Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đừng Vội Nói Lời Yêu

Đừng Vội Nói Lời Yêu

Tác giả: Tự Do Hành Tẩu

Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341413

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1413 lượt.

, trở thành bạn bè." Tô Lạc nghiêm túc kết thúc cuộc trò chuyện.
Tiêu Kiến Thành nới lỏng cà vạt, kéo một chiếc ghế ngồi xuống, rút điếu thuốc châm lửa.
"Tô Lạc, mới sáng sớm, cô gọi một người mà cô cho là thích mình đến đây, đây để nói những lời này?"
"Ừ..."
Tiêu Kiến Thành im lặng, rít một hơi thuốc rồi từ từ nhả khói. Làn khói trắng dày đặc tản ra trong giây lát, để lộ gương mặt nghiêm nghị của người đàn ông.
"Cô coi Tôi là thằng ngốc đúng không?" Ngữ khí của Tiêu Kiến Thành lạnh đi mấy phần.
"Không phải... Tôi không có ý này..."
"Cô có biết, ở trước mặt tôi, nhân viên của tôi như thế nào không? Bọn họ thậm chí không dám thở mạnh, luôn cung kính báo cáo công việc, làm gì có ai dám chỉ tay năm ngón, kêu tôi đến rồi lên giọng hách dịch với tôi như cô?"
"Tôi thật sự nghiêm túc mà..."
"Nghiêm túc? Thế này mà gọi là nghiêm túc? Dây thần kinh của cô có bị đặt nhầm chỗ không hả? Hay là cô thấy bình thường, Tôi hi hi ha ha với cô, bị cô mắng cũng không trở mặt nên cô tưởng có thể cưỡi lên đầu lên cổ tôi? Mau nói đi cô bảo tôi đi đường xa đến đây, rốt cuộc là vì điều gì?"
"Tôi chỉ muốn... chung sống hòa bình với anh." Tô Lạc cất giọng yếu ớt.
"Chung sống hòa bình? Thế nào gọi là chung sống hòa bình?"
"Là... anh đừng tìm tôi, tôi cũng không tìm anh, để tránh xảy ra chuyện không vui."
"Tô Lạc, cô đừng nhầm lẫn, lần nào xảy ra chuyện không vui mà chẳng do cô tự chuốc lấy? Là cô luôn chủ động tìm tôi đòi cái này cái kia, cho tôi cơ hội, ngầm ra hiệu với tôi, tôi mới được nước lấn tới. Không phải cô thật sự cho rằng bản thân có sức hút lớn khiến tôi điên đảo thần hồn đấy chứ?"
"Từ trước đến nay, tôi chưa bao giờ nghĩ vậy." Tô Lạc phủ nhận ngay.
"Vậy hôm nay cô gọi điện lừa tôi đến đây, rốt cuộc muốn làm gì?" Tiêu Kiến Thành cất cao giọng.
"Tôi không muốn làm gì cả, chỉ muốn giảng hòa với anh, muốn anh đừng đùa giỡn tôi, đừng tùy tiện hôn tôi. Anh hãy quyên tiền xây đựng trường học cho quỹ từ thiện như nguyện vọng của ông ngoại anh, hãy bồi thường máy kéo cho người ta, giải quyết những chuyện chẳng đâu vào đâu giữa chúng ta. Đợi vết thương lành lại, tôi sẽ trả tiền viện phí cho anh, như vậy, chúng ta sẽ không còn dính dáng gì nữa, anh cứ hưởng cuộc sống vinh hoa phú quý của anh, tôi quay về vùng núi làm tình nguyện viên. Ý của tôi chỉ như vậy thôi" Tô Lạc nói ra mọi suy nghĩ trong lòng. Nói xong, cô liền thở hổn hển.
