Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đừng Vội Nói Lời Yêu

Đừng Vội Nói Lời Yêu

Tác giả: Tự Do Hành Tẩu

Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341417

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1417 lượt.

âu đêm, người khác chưa chắc đã có khả năng chịu cực bằng bố."
"Không cho làm thì thôi, chẳng phải bố cũng có lương hưu hay sao?"
"Chút lương hưu đó sao đủ tiêu? Muốn đánh mạt chược cũng chẳng đủ tiền, haizz..." Ông Tô thở dài. "Năm xưa, bố thầu công ty đó, kinh doanh rất tốt, nếu không vì mẹ con lên cơ quan gây chuyện ầm ĩ, bố vẫn có thể tiếp tục làm, bây giờ trở thành ông chủ lớn cũng không biết chừng..."
Tô Lạc nhắm mắt, những lời than vãn mà cô từng nghe vô số lần đang bắt đầu phát lại.
Đột nhiên, cửa phòng mở tung, giọng nói the thé của mẹ Tô Lạc truyền tới: "Ông đúng là đồ vô lương tâm! Lẽ nào tôi không nên tới cơ quan của ông tố cáo? Ông làm chuyện xấu xa, nuôi tình nhân ở bên ngoài, còn đem tiền cho con hồ ly đó, tất nhiên tôi phải đi phản ánh tình hình với cấp trên của ông. Người như ông nên bị quét sạch, vĩnh viễn không thể trở mình mới được."
Tô Lạc mở mắt, nhìn thấy bà Nhạc xông đến trước mặt ông Tô, chỉ vào mũi ông mắng nhiếc.
Ông Tô biện bạch một cách yếu ớt: "Làm gì có chuyện đó bà có chứng cứ không? Bà vu oan giá họa cho tôi..."
Bà Nhạc càng nổi điên. "Không có chứng cứ? Tôi bắt được ông và con tiện nhân đó trần truồng nằm cùng nhau, ông còn cần chứng cứ gì hả?"
Thấy bố mẹ lại bắt đầu cãi nhau, Tô Lạc liền ra hiệu cho ông Tô đi trước.
Ông Tô lập tức rời đi, bà Nhạc định túm ông nhưng không được. Ân oán từ hai mươi mấy năm trước cho đến giờ vẫn chưa thanh toán rõ ràng, tương lai chắc cũng không bao giờ chấm dứt. Bà Nhạc ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, vừa chửi rủa vừa sụt sịt. Tô Lạc hết cách chỉ có thể để mặc mẹ phát tiết.
Một lúc sau, Tô Kiệt ôm cô gái đi vào. Cô gái này hoàn toàn xa lạ, không phả là Mỹ Huệ. Thấy mẹ đang khóc, Tô Kiệt liền hỏi xảy ra chuyện gì. Bà Nhạc kể lại chuyện cãi nhau với ông Tô vừa rồi, không quên thêm mắm thêm muối.
Tô Lạc liền mở miệng: "Không nghiêm trọng như vậy, Tiểu Kiệt, không đến mức đó đâu."
Nhưng Tô Kiệt đã được mẹ huấn luyện từ nhỏ, coi bố là kẻ thù đã cướp đi tuổi thơ hạnh phúc của mình, bây giờ lại nghe tiếng khóc than của mẹ, cậu lập tức quay người chạy đuổi theo bố.
Tô Lạc gọi em trai nhưng không có sức lực. Cô bảo mẹ đi ngăn cản nhưng bà Nhạc vẫn ngồi sụt sùi một chỗ, không chịu đứng dậy. Cô muốn gọi điện báo tin cho bố nhưng tìm mãi không thấy di động. Trong lúc vô cùng sốt ruột Tô Lạc bỗng nhìn thấy Mỹ Huệ xách giỏ hoa quả đứng ở cửa phòng.
