pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đừng Vội Nói Lời Yêu

Đừng Vội Nói Lời Yêu

Tác giả: Tự Do Hành Tẩu

Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341404

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1404 lượt.

là người có trái tim bằng vàng."
Cô ta nói không sai, đúng là trái tim bằng vàng. Tô Lạc gật đầu. "Tôi biết...
Vì vậy, cô sẽ giúp tôi chuyển viện chứ?"
Thẩm Doanh tỏ ra kinh ngạc. "Chuyển viện ư? Tại sao? Điều kiện của nơi này tốt thế cơ mà?"
"Tôi muốn chuyển viện." Tô Lạc cất giọng quả quyết.
"Kiên Thành sẽ tức giận đấy. Đây là anh ấy đặc biệt sắp xếp cho cô" Thẩm Doanh có chút do dự.
Tô Lạc lập tức ngắt lời cô ta: "Mặc kệ anh ta, bây giờ đâu phải xã hội phong kiến."
Nghe câu này, Thẩm Doanh liền nở nụ cười tươi. "Cô nói đúng, kệ anh ấy đi!"
Thứ mà Tô Lạc muốn lại chính là thứ Thẩm Doanh từng trốn tránh, người Tô Lạc thích lại là người Thẩm Doanh từng bỏ rơi, xem ra, bọn họ chính là đối tác chiến lược.
Thẩm Doanh rời khỏi phòng bệnh, đi tìm bác sĩ hỏi thăm tình hình. Một lúc sau, cô ta quay về.
"Thế nào rồi?" Tô Lạc hỏi bằng giọng điệu mong chờ.
"E là hơi khó khăn." Thẩm Doanh đáp.
"Khó khăn ư?"
"TÔi vừa hỏi dò, bọn họ nói Kiến Thành đã dặn, không có sự đồng ý của anh ấy thì họ không thể để cô xuất viện hay chuyển viện."
Tô Lạc nhíu chặt lông mày. "Anh ta dựa vào cái gì, dựa vào cái gì chứ?"
Thẩm Doanh làm động tác suỵt "Cô nói nhỏ một chút, tôi đâu có bảo không giúp cô."
"Vậy phải làm thế nào bây giờ?"
"Cô đừng sốt ruột, tôi sẽ nghĩ cách." Thẩm Doanh an ủi.
"Nhưng..." Tô Lạc lo Tiêu Kiến Thành lại đến gây sự với cô nhưng không tiện nói thẳng ra điều đó.
Thẩm Doanh như nhìn thấu suy nghĩ của cô. "Khi nào anh ấy đến đây, cô cứ lờ tịt đi, đừng cãi lộn làm gì. Con người anh ấy không bao giờ chịu thua, càng cãi càng hăng.
Cô cứ mặc kệ, anh ấy sẽ cảm thấy vô vị. Cô cố gắng nhẫn nhịn vài ngày, tôi sẽ tìm cách giúp cô chuyển viện."
Xem ra đây là một cuộc "kháng chiến trường kỳ", Tô Lạc có chút thất vọng.
"Hãy nhớ, đừng gây chuyện với Kiến Thành." Trước khi ra về, Thẩm Doanh nhấn mạnh một câu.
Tô Lạc biết Thẩm Doanh là người phụ nữ tâm cơ, câu nói này vừa là cảnh cáo vừa là khuyên nhủ. Cô cũng không để bụng, ngược lại còn cảm thấy lời cô ta có lý. Tô Lạc trăn trở cả đêm, nghĩ mãi cũng không thông một điều: Dương Nhuệ yêu Thẩm Doanh ở điểm nào? Ngoài ra, cô chẳng có nét gì giống cô ta. Xuất phát từ góc độ này, cơ hội giành được tình yêu của Dương Nhuệ ngày càng mong manh.