Tiêu Kiến Thành đứng dậy, trừng mắt với cô. "Chỉ như vậy thôi?"
"Đúng thế"
"Vậy cô hãy nói cho tôi biết, chuyện tôi thích cô thì tính thế nào đây?" Tiêu Kiên Thành hỏi.
"Tôi biết anh đùa giỡn nên sẽ không coi là thật."
"Cô không coi là thật?"
"Ừ." Tô Lạc đáp.
Tiêu Kiến Thành đột nhiên quay người, nhấc cái ghế đập mạnh xuống đất. Nghe thấy tiếng động, cô y tá liền chạy vào.
"Ra ngoài!" Tiêu Kiến Thành gầm lên.
Cô y tá vội chuồn mất. Tiêu Kiến Thành quay đầu nhìn Tô Lạc, gương mặt lộ vẻ hung dữ chưa từng thấy khiến cô bất giác sợ hãi. Anh ta nói rành rọt từng từ một: "Nhưng tôi coi là thật. Em hãy nói xem, nên làm thế nào bây giờ?"
Tô Lạc không thể trả lời câu hỏi của anh ta.
Tiêu Kiến Thành lại rít một hơi thuốc, sau đó ném mẩu thuốc lá xuống sàn nhà. "Người phụ nữ tôi đã nhìn trúng, tôi nhất định sẽ giành bằng được. Tô Lạc, là em bất hạnh gặp phải tôi, nhân lúc còn chưa muộn, hãy gạt bỏ ý nghĩ chung sống hòa bình đi. Món nợ giữa chúng ta, tôi sẽ từ từ tính từng khoản một."
Có người lúc sợ hãi sẽ chạy trốn, sẽ khóc lóc hay mất đi ý thức, để mặc kẻ khác thao túng, nhưng cũng có người, càng sợ hãi sẽ càng trở nên cứng rắn. Tô Lạc là loại người thứ hai.
Bắt gặp bộ đạng tức giận của Tiêu Kiến Thành, trong lòng sợ đến run rẩy nhưng ngoài mặt, cô vẫn không tỏ ra yếu thế. Anh ta đứng bên cạnh giường, trừng mắt với cô. Hai người đối đầu căng thẳng, dường như chỉ cần chớp mắt một cái là chịu thua. Nếu ánh mắt có thể phóng điện, chỉ e căn phòng này đã bốc cháy bừng bừng.
Đột nhiên, ngoài cửa truyền đến giọng nói phụ nữ mềm mại: "Chào cô, xin hỏi .Tô Lạc đang nằm ở phòng bệnh nào?... Vâng, cảm ơn cô!" Tiếp theo là tiếng giày cao gót nện cồm cộp dưới nền nhà. Tô Lạc đưa mắt về hướng đó, đúng lúc Thẩm Doanh xuất hiện ở cửa ra vào.
"Tô Lạc, chào cô... Kiến Thành, trùng hợp thật đấy, anh cũng ở đây à?"
Tiêu Kiến Thành không muốn kết thúc "cuộc chiến" bằng phương thức này nhưng anh ta hết cách, đành quay đầu, cất giọng có phần gắt gỏng: "Em đến đây làm gì? Định theo dõi hay bắt gian?"
Thẩm Doanh không bận tâm, vẫn giữ nụ cười ngọt ngào trên môi. Anh toàn nói linh tinh. Em hẹn một bác sĩ đông y đến đây khám cho Tô Lạc."
"Ngưòi đâu?"
"Sẽ đến ngay bây giờ." Thẩm Doanh đáp, dường như phát hiện ra bầu không khí bất thường, cô ta tiếp tục lên tiếng: "Hai người đang nói chuyện à? Có cần em tránh mặt không?"
"Không có gì, bọn anh xong rồi." Tiêu Kiến Thành để lại một câu rồi quay người đi ra ngoài. Thẩm Doanh gọi với theo: "Kiến Thành, giấy dán tường lần trước chúng ta đặt đã đến rồi, anh có muốn đi xem không?"
"Không cần