Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đừng Vội Nói Lời Yêu

Đừng Vội Nói Lời Yêu

Tác giả: Tự Do Hành Tẩu

Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341411

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1411 lượt.

g thể động đậy thì biết làm thế nào?"
"Con sẽ nuôi bố."
"Con là con gái, tự nuôi bản thân là tốt rồi, mau chóng tìm đối tượng để kết hôn đi."
"Con sẽ không lấy chồng."
"Con nói gì thế, chắc chắn phải lấy. Nhưng Tiểu Lạc à, con phải mở to mắt tìm người đàn ông tốt đấy nhé!"
Cả đêm Tô Lạc ngủ không yên giấc. Cô luôn cảm thấy có người ngồi cạnh giường, dường như có thể bổ xuống người cô bất cứ lúc nào.
Khi cô mở mắt, ngoài cửa sổ vẫn tối đen. Toàn thân cô đau nhức, đầu óc cũng mệt mỏi rã rời. Cô hồi tưởng lại chuyện xảy ra trong mấy tháng qua, đúng là vô cùng tệ hại. Sao cô có thể để mất công việc? Sao lại bị ngã ra nông nỗi này? Sao có thể để người nhà đánh nhau đến mức bị bắt vào đồn công an?...
Thật ra, Tô Lạc là người rất đơn giản, việc gì cũng làm theo cảm tính, không có dự định lâu dài, càng không có sự phòng bị. Trong buổi đêm yên tĩnh này, hiếm có dịp cô tự suy xét bản thân, sau đó rút ra kết luận: Nếu muốn trở lại cuộc sống đơn giản trước kia, đầu tiên phải giữ mối quan hệ đơn giản với những người xung quanh. Trước kia, cô không có kinh nghiệm đối phó với tên cáo già như Tiêu Kiến Thành nên có lúc nhân nhượng, thành ra thái độ mờ ám. Bây giờ, cô cần phải trò chuyện thẳng thắn với anh ta thì mới có thể giải quyết một loạt vấn đề của bản thân.
Đúng rồi, phải trò chuyện một cách thẳng thắn và có lý trí với Tiêu Kiến Thành để anh ta biết thái độ của cô, để anh ta đừng dùng cô làm công cụ mua vui. Như vậy, mọi chuyện sẽ trở nên tốt đẹp.
Sau khi có quyết định, Tô Lạc chỉ hận không thể gọi điện cho Tiêu Kiến Thành vào lúc bốn giờ sáng. Cô nhẩm đi nhẩm lại bản thảo đã soạn sẵn trong đầu. Khó khăn lắm mới chờ đến lúc trời sáng, kim giờ trên chiếc đồng hồ vừa chỉ con số tám, cô liền bấm số điện thoại của Tiêu Kiến Thành.
Chuông đổ một lúc lâu mới có người bắt máy, giọng điệu của người đàn ông ở đầu đây bên kia có vẻ bực bội: "Chuyện gì thế"
"Tôi muốn nói chuyện với anh."
"Nói chuyện gì?"
"Anh có tiện đến chỗ tôi không?"
"Tôi đang rất bận."
"Chỉ cần mười phút thôi." Tô Lạc nói nhỏ.
"Có gì nói qua điện thoại đi."
"Chuyện này phải trực tiếp gặp mặt mới được."
"Tô Lạc, dựa vào cái gì mà cô bảo đến, tôi sẽ cun cút đi ngay?"
"Dựa vào chuyện anh thích tôi." Tô Lạc cắn môi, đây cũng là một phần của cuộc trò chuyện thẳng thắn. So với việc anh ta luôn miệng nhắc tới, chi bằng cô chủ động thì hơn.
Đầu dây bên kia im lặng vài giây. "... Cô thật sự cho rằng tôi thích cô sao?"
"Đúng thế" Tô Lạc quyết chí mặt dày đến cùng. Tiêu Kiến Thành cười khẽ.
"Chiều nay tôi sẽ đến."
"Không, tôi muốn nói ngay bây giờ."
"Điều kiện trao đổi là gì?"
"Anh muốn gì?"
"Một khi cô nói tôi thích cô, chắc cô biết tôi muốn điều gì."
"Nếu có bản lĩnh thì anh đến lấy đi!"
"Được, tôi sẽ đến ngay."
Tô Lạc trải qua nửa tiếng đồng hồ dài dằng dặc. Cô nhìn chằm chằm cửa ra vào, chờ đón sẵn sàng. Cuối cùng, Tiêu Kiến Thành cũng xuất hiện. Hôm nay, anh ta mặc com lê chỉnh tề, cà vạt màu xám được thắt cẩn thận, hoàn toàn khác dáng vẻ thoải mái thường ngày, xem ra, không phải anh ta cố tình mượn cớ bận rộn .
Nhưng ý cười xâu xa trên khóe miệng vẫn không thay đổi anh ta đi đến cuối giường, đứng yên nhìn cô. "Cô có biết lúc cô gọi điện cho tôi, bên cạnh tôi có bao nhiêu người không?"
Câu hỏi này khiến Tô Lạc hơi quẫn bách. "Đông người lắm sao?"
"Tôi đang bàn một vụ làm ăn lớn, chắc có tới ba, bốn mươi người." Tiêu Kiến Thành đáp.
"Vậy anh... anh cứ ngồi ở đó điện thoại à?"
"Khi điện thoại đổ chuông, tôi đang ký tên lên bản hợp đồng, tôi còn tưởng cô gọi để chúc mừng tôi cơ đấy."
Tô Lạc tròn mắt. Nghĩ đến cuộc đối thơại ban nãy, hai má cô liền ửng đỏ.
Tiêu Kiến Thành nhếch miệng. "Vốn phải bàn thêm một số chi tiết nữa nhưng mọi người thông cảm với tôi, vì vậy tôi phi đến đây ngay." Anh ta xòe hai bàn tay. "Được rồi, có mười phút, cô định cho tôi thứ gì?"
Vào thời khắc này, Tô Lạc bỗng đưng quên hết những lời định nói, đầu óc hoàn toàn trống rỗng. Tiêu Kiến Thành cởi cúc áo com lê. "Có cần tôi khóa trái cửa không?"
Tô Lạc bừng tỉnh. "Không cần. Tôi chỉ... chỉ muốn nói chuyện với anh mà thôi."
"Chuyện gì?"
Tô Lạc cố gắng trấn tĩnh. "Đêm qua, tôi đã suy nghĩ rất lâu, tôi cho rằng, giữa chúng ta đã có sự hiểu nhầm."
"Hiểu nhầm gì?"
"Ngay từ lần đầu tiên chúng ta gặp nhau, đã có chuyện lộn xộn xảy ra, vì vậy, có lẽ anh cho rằng tôi cố ý nhằm vào anh, hay chúng tôi cố ý lừa ông ngoại anh để lấy số đồ cổ, nhưng trên thực tế không phải như vậy, đây đúng là sự hiểu nhầm. Chúng tôi chỉ muốn làm từ thiện, không có ý gì khác"
"Cô nghĩ cả đêm, chỉ có mỗi chuyện này thôi à?"
"Sau đó, tôi đá anh... Ngoài ra, tôi còn mắng anh một lần ở vùng núi..."
"Cô mắng tôi đâu chỉ một lần." Tiêu Kiên Thành nhắc nhở.
"Con người tôi là vậy, xuất thân không tốt, lại chẳng có giáo dục, thích mắng chửi người khác, mong anh đừng để bụng. Hôm nay, tôi muốn thật lòng xin lỗi anh."
"Sau đó thì sao?"
"Sau đó... Tôi hy vọng chúng ta có thể chung sống hòa bình