhắc đến người đàn ông đó: "Dương Nhuệ cũng rất hoảng sợ. Đêm qua, anh ấy đến bệnh viện thăm cô, sáng sớm hôm nay lại phải về trường dạy học."
Lúc này Tô Lạc mới yên tâm chìm vào giấc ngủ, nhưng cô vẫn thầm nhắc nhở bản thân, lần sau khi Dương Nhuệ đến, cô nhất định phải tỉnh táo mới được.
Không bao lâu sau, Tô Lạc lờ mờ nghe thấy giọng nói của Dương Nhuệ. Cô cố gắng mở mắt nhưng phát hiện mình không thể tỉnh dậy. Một điều kỳ lạ là, dù không thức giấc nhưng cô vẫn có thể nhìn thấy Dương Nhuệ đặt cái ba lô rách vào góc phòng, đi đến bên giường bệnh trò chuyện với Tiểu Tần.
"Tình hình của cô ấy vẫn ổn đấy chứ?" Anh hỏi.
"Vẫn ổn." Tiểu Tần đáp.
"Thế thì tốt"
"Nhưng cũng chưa biết thế nào. Cô ấy bị gãy chân, gãy xương sườn, còn bị nghi gãy xương cụt, không biết có thể hoàn toàn hồi phục hay không."
Tô Lạc giật mình, không ngờ mình bị thương nặng như vậy.
Dương Nhuệ cất giọng tự trách: "Là lỗi của tôi, tại tôi bảo cô ấy tiễn cô. Sớm biết vậy, tôi đã tự đi rồi."
Tiểu Tần an ủi: "Tại tôi cả tôi đã không trông chừng cô ấy. Con bé này lúc nào cũng hành sự lỗ mãng."
Dương Nhuệ im lặng hồi lâu. Tô Lạc rất muốn tỉnh dậy để nói với anh: "Anh đừng có tự trách như thế, là đo em bất cẩn."
Tiểu Tần hạ giọng: "Dương Nhuệ, anh đừng coi nỗi khổ của người khác là của mình. Có những chuyện, anh thật sự không thể khống chế."
"Tôi nên để cô ấy quay về ngay, không nên giữ cô ấy ở lại nơi đó." Dương Nhuệ vẫn cảm thấy áy náy.
"Bởi vì cô ấy thích anh." Tiểu Tần đột nhiên nói.
Dương Nhuệ trầm mặc hồi lâu.
"Dương Nhuệ, nhân lúc Tô Lạc còn chưa tỉnh, tôi hỏi anh một câu, anh có tình cảm với cô ấy không?"
"Tôi... Với hoàn cảnh hiện giờ, tôi không dám nghĩ đến chuyện đó."
"Hoàn cảnh hiện giờ thì sao chứ? Là anh tự nhốt mình ở vùng núi, anh hoàn toàn có thể xin về thành phố."
"Tôi sẽ không quay về."
"Vậy anh thật sự không có ý phát triển tình cảm với Tô Lạc sao?" Tiểu Tần hỏi.
Dương Nhuệ tiếp tục im lặng. Tô Lạc nín thở, đợi câu trả lời của anh, chỉ nghe thấy anh đáp một cách khó nhọc: "Đúng vậy."
Tô Lạc nghĩ, nếu trên người mình mà cắm máy đo nhịp tim, vào thời khắc này, chắc màn hình sẽ hiển thị một đường thẳng. Cô hy vọng đó chỉ là một giấc mơ mà thôi.
Cuối cùng Tô Lạc cũng có thể tỉnh dậy. Khi cô mở mắt, Dương Nhuệ và Tiểu Tần đang ngồi bên cạnh giường. Tiểu Tần vội hỏi: "Tô Lạc, cô tỉnh rồi à?
Bọn chị nói chuyện ồn quá đánh thức cô phải không?"
Hóa ra không phải giấc mơ. Tô Lạc mỉm cười. "Không, em vừa mới tỉnh lại, có nghe thấy gì đâu."
Dương Nhuệ nhìn cô, cất giọng quan tâm: "Em còn đau không?"
Tim em rất đau, Tô Lạc nhủ thầm, nhưng ngoài miệng đáp: "Không sao."
Tiểu Tần chuyển đề tài: "Tô Lạc, mẹ với em trai cô đi chợ rồi, nói sẽ mua gà ta nấu canh cho cô ăn."
"Tốt quá, em cũng hơi đói bụng."
"Cô bị mất nhiều máu như vậy, không đói mới là lạ." Tiểu Tần đáp.
Tô Lạc nhìn chị, lại liếc Dương Nhuệ. "Thật ra, hai người ở đây cũng chẳng có tác dụng gì, mau về giải quyết công việc của mình đi, dù sao em cũng không khỏi ngay được."
Tiểu Tần gạt phăng: "Thế sao được, cô bị thương trong tay chị, chị phải chịu trách nhiệm đến cùng."
Dương Nhuệ chỉ im lặng nhìn cô.
Đúng lúc này, cửa phòng bệnh đột nhiên xuất hiện một nhóm người ăn mặc chỉnh tề, trong đó có một người quen cửa Tô Lạc.
"Người quen" chỉ vào Tô Lạc. "Chính là bệnh nhân này."
Cả nhóm người liền đi vào, đứng vây quan giường bệnh, một người bắt đầu vạch chăn lên xem xét tình hình.
Tô Lạc hỏi bằng giọng điệu căng thẳng: "Tiêu Kiến Thành, anh định làm gì vậy?"
"Cô khỏi cần quan tâm." Tiêu Kiến Thành đáp.
"Bệnh án của bệnh nhân đâu rồi?" Một người hỏi.
Tiêu Kiến Thành quay sang Tiểu Tần "Chị chưa đòi bác sĩ sao?"
"Bác sĩ phụ trách không có ở đây, tôi sẽ đi lấy ngay." Tiểu Tần đáp.
Bị động vào vết thương, Tô Lạc kêu một tiếng.
Dương Nhuệ kéo Tiểu Tần "cô ở đây chăm sóc Tô Lạc, để tôi đi tìm bác sĩ."
Nói xong, anh liền quay người đi ra ngoài. Đám người vừa vào ngó