Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Duyên Đến Khó Thoát

Duyên Đến Khó Thoát

Tác giả: Thương Tố Hoa

Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015

Lượt xem: 1341501

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1501 lượt.

i thôi cười, sắc mặt bình tĩnh nói: “Từ lời của anh, tôi nghe được hai từ: Đề phòng. Rất tốt, đây là đáp án chân thật nhất tôi được nghe từ anh.”
Lời vừa dứt, không khí trong xe trầm xuống.



Ngắm hoa


Lăng Vi không nói tiếp nữa, có một số việc nên biết điểm dừng. Cô nói một cái địa chỉ khiến Húc Nghiêu kỳ quái, cô nói một gặo một người, địa chỉ này là ở ngoại ô thành phố G, người đó là ai?
Xe dừng trước một nông trang, hai người xuống xe. Trước mặt họ là một hộ nông trại, dùng xi măng đỏ xây nhà, mái hiên bằng nhói, đỉnh nóc làm cao nhọn khác với những tòa nhà cao tầng hiện nay. Vì thành phố G nhìn mưa nên nhà trong thành ai cũng có ống thoát nước, ngoại ô thì không phải ai cũng có các thiết bị như vậy, xây mái thế này thuận lợi cho việc thoát nước hơn.
Lăng Vi tiến lên gõ cửa, không ngờ cửa kẽo kẹt một tiếng đã mở ra. Bên trong là một căn phòng, hai bên trồng rau dưa, miếng đất giữa phòng rải đầy thóc vàng, một cảnh tượng rất ư là điền viên.
Húc Nghiêu thấy lạ, Lăng Vi sao lại quen biết người ở đây, anh nhỏ giọng hỏi, Lăng Vi cười nói: “Ý anh là, tôi một cô gái thành thị sao lại quen biết với một nông hộ ở ngoại ô phải không? Thật ra chẳng có gì lạ cả, lúc còn trẻ ba tôi thường xuyên đến nông thông làm thanh niên trí thức, khi đó ông cũng dẫn tôi theo vài ngày, ông nói hai loại cuộc sống này rất khác nhau, nhưng nếu hỏi bên nào tốt hơn thì rất khó nói, nhìn anh là tôi biết anh chọn cái nào rồi.” Cô nhìn bộ dáng suy nghĩ sâu xa của Húc Nghiêu, bất giác cười: “Sao? Bây giờ bắt đầu phân vân sau này mình nên sống thế nào rồi hả? Đừng nghĩ nhiều, anh rất thích hợp với cuộc sống đô thị.”
Húc Nghiêu nhíu mày: “Làm sao cô biết, có lẽ nơi đây mới thích hợp vớit tôi?”
Húc Nghiêu để ý thấy lúc nói chuyện chú Quý luôn liếc mắt ngang dọc, không dám nhìn thẳng người đối diện, đây là biểu hiện khi muốn che giấu gì đó, nhưng ông che giấu cái gì?
Lăng Vi ngập ngừng, nghiêm nghị nói: “Chú Quý, thật ra hôm nay con đến tìm chú là vì có chuyện muốn hỏi chú.”
Chú Quý nghe thế, phản ứng đầu tiên là nhìn Húc Nghiêu một cái, ông biết chuyện này nhất định lớn nên Lăng Vi mới trịnh trọng như vậy, trong khi Húc Nghiêu là một người xa lạ, không biết anh có thể tin được không.
Húc Nghiêu đứng dậy, ung dung nói: “Xe con còn chưa tắt máy, hai người cứ nói chuyện, con đi một chút.” Nói xong anh gật đầu với Lăng Vi.
Ra cửa sau, Húc Nghiêu ngồi trên xe rất lâu, Lăng Vi sẽ hỏi chuyện năm xưa với chú Quý, chỉ là Húc Nghiêu cho rằng Lăng Vi sẽ không moi được cái gì từ miệng ông ta. Chú Quý sau khi Lăng Tuấn Dật bị tù thì xin về hưu sớm, chuyện này nhìn sao cũng không giống tình cờ, hơn nữa ông là một trong những người thân cận Lăng Tuấn Dật nhất. Nếu thật sự Lăng Tuấn Dật có bí mật gì đó, ông ta nhất định đã bị thế lực các phương “hỏi”. Ông ta ở chỗ này, có lẽ là để tránh những thứ sóng gió kia. Dưới tình huống này, cho dù ông ta biết cái gì thì làm sao chịu nói cho Lăng Vi? Chính ông ta cũng hiểu, lúc này ngậm cho kín miệng là tốt nhất.
Một lát sau, Lăng Vi đi ta, trên mặt cô không vui mấy, điều này khẳng định suy đoán của Húc Nghiêu. Anh mở cửa xe cho Lăng Vi, an ủi nói: “Chỗ này phong cảnh đẹp, không khí trong lành, chúng ta đến đây cũng không coi là uổng phí.”
Lăng Vi chỉ đứng mà không lên xe: “Xuống đi, chú Quý muốn chúng ta ở lại ăn cơm trưa.”
Húc Nghiêu ồ một tiếng, hơi ngạc nhiên nhưng vẫn đi theo Lăng Vi. Trước khi vào cửa, anh kéo Lăng Vi lại nói: “Cơm trưa thì có thể, nhưng tôi muốn cô đồng ý trước bốn giờ phải về.”
“Bốn giờ có chuyện quan trọng à?”
“Từ đây và nội thành cũng mất 1-2 tiếng đường xe, qua năm giờ thì trời tối đen, chỗ này ngã ba đường xá nhiều như vậy, nếu về muộn rất dễ lạc đường. Tôi thì không ngại qua đem nơi hoang giao dã ngoại rồi, chỉ là cô…” Húc Nghiêu cười xấu xa.
Biết tiếp theo anh lại đùa giỡn, Lăng Vi đưa tay làm động tác dừng nói: “Được được, anh quản gia à, tất cả đều theo anh.”
Hai người đi vào thì thấy chú Quý vừa gác điện thoại, thái độ rất không vui. Húc Nghiêu hỏi ông vừa nói chuyện với ai, vừa dứt câu thì bị Lăng Vi liếc xéo --- cô ngại Húc Nghiêu quá thẳng thắng, cứ như hỏi phạm nhân.
Chú Quý cười nhạt một tiếng nói: “Không có gì, Văn Bác vừa gọi, nói mấy ngày nay công việc nó bề bộn không đến thăm chú được, đứa nhỏ này không biết lo cho bản thân, chú sợ thân thể nó sẽ chịu không nổi.”
Lăng Vi tiếng lên vỗ vỗ lưng ông, an ủi nói: “Anh Văn Bác làm việc ở đâu? Đợi khi về con ghé xem anh ấy giùm chú.”
Chú Quý vội vàng khoát tay: “Không cần, nó làm tùm lùm, không có chỗ cố định. Hơn nữa chỗ của nó không phải nơi con nên đi, thôi, chúng ta mặc kệ nó, lại ăn thử thức ăn nông thôn nào.”
Bầu trời tối dần, chú Quý vốn muốn hai người họ ngủ lại một đêm, chỉ là nông trại không có nhiều phòng lắm, ông cũng hiểu hai người ở nông thôn không quen, nên cũng không ép buộc. Lúc đi, chú Quý kéo tay Lăng Vi nói rất lâu, vẫn muốn cô ở lại, đièu này khiến Lăng Vi rất khó xử.
Thật vất vả Húc Nghiêu mớ