Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Đừng Vội Nói Lời Yêu

Đừng Vội Nói Lời Yêu

Tác giả: Tự Do Hành Tẩu

Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341412

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1412 lượt.

ũng chưa biết."
"Một tháng? Hai tháng? Một năm hay hai năm?"
"Chỉ cần anh ấy chưa có bạn gái, tôi vẫn còn cơ hội."
"Có lẽ anh ta là đồng tính luyến ái." Tiêu Kiến Thành đưa ra giả thiết khác.
"Không thể nào!" Tô Lạc phủ nhận ngay.
"Sao cô biết là không thể? Cô tận mắt nhìn thấy anh ta ở bên phụ nữ rồi à?"
"Tôi... Dù sao tôi cũng biết không phải."
"Chi bằng..." Tiêu Kiến Thành đột ngột cầm điện thoại của Tô Lạc, tìm số của Dương Nhuệ, gọi đi, mở loa ngoài rồi đưa đến trước mặt cô. "Cô hãy trực tiếp hỏi anh ta, sẽ có kết luận ngay bây giờ."
Tô Lạc sốt ruột, vội giơ tay cướp điện thoại, nhưng do động tác hơi mạnh, xương sườn đau buốt vô cùng, cô bất giác rên khẽ một tiếng. May mà điện thoại vang lên thông báo không liên lạc được của tổng đài. Đúng lúc cô y tá đi vào, Tiêu Kiến Thành quay đầu ra hiệu cho cô ta lui ra ngoài.
Tô Lạc vẫn còn đau, cô chau mày, nhắm mắt, hơi cuộn người. Tiêu Kiến Thành thu lại ý cười, ngồi xuống mép giường, để di động trên tủ đầu giường. Anh ta cúi thấp xuống, một tay nâng cằm Tô Lạc, một tay giữ vai cô, tựa hồ hoàn toàn bao trùm lên người cô.
Không biết anh ta định làm gì, Tô Lạc cảm thấy sợ hãi, mở miệng hỏi nhỏ: "Anh muốn làm..."
Không đợi cô nói hết câu, Tiêu Kiến Thành đã phủ môi, chặn miệng cô lại. Tô Lạc muốn vùng vẫy nhưng không có sức. Cô miễn cưỡng túm tay áo anh ta, định đẩy anh ta ra xa nhưng hoàn toàn vô dụng. May mà Tiêu Kiến Thành không có hành động gì quá đáng, anh ta chỉ áp miệng mình lên môi cô như muốn cảm nhận hơi ấm của cô. Một lúc sau, anh ta buông người cô, đứng dậy rời khỏi phòng bệnh.
Tô Lạc mãi mới định thần, trong lòng vô cùng ảo não. Sao cô có thể để người đàn ông này bắt nạt hết lần này đến lần khác? Cô cố gắng nhoài người lấy điện thoại trên tủ đầu giường, gọi cho Tiêu Kiến Thành. Đầu bên kia mãi vẫn không có người nghe máy. Xem ra đối phương sợ bị cô mắng, nhưng cô mặc kệ, không ngừng gọi cho anh ta.
Cuối cùng điện thoại cũng được kết nối. Tô Lạc đang chuẩn bị cất cao giọng, đầu dây bên kia bỗng truyền đến thanh âm dịu dàng của một người phụ nữ: "A lô, Tô Lạc phải không? Thì ra là Thẩm Doanh nghe máy.
Tô Lạc cất giọng khô khốc "Tôi muốn tìm Tiêu Kiên Thành đang lái xe, không tiện nghe điện thoại. Cô có muốn tôi chuyển lời đến anh ấy không?"
"Cô hãy bảo anh ta nghe máy." Tô Lạc tỏ thái độ cứng rắn.
"Ở đây nhiều cảnh sát giao thông, anh ấy thật sự không tiện nghe. Hay là để lát nữa anh ấy gọi lại cho cô?"
"Phiền cô bảo anh ta nghe máy ngay!" Tô Lạc không bị thuyết phục bởi lý do của cô ta.
"Chuyện này... Anh ấy thật sự không thể... Anh ấy đang lái xe..." Đầu dây bên kia đột nhiên vang lên giọng nói của Tiêu Kiến Thành: "Chuyện gì?"
"Tiêu Kiến Thành, anh đừng có quá đáng như vậy!"
"Được, không thành vấn đề." Ngữ khí của Tiêu Kiến Thành vẫn bình thường, thậm chí có chút vui vẻ.
"Tôi cảnh cáo anh, đừng ức hiếp người khác quá đáng. .Anh động đến tôi, tôi sẽ khiến anh không ngóc đầu lên nổi." Tô Lạc nghiến răng uy hiếp.
"Ok, chuyện này dễ thương lượng thôi."
"Xin anh từ nay về sau đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa, có chuyện gì hãy liên lạc bằng điện thoại, tôi không muốn nhìn thấy anh."
"Được thôi" lần sau gặp bàn tiếp."
Tô Lạc sắp phát điên. "Không có lần sau, vĩnh viễn không có lần sau, anh là dồ khốn."
Ở đầu dây bên kia, Tiêu Kiến Thành cất tiếng cười vui vẻ. "Hẹn gặp lại, Tô Lạc." Nói xong, anh ta liền cúp máy.






Hãy Từ Bỏ Ý Định Chung Sống Hòa Bình
Nếu một bệnh nhân đi lại bất tiện, vào lúc này cần sự giúp đỡ cũng cần tránh xa một người đàn ông vô lại cô ấy nên làm thế nào?
Người nhà không ổn. Vừa đánh nhau sứt đầu mẻ trán, không biết bọn họ đã khôi phục trạng thái bình thường hay chưa?
Cơ quan không ổn. Tô Lạc đã tuyên bố nghỉ việc, nhờ thì ngại, hơn nữa, ông Thư ký mà nhúng tay vào, thường chữa lợn lành thành lợn què.
Bạn bè cũng không ổn. Bây giờ là nửa đêm, ai nấy đều đạng ở trong vòng tay ấm áp của gia đình, đâu rảnh để đến giúp cô.
"Nếu cuộc sống bị đồn đến đường cùng, con nhớ đừng bao giờ tỏ ra cứng rắn hay máy móc quá." Nhiều lúc uống say, bố cô thường nói những câu triết lý sâu xa. Nghĩ đến đây, Tô Lạc liền gọi điện cho bố.
"Bố không sao đấy chứ?"
"Ừ", bố vẫn ổn."
"Tiểu Kiệt..."
"Con đừng nói gì cả, là kiếp trước bố nợ nó."
"Bố đừng buồn, Tiểu Kiệt không hiểu chuyện."
"Vừa rồi, đồn cảnh sát lấy lời khai xong liền cho bố về trước. Hình như Tiểu Kiệt vẫn bị nhốt ở đó, không biết họ sẽ xử lý thế nào. Bố nói với họ là chuyện gia đình nhưng họ chẳng để ý đến bố."
"Cảnh sát nhốt nó lại cũng tốt."
"Bố sợ Tiểu Kiệt càng hận bố hơn."
"Dù hận đến mấy cũng là con trai của bố, không sao đâu."
"Con ổn đấy chứ? Hãy nghỉ ngơi cho khỏe, mấy ngày nữa bố sẽ đến thăm con."
"Bố cũng nghỉ sớm đi ạ."
"Bố phải đi làm đêm bây giờ."
"Bố vẫn chưa nghỉ à?"
"Tất nhiên phải làm chứ, nhân lúc còn có sức khỏe phải tranh thủ dành dụm ít tiền, bằng không đến lúc già khôn