Tô Lạc giật mình. "Mỹ Huệ, sao cô lại đến đây?"
Mỹ Huệ không chú ý đến Tô Lạc mà chỉ nhìn chằm chằm cô gái xa lạ kia.
Tô Lạc nghĩ bụng: Không xong rồi.
Mỹ Huệ quả nhiên xông đến trước mặt cô gái đó. "Cô đến đây làm gì?"
"Chúng tôi đến thăm chị gái của chúng tôi, không được sao?" Cô gái nói giọng vùng Đông Bắc, rất có khí thế.
"Tôi đã từng cảnh cáo cô, đừng động đến người đàn ông của tôi, cô quên rồi à?"
"Bây giờ anh ấy không phải là của cô nữa rồi."
Mỹ Huệ lập tức vung tay tát mạnh, cô gái kia không kịp né tránh, trên mặt hiện ba dấu ngón tay. Cô ta cũng không vừa, liền đáp trả đối phương. Mỹ Huệ lập tức túm tóc cô ta. Hai cô gái đánh nhau, bà Nhạc xông vào can ngăn, ba người phụ nữ tạo thành cảnh tượng hỗn loạn.
Bác sĩ và y tá đều không thấy bóng dáng, Tô Lạc muốn bấm chuông gọi người nhưng nhìn quanh chẳng thấy công tắc đâu.
Đang lúc không biết phải làm thế nào, trong chăn chợt vang lên tiếng chuông điện thoại, cuối cùng, Tô Lạc cũng tìm thấy di động. Là Tiêu Kiến Thành gọi tới. Khi điện thoại kết nối, Tô Lạc còn chưa kịp lên tiếng thì đầu dây bên kia đã truyền tới giọng nói tức giận của anh ta: "Em trai cô đến chỗ tôi gây chuyện, còn đánh nhân viên của tôi. Thật chẳng ra làm sao cả, tôi phải báo cảnh sát bắt cậu ta."
"Bố tôi không sao đấy chứ?" Tô Lạc hỏi.
"Vừa rồi đánh nhau loạn cả lên, tôi còn chưa kịp nắm rõ tình hình. Tôi gọi điện để thông báo với cô, tôi sẽ báo cảnh sát."
"Rốt cuộc bố tôi có bị làm sao không?" Tô Lạc lặp lại câu hỏi.
"Tôi không rõ, chắc cũng bị thương đấy." Tiêu Kiến Thành đáp.
"Có nghiêm trọng không?"
"Chắc không đến nỗi, nhưng ông ấy lớn tuổi rồi, kể cả bị thương nhẹ thì cũng khổ."
Đúng lúc này, bà Nhạc bị hai cô gái sơ ý đẩy ra ngoài. Bà mất thăng bằng, ngồi phịch xuống đất. Tô Lạc hét lên: "Mẹ!"
Tiêu Kiến Thành chau mày "sao cô lại gọi tôi là "mẹ"?"
Bà Nhạc đứng dậy, cất cao giọng chửi mắng rồi lại lao vào "cuộc chiến".
Chứng kiến cảnh tượng truớc mặt, Tô Lạc đột nhiên có cảm giác bất lực và thất bại chưa từng thấy. Nước mắt trào khỏi khóe mi cô không để ý đến Tiêu Kiến Thành mà lẩm bẩm vào điện thoại: "Không phải, tôi không gọi anh, tôi vừa gọi mẹ tôi. Tôi không thể ngăn cản bọn họ, tôi cũng không thể đỡ mẹ tôi dậy. Em trai tôi bắt cá hai tay, hai con bé đang đánh nhau trọng phòng bệnh, mẹ tôi can ngăn, chẳng may bị ngã... Anh là ông chủ của bố tôi, nếu không có chuyện gì to tát, phiền anh hãy cho bố tôi nghỉ việc. Ông già quá rồi, không thể làm bảo vệ nữa, giữ lại thế nào cũng xảy ra phiền toái... Còn em trai tôi, anh cứ báo cảnh sát đi, nó đi theo xã hội đen, sớm muộn cũng bị ngồi tù,