Được sự chỉ bảo của Thẩm Doanh, Tô Lạc chuẩn bị tinh thần "nghênh chiến" với Tiêu Kiến Thành. Cô tự đặt ra chiến thuật: nhất định phải bình tĩnh, kiềm chế, không để ý đến anh ta. Nhưng một điều kỳ lạ là, mấy ngày sau đó, Tiêu Kiên Thành không xuất hiện, cũng chẳng có tin tức.
Anh ta uống rượu lái xe nên xảy ra tai nạn? Hối lộ quan chức nên bị bắt? Sử dụng ma túy nên bị đi cải tạo? Hay là... bị hãm hại trong vụ án hình sự?... Tô Lạc nằm trên giường, nghĩ đến vô số khả năng xấu.
Dù cắn rứt lương tâm nhưng cô vẫn khó có thể khống chế sự mong chờ xảy ra những khả năng đó. Cho đến một buổi tối muộn, di động của Tô Lạc đổ chuông, sự trông chờ ác độc mới hoàn toàn sụp đổ.
Tiêu Kiến Thành cất giọng trầm trầm ở đầu kia điện thoại: "Tô Lạc, đến uống rượu với tôi đi!"
"Uống rượu ư?" Tô Lạc chau mày.
"Lần này, tôi nhất định sẽ thắng em.".
"Anh không sao đấy chứ?"
"Tất nhiên không sao rồi. Tô Lạc, chúng ta một chọi một tôi không tin không thắng nổi em."
"Tôi không uống." Tô Lạc đáp.
"Tại sao lại không uống? Em không giữ thể diện cho tôi à ?"
"Ai bảo tôi không có thể diện? Thể diện của tôi lớn lắm đấy. Tôi cảnh cáo em, đừng đắc tội với tôi!"
Vừa định cãi lại, Tô Lạc chợt nhớ đến "chiến thuật", liền đổi giọng: "Tôi buồn ngủ rồi, chào anh!"
"Chào gì chứ?" Tiêu Kiến Thành chưa kịp phản ứng, Tô Lạc đã cúp điện thoại.
Di động lại đổ chuông, lần này, Tô Lạc trực tiếp tắt máy. Phải bình tĩnh kiềm chế, mặc kệ anh ta, cô thầm nhắc nhở bản thân.
Hai phút sau, bác sĩ trực ban lao vào phòng, giơ cao di động "Tô Lạc, có điện thoại tìm cô."
Tô Lạc không nghe. "Tôi sắp đi ngủ rồi."
Bác sĩ mặc kệ, ấn di động vào tai cô.
"Tại sao lại cúp điện thoại của tôi?" Giọng Tiêu Kiến Thành ở đầu dây bên kia truyền tới.
"Tôi không muốn nói chuyện với anh."
"Tại sao không muốn nói chuyện với tôi?"
"Anh uống nhiều rồi."
"Uống nhiều thì sao chứ? Tôi vẫn có thể uống, em đến đây uống cùng tôi đi!"
"Tôi phải nghỉ ngơi rồi." Tô Lạc đáp.
"Tôi còn chưa nghỉ, sao em đi ngủ sớm vậy?"
Tô Lạc ngoảnh đầu sang một bên, ra hiệu cho bác sĩ tắt điện thoại. Tiêu Kiến Thành cất cao giọng: "Không Được! Không cho phép em cúp điện thoại."
Bảc sĩ nam trẻ tuổi hơi lúng túng, gương mặt để lộ ý cười. Tô Lạc hết cách, đành giơ tay nhận điện thoại.
"Tiêu Kiến Thành, anh có ý gì vậy?"
"Đến đây uống rượu với tôi."
"Anh điên rồi. Tôi đang nằm trên giường bệnh, vậy mà anh còn bảo tôi đi uống rượu cùng anh?"
"vậy em đến đây, tôi uống rượu cùng em là được chứ gì?"
\'Anh đừng vớ vẩn nữa, cảm thấy buồn chán thì đi tìm Thẩm Doanh ấy."
"Tìm cô ta làm gì?"
"Tôi không có thời gian nói những chuyện vô bổ với anh. Tôi chỉ có hai yêu cầu: thứ nhất, anh hãy cúp điện t