Ai Nói Tuổi Trẻ Không Thể Lầm Lỡ
Tác giả: Tự Do Hành Tẩu
Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341403
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1403 lượt.
." Tiêu Kiến Thành chẳng thèm quay đầu. Thẩm Doanh dõi theo bóng lưng anh ta, cất cao giọng: "Nếu dán lên mà không đẹp, anh đừng trách em đấy nhé!"
Bên ngoài không có câu trả lời, người đàn ông đã đi xa.
Thẩm Doanh không hề tức giận, cô ta dựng cái ghế vừa bị Tiêu Kiến Thành ném rồi ngồi xuống. Tô Lạc nhìn đối phương bằng ánh mắt khó tin, không hiểu sức mạnh nào khiến cô ta có thể khoan dung như vậy? Lẽ nào là sức mạnh của tình yêu?
Thẩm Doanh điều chỉnh tư thế, ngồi ngay ngắn mới mỉm cười hỏi Tô Lạc: "Cô đỡ chút nào chưa?"
"Đỡ nhiều rồi, cảm ơn cô!" Tô Lạc đáp.
"Thế thì tốt, nơi này tốt hơn bệnh viện, rất yên tĩnh, không ai quấy rầy, có thể nghỉ ngơi tĩnh dưỡng."
"Ừm..."
"Tinh thần của cô có vẻ tốt hơn lúc ở miền Tây nhiều, Kiến Thành túc trực ở đây suốt sao?"
Câu hỏi này là một cái bẫy, Tô Lạc trả lời ngay: "Làm gì có chuyện đó, anh ta chỉ ở đây một lát rồi đi ngay."
"Ừ, anh ấy cũng rất bận. Tôi biết anh ấy cảm thấy áy náy về chuyện cô bị thương, vì vậy, tôi cũng muốn thay mặt anh ấy quan tâm cô nhiều hơn."
"Không cần đâu, từ nhỏ đến lớn, tôi bị ngã quen rồi, sẽ khỏi nhanh thôi, cô không cần bận tâm."
Thẩm Doanh giơ tay che miệng cười. "Tô Lạc, cô nói chuyện thú vị quá đi!"
"Không phải thú vị, tôi rất thật lòng."
"Không cần tôi quan tâm thật sao?"
"Không cần đâu, cô cũng không cần mời bác sĩ Đông y. Thuốc bắc rất đắng, tôi uống không quen." Tô Lạc cất giọng thành khẩn.
Thẩm Doanh xua tay. "Cô yên tâm, làm gì có bác sĩ Đông y nào."
Tô Lạc ngẩn người. "Sao vừa rồi cô nói..."
"Đấy là tôi viện cớ với Kiến Thành thôi, bằng không, Tôi có lý do gì đến đây vào lúc sáng sớm thế này?"
"Cô viện cớ với anh ta thôi sao?" Đầu óc Tô Lạc mù mờ.
"Đúng vậy." Thẩm Doanh trở nên nghiêm túc. "Nói thật với cô, có người báo cho tôi biết, mới sáng sớm anh ấy đã đi gặp cô nên tôi mới vội đến đây ngay."
Thì ra là vậy.
"Kỳ thực, tôi đã nghe đại khái cuộc trò chuyện của hai người. Tính tình của Kiến Thành tương đối kỳ quái, rất dễ sục sôi nhiệt huyết, hôm nay thích cô này, ngày mai thích cô khác. Lúc thích thì tỏ ra nghiêm túc giống như thật, nhưng chớp mắt đã quên sạch. Ở bên cạnh anh ấy bao nhiêu năm, tôi đã quen rồi. Nói thật, tôi không nên xuất hiện trước mặt cô, tốt nhất nên giả bộ chẳng biết gì, như vậy mọi người sẽ đỡ khó xử. Tuy nhiên, cô không giống những người phụ nữ khác, giữa chúng ta có tình nghĩa đặc biệt, do đó, tôi muốn nói thật với cô."
