pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Duyên Kỳ Ngộ

Duyên Kỳ Ngộ

Tác giả: Trang Trang

Ngày cập nhật: 04:42 22/12/2015

Lượt xem: 1344185

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/4185 lượt.

r>






Cung nữ nhẹ nhàng báo: “Vương thượng, nô tỳ xin vào”.
Tử Ly buông nàng ra, đứng lên: “Nghỉ đi”.
Lòng A La lại co thắt, ánh mắt đau đớn nhìn chàng, đúng lúc chàng quay người, nàng bật gọi: “Tử Ly...”.
Tử Ly quay phắt lại như tia chớp, nàng lao ra giang tay ôm choàng cổ chàng, áp má vào má chàng, nước mắt tuôn như suối. Tử Ly cứng người, nghe tiếng nàng thầm thì: “Tử Ly huynh là đại ca của muội”. Nàng gục đầu vào vai chàng nức nở.
Bàn tay chàng khe khẽ vỗ về, mắt khép lại, nét mặt co rúm.
Lưu Giác vẫn cúi đầu quỳ, lặng lẽ chờ Tử Ly phán quyết.
“Ngươi không sợ ta giết chết ngươi sao?”. Đầu lưỡi Tử Ly vừa nhấp, nuốt xuống họng vị máu tanh, chàng hỏi thẳng.
Lưu Giác cười: “Không sợ là nói dối, nhưng thần nghĩ, vương thượng nhất định không giết thần”.
“Sao? Coi thường quả nhân, đột nhập hoàng cung cướp vương phi, tội nào cũng là tội chết, cớ sao ta không dám giết ngươi?”.
“Bởi vì vương thượng đã yêu nàng ấy, tất sẽ hiểu lòng thần. Vương thượng không phải là người vô tình, nếu giết thần như thế, chẳng phải thiên hạ sẽ chê cười sao”. Lưu Giác nói. “Ha ha! Ai nói quả nhân không dám giết ngươi! Mặc thiên hạ chê cười, thì sao?”. Trong lòng Tử Ly có một tiếng gào thét giục giã, giết đi, giết hắn đi! Nhưng, chàng lại bật ra tiếng cười, chàng ta nói đúng, chàng không thể giết chàng ta. Bởi vì chàng phải là một vị hoàng đế vượt qua tiên tổ, là một vị đế vương chinh phục mảnh đất rộng lớn này!
“Ta không giết ngươi, không vì điều gì khác, chỉ vì vương thúc. Ta không giết ngươi, nhưng cũng không thể tha cho ngươi như vậy!”.
“Xin tùy ý vương thượng”. Lưu Giác kiên định chấp nhận.
“Xử thế nào? Hừ, sao ngươi không hỏi ta sẽ xử nàng ta thế nào?”. Tử Ly thôi cười, “Cung phi bỏ trốn, dùng gậy đánh chết là nhẹ, ngươi đã biết hình pháp Ninh quốc, nói xem!”.
“Vương thượng!”. Lưu Giác kinh ngạc,”Vương thượng xử thần thế nào cũng được, nàng ấy bị thần bắt đi, không liên quan đến nàng ấy!”.
“Sợ rồi sao? Cách ta xử ngươi rất đơn giản, chính là xử nàng ta. Ngươi cứ chờ mà chịu đựng!”. Tử Ly cười lạnh lùng.
Lưu Giác nén đau, đột nhiên đứng dậy, đôi mắt tràn ngập nỗi đau: “Vương thượng, sao có thể nhẫn tâm như vậy? Vương thượng cũng biết, chỉ cần động đến nàng ấy một chút là đủ khiến thần... vương thượng sao nỡ nhẫn tâm! Nàng ấy... nàng ấy cũng là người trong lòng vương thượng!”.
“Đúng, ngươi sẽ đau, ngươi có biết ta cũng sẽ đau? Trong lòng nàng ta chỉ có ngươi, các ngươi có biết ta đau thế nào?”. Cơn thịnh nộ của Tử Ly cuối cùng đã bộc phát, mắt vằn đỏ nhìn Lưu Giác, “Nếu ngươi không đưa nàng ấy vào cung, sao khiến lòng ta nảy sinh khao khát? Nhìn nàng ấy như vậy, ngắm nàng ấy như vậy, nhưng trái tim nàng ấy lại không thuộc về ta. Mỗi ánh mắt xa cách đều như dao xuyên trúng tim ta, mỗi nụ cười nở ra vì ngươi đều như kim chích vào thân ta, các ngươi bảo ta phải thế nào? Ngươi nói xem!”.
Lưu Giác nhắm mắt lùi hai bước, khi mở ra, ánh mắt đã trở nên trong trẻo: “Vương thượng, Doãn Chi và A La có lỗi với người. Lúc đầu thần nghĩ chỉ cần nàng ấy sống, dù phải trao nàng ấy cho vương thượng, để nàng ấy trở thành phi của người, thần cũng cam lòng. Nhưng thần thấy nàng ấy thà chết cũng không chịu ở lại trong cung, thần không đành lòng. Nhìn nàng ấy mỗi ngày thêm hao mòn tiều tụy, nhìn đôi mắt tuyệt vọng đau đớn của nàng ấy, thần... thần đành lựa chọn mạo hiểm với cái chết, vào cung đưa nàng ấy đi. Thần có thể trao tính mệnh của thần cho vương thượng, nhưng không thể trao nàng ấy cho người. Nếu vương thượng định giày vò nàng ấy, xin người nể mặt cha con thần một lòng trung thành với người để nàng ấy được chết nhẹ nhàng. Doãn Chi cũng quyết không sống một mình. Vương thượng hãy ra tay! Dùng tính mệnh của chúng thần để dẹp cơn thịnh nộ của người”.
Tử Ly cười sằng sặc: “Chết ư? Ta không đành, ta không nỡ động đến một sợi tóc của nàng ấy, cũng không nỡ dứt tình với ngươi”. Chàng thôi cười, mắt tối sầm. “Doãn Chi, ta sẽ không làm tổn thương nàng ấy, cũng sẽ không giết ngươi, nhưng...”. Sắc mặt Tử Ly nghiêm túc, “Tội chết có thể miễn, nhưng tội sống không thể tha!”.
“Thần tạ ơn vương thượng không giết, tạ ơn vương thượng tha cho nàng ấy... Thần... thần đáng chịu tội”. Chàng thở hắt ra, hòn đá tảng đè nặng trong lòng được cất đi. Chàng lặng lẽ nhìn Tử Ly, Tử Ly cũng thực đáng thương. Lưu Giác cảm thấy mình là người hạnh phúc. A La yêu chàng, A La là của chàng.
Tử Ly trở lại vẻ ôn hòa thường lệ, nói với thị vệ bên ngoài: “Đưa tam tiểu thư tướng phủ đến đây!”.
Lưu Giác giật mình: “Vương thượng, cầu xin người đừng để nàng ấy nhìn thấy!”
“Mới thế đã đau lòng sao?”. Mặt Tử Ly thoáng cười. Ánh mắt lại lạnh băng, “Không nhìn thấy làm sao nhớ được!”.
Lưu Giác bất lực.
Không lâu sau, A La được thị vệ dẫn vào nhà lao. Vừa bước vào đã cảm nhận bầu không khí tăm tối ghê sợ của thiên lao. Nghĩ đến các loại cực hình thời trung cổ, lòng nàng đã hiểu. Nhìn thấy Lưu Giác mắt nàng sáng lên, nhón chân định lao đến, nhưng lại thấy Tử Ly