Cuộc Sống Trêu Chó Chọc Mèo Của Nhị Nữu
Tác giả: Thương Tố Hoa
Ngày cập nhật: 03:31 22/12/2015
Lượt xem: 1341388
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1388 lượt.
i đem cô lên xe được, lái đi được một đoạn vẫn thấy xe của chú Quý tiễn phía sau, Lăng Vi quay đầu nhìn xe chú Quý, không khỏi cảm khái: “Có người dù lâu lắm không gặp, nhưng vẫn đối với anh như xưa, lại có người, cho dù luôn bên cạnh anh, vẫn khó mà tin được.”
Húc Nghiêu bật cười: “Hiếm thấy cô có loại suy nghĩ này, hi vọng suy nghĩ của cô là đúng.”
Lăng Vi nghe thấy trong lời nói của anh có ý giễu cợt, cô hơi nhíu mày, không vui nói: “Tôi phát hiện hôm nay anh hơi không bình thường, anh chưa từng gặp chú Quý, theo lý mà nói, tại sao anh lại tỏ ra thù địch đề phòng chú ấy như vậy?”
Húc Nghiêu quay đầu, đối mặt với cô, hết sức nghiêm túc: “Chính là vì tôi không biết ông ta, cho nên tôi quan sát ông ta kỹ hơn cô, cô có để ý không, khi ông ta nói đến con trai mình rõ ràng là đang giấu cái gì đó, lúc cô nói muốn đến thăm Quý Văn Bác, ông ta rất hồi hộp lập tức cự tuyệt, mặt dù lý do rất chính đáng nhưng nhìn bộ dạng của ông ta, tôi chắc chắn ông ta có chuyện gì đó.”
Lăng Vi lạnh lùng cười hai tiếng: “Chỉ vì người ta biểu hiện khác với những gì anh đoán nên anh cảm thấy đáng nghi, vậy tôi có cho anh cảm giác đó không? A, không đúng, anh giấu giếm tôi cũng không ít, như vậy tôi có nên nghĩ anh rất không bình thường, gian xảo, mưu mô không?”
Húc Nghiêu thật không hiểu thế nào mà lời vào lỗ tai cô lại có nghĩa khác như vậy, anh lo lắng Lăng Vi vì giao tình mà bị người ta lừa gạt, bây giờ cũng đã đi rồi, không ngờ cô vẫn phản ứng mạnh như vậy. Húc Nghiêu nghĩ có lẽ vừa rồi mình thể thiện địch ý quá rõ, vì vậy anh mềm giọng nói: “Được rồi, là do tôi sai, hay bây giờ tôi quay lại, tôi với cô cùng nói vài lời êm tai với chú Quý?”
Lăng Vi bình tĩnh nhìn anh một cái, thấy anh chịu nhận sai cũng không chấp: “Không phải vừa rồi anh bảo ban đêm khó lái xe sao, nhanh nhanh đi.”
Nói xong cô đưa mắt ra ngoài cửa sổ xe, nhìn vào con đường nhỏ bên ngoài. Trước khi lúc đọc sách, cô nhớ có một bài thơ: Vân mẫu man tiên tác tín lai, giai nhân mạch thượng khán hoa hồi. Thiếp hành bất tự đông phong cấp, vi báo hoa tu hoãn hoãn khai. Bảy chữ “mạch thượng hoa khai hoãn hoãn quy” đúng là khiến người ta ấn tượng sâu sắc, thử nghĩ một phu quân thâm tình nói với thê tử: Phu nhân, đồng hoa tên đường đến Hoa Đô nở hoa rồi, nàng có thể vừa ngắm hoa vừa trở về. Không có câu văn hoa lệ, lại tỏ rõ ý bảo vệ chân tình.
Ánh mắt Lăng Vi lúc này bất giác nhìn vào người đàn ông duy nhất trong xe, không thể khống chế nghĩ: Nếu anh mặc thanh sam trường bào vào, sau đó dịu dàng nói một câu --- bên đường hoa nở chậm rãi về, thật không biết sẽ mê đảo bao nhiêu người phụ nữ, ít nhất là cô…
Giống như thần giao cách cảm, Húc Nghiêu bỗng nhiên xoay đầu nói một câu, khiến Lăng Vi trong khoảnh khắc đó ngẩn cả người.
Đã xảy ra chuyện
Lăng Vi nhìn Húc Nghiêu chằm chằm, như muốn xác nhận anh không có nói đùa.
Húc Nghiêu cũng rất chân thành cường điệu: “Chúng ta có thể lạc đường rồi, cô nhìn xung quanh xe, có phải không giống với lúc đến không?”
Đồng ruộng rải khắp nơi, nhìn đâu cũng như nhau, Lăng Vi không thể nhớ nổi đây là đâu, nhưng bảo lạc đường, cô vẫn không thể tin nổi, xem ra người cẩn thận như Tấn Húc Nghiêu cũng có lúc lạc đường. Nghĩ đến một thứ, Lăng Vi hỏi: “Trên xe anh chắc có GPS chứ?”
(GPS: Thiết bị định vị toàn cầu).
Húc Nghiêu bất đắc dĩ cười: “GPS cũng chỉ có thể chỉ ra một phương hướng đại khái, phạm vi chi tiết rất lớn, mà vị trí trên bản đồ so với thực tế không phải chỉ khác có một chút.”
Húc Nghiêu im lặng vài giây, đột nhiên mở mắt, áp thấp giọng nói: “Đừng nói chuyện.”
Mắt anh lạnh lùng, trầm ngâm lắng nghe, vẻ mặt ngày càng lạnh hơn, anh tóm lấy tay Lăng Vi, nói: “Một lát dù có xảy ra chuyện gì, cô cũng đừng xuống xe, nhớ đó!”
Cô không hiểu lời của anh, Lăng Vi nghi ngờ hỏi: “Sao thế? Một mình anh muốn đi đâu?”
Húc Nghiêu lẩm nhẩm đếm, đột nhiên nói hai chữ: “Đến rồi!” Anh chỉ vào vật phía dưới bệ nói: “Bên trong có một thanh dao găm Thụy Sĩ, nếu cô sợ thì cầm nó phòng thân. Tôi nói lại, sau khi tôi xuống xe, cô phải luôn khóa chặt cửa!” Nói xong anh nhanh chóng mở cửa xe, cơ thể linh hoạt nhảy xuống, sau đó bảo Lăng Vi khóa xe lại.
Ngồi trong xe, Lăng Vi vẫn chưa kịp hiểu rốt cuộc anh muốn làm gì, cô nhìn theo bóng dáng Húc Nghiêu, không ngờ lại phát hiện chúng quanh có mấy bóng đen đến gần. Những bóng đen đó tại sao lại xuất hiện ở đây? Cô khẩn trương không dám phát ra âm thanh gì, thân thể bất giác run rẩy. Cô nhìn chầm chầm vị trí Húc Nghiêu đứng, chỉ hơn mười giây sau cô sợ đến ngây người.
Rốt cuộc bóng đen kia đến gần phạm vi đèn xe, Lăng Vi lúc này mới thấy rõ: Năm sáu người đàn ông, bọn họ ai cũng cầm vũ khí, vũ khí dướng ánh đèn xẹt qua tia ngân quang dọa người ---- là đao!
Trái tim như lọt ra khỏi cổ họng, Lăng Vi lục lọi tìm cây dao găm Thụy Sĩ Húc Nghiêu nói, đáng tiếc tay run tinh thần sợ, cô lục mãi vẫn không thấy. Trước mắt cô, Húc Nghiêu đang chân đấm quyền đá với những người đó.
Có lẽ anh là người kinh