"Cô và tôi có tình nghĩa đặc biệt ư?" Tô Lạc chau mày.
"Đúng vậy. Đầu tiên, chúng ta từng công tác ở Quỹ từ thiện Tâm Quang, những việc cô làm, năm xưa tôi cũng từng trải qua, vì thế, tôi rất hiểu nỗi vất vả của cô. Thật ra, Dương Nhuệ..." Nghe đến cái tên này, tim Tô Lạc đập nhanh một nhịp. Thẩm Doanh cụp mi, ngập ngừng hồi lâu "Chắc cô cũng nghe nói đến chuyện của tôi và Dương Nhuệ. Anh ấy là người tốt, hai chúng tôi từng có hồi ức vui vẻ nhưng tôi thật sự không thể ở lại vùng núi cùng anh ấy, không thể chấp nhận cuộc sống đó. Trong lòng tôi luôn hy vọng anh ấy có thế gặp được người cùng chí hướng, nên khi nghe cô nói khi nào vết thương lành hẳn, cô sẽ về miền Tây làm tình nguyện viên, tôi thật sự mừng cho cô, cũng mừng cho anh ấy. Nếu cô có thể ở bên cạnh anh ấy, ủng hộ và giúp đỡ anh ấy, vậy thì tốt quá."
Tô Lạc gật đầu. "Khi nào vết thương khỏi hẳn, tôi sẽ quay về nơi đó."
Thẩm Doanh để lộ nụ cười thanh thản. "Tốt quá! Thật ra, Dương Nhuệ và Tiêu Kiên Thành là hai mẫu người hoàn toàn khác nhau. Dương Nhuệ đặc biệt hướng nội, không giỏi biểu đạt tình cảm, rất ít khi bộc lộ nội tâm, vì vậy, dù anh ấy có tỏ thái độ lạnh nhạt đi chăng nữa, cũng không có nghĩa anh ấy không hề có tình cảm với cô."
"Có lẽ bây giờ... anh ấy vẫn chưa..." Tô Lạc nhớ rõ vẻ mặt cứng đờ trong giây lát của Dương Nhuệ khi nhìn thấy Thẩm Doanh ở bệnh viện.
Thẩm Doanh tinh ý, lập tức ngắt lời cô: "Không thể nào! Tôi đã rời khỏi quỹ từ thiện nhiều năm rồi, hơn nữa, chúng tôi đã suy nghĩ kĩ mới quyết định chia tay."
"Tại sao cô không ở lại quỹ từ thiện?"
"Tôi không thể làm tốt công việc này."
"Sao thế"
"Nói thật, tôi không thích công việc từ thiện.Tôi không thích từ sáng đến tối luôn phải quan tâm đến nỗi khổ của người khác, giải quyết khó khăn của người khác. Tôi muốn một cuộc sống thoải mái, dễ chịu. Tôi hy vọng cuộc đời tôi sẽ tốt đẹp, vui vẻ và nhẹ nhõm hơn."
"Vậy ở cùng Tiêu Kiến Thành, liệu cô có vui vẻ, hạnh phúc không?" Không ngờ cũng có lúc trò chuyện chân thành với Thẩm Doanh, Tô Lạc nói ra nghi vấn trong lòng bấy lâu nay.
Thẩm Doanh ngẩng đầu. "Tô Lạc, không người nào có thể hiểu Kiến Thành, bao dung những khuyết điểm của anh ấy hơn tôi. Những năm qua, Kiến Thành có không ít đàn bà nhưng cuối cùng, anh ấy vẫn quay về bên tôi. Tôi luôn cho rằng, cô không phải loại phụ nữ ham muốn vật chất, vì vậy, cô nên tránh xa anh ấy, đừng cùng anh ấy chơi mấy trò vô bổ này."
Thẩm Doanh đừng lại, kéo ghế vào gần giường bệnh, rướn người về phía Tô Lạc, cất giọng dịu dàng: "Cô nên quay về bên Dương Nhuệ. Dương Nhuệ mới