Tác giả: Trang Trang
Ngày cập nhật: 04:42 22/12/2015
Lượt xem: 1344184
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/4184 lượt.
mặt lạnh như thép, nàng lại chần chừ dừng bước. Nàng biết, nếu là trước đây, Tử Ly sẽ càng phẫn nộ. Nàng không hiểu, vừa rồi chàng đã tha cho nàng, còn dịu dàng với nàng như vậy, tại sao trong chớp mắt lại đưa nàng đến đây.
Lưu Giác nhìn ánh mắt sợ hãi của A La, chàng thở dài nặng nề, mắt vừa nhìn nàng, môi đã nở nụ cười: “Ta vẫn khỏe”.
“Bây giờ vẫn khỏe, lát nữa thì không!”. Tử Ly lạnh lùng.
A La kinh ngạc, không kìm được, túm áo Tử Ly: “Đừng, cầu xin vương thượng đừng hại chàng!”. Mắt nàng đỏ hoe, nước mắt giàn giụa.
“A La!”. Lưu Giác hạ giọng, ánh mắt nghiêm lạnh. Chàng không chịu được khi nàng cầu xin như vậy, chàng thà chết cũng không muốn để nàng cầu xin Tử Ly. A La sững người, nỗi sợ hãi, lo lắng, bất lực dâng đầy trong mắt.
Tử Ly liếc nhìn cặp mắt long lanh ngấn nước đó, lòng quặn đau thì thầm: “Muội có biết, khi muội nhìn ta như thế, ta không thể từ chối muội điều gì không?”.
Chàng giơ tay đẩy A La, lệnh cho thị vệ : “Giữ chặt nàng ta!”.
Thị vệ túm lấy nàng, A La kinh hoàng: “Huynh định làm gì?”.
Tử Ly thầm nén nỗi đau, giọng thản nhiên: “Lấy roi ra đây! Bình Nam vương, quả nhân đích thân hành hình ngươi, ba mươi roi, ngươi chịu được không? Chịu không được, ta sẽ đánh nàng ta ba roi, một roi bằng mười roi của ngươi!”.
“Đừng! Món nợ với huynh, muội sẽ trả! Ba roi đánh chết muội, muội cũng không oán trách huynh!”. A La tròn mắt nhìn Tử Ly.
“Im mồm! Không được nói bừa!”. Lưu Giác lòng như lửa đốt, nếu Tử Ly mạnh tay, chỉ một roi là có thể giết chết A La.
Tử Ly lạnh lùng “hừ” một tiếng, quay sang A La: “Còn nói nữa, ta sẽ quất anh ta sáu mươi roi!”.
A La hoảng sợ bịt miệng, hai giọt nước mắt lớn trào ra.
Lưu Giác cười lớn: “Thần gân cốt khỏe mạnh, vương thượng hà tất phải dọa nàng ấy”.
“Đưa Bình Nam vương đến đây!”.
Lưu Giác bước mấy bước lên phía trước, lòng tức tối, sao Tử Ly nhất định phải hành hạ chàng trước mặt A La khiến nàng đau lòng? Chàng nhìn nàng mỉm cười dỗ dành: “Nhắm mắt lại! Nghe lời ta, ngoan nào!”.
A La nhìn chàng, lại nhìn Tử Ly, từ từ nhắm mắt.
Lưu Giác hài lòng mỉm cười, chậm rãi cởi áo ngoài, lộ ra tấm lưng trần: “Thần tạ ơn trước! Lát nữa đau ngất e là sẽ quên”.
Môi Tử Ly khẽ giật một cái, muốn cười lại nén: “Bình Nam vương luôn luôn là Bình Nam vương, đứng cho vững!”. Nói xong liếc nhìn A La, hàng mi nàng động đậy, trên mặt phủ một làn nước long lanh, khuôn mặt như ngọc vừa nhẫn nhịn vừa đau đớn. Lòng Tử Ly quặn thắt, tay tức thì vung lên quất mạnh roi vào người Lưu Giác.
Nghe thấy “vút” một tiếng, nước mắt A La tuôn rơi càng mau. Nàng hận Tử Ly quá tàn nhẫn, nhất định bắt nàng đứng đây nghe từng tiếng roi quất vào thân thể Lưu Giác, một tiếng gọi an ủi cũng không được phép nói ra.
Tử Ly nhắm mắt, roi vút như mưa, chớp mắt lưng Lưu Giác đã bầm dập thịt lẫn máu. Chàng nghiến răng, không kêu một tiếng, sợ A La nghe thấy.
Tử Ly quẳng roi: “Xong!”.
“Thần, tạ ơn vương thượng!”. Lưu Giác nghiến răng nói.
“Rất tốt, thì ra ngươi vẫn có thể mở miệng”, Tử Ly thản nhiên nói.
“Vương thượng giơ cao đánh khẽ! Thần muôn phần cảm kích!”. Lưu Giác nói xong, há miệng nhổ ra một ngụm máu.
A La vừa mở mắt, bắt gặp những vết lằn chi chít bết máu trên lưng Lưu Giác, kinh ngạc kêu lên, vùng khỏi tay thị vệ chạy đến.
Đáng chết! Lưu Giác trợn mắt nhìn nàng: “Ai cho nàng mở mắt? Không được khóc!”.
A La môi run run, nhẹ nhàng lau máu dính trên miệng chàng “Đau lắm hả?”.
Lưu Giác phẫn nộ nhìn Tử Ly. Chàng ta cố tình như vậy nhất định để A La nhìn thấy chàng bị đánh ba mươi roi. Nàng sẽ xót xa biết bao! Chàng gắng nở nụ cười tươi nhất có thể: “Không đau, vương thượng thương xót thần tử, ra tay nhẹ!”. Giọng chàng to nhưng lực rất yếu, “Nàng cũng nghe thấy rồi đấy!”.
“A La, lại đây!”. Tử Ly nhìn hai người, đó chính là tình yêu ư? Nỗi đau lại bủa vây chàng.
A La giật mình, ngoái nhìn Tử Ly: “Huynh còn muốn thế nào nữa?”.
“Muội vẫn muốn thấy đệ ấy bị đòn?”.
A La lập tức rời Lưu Giác đi về phía Tử Ly.
Tử Ly mỉm cười: “Tình sâu như thế sao? Không tác thành cho hai người lại trách đại ca này vô tình!”. Nói đoạn hạ giọng: “Bình Nam vương tiếp chỉ!”.
Lưu Giác thở nặng nhọc: “Xin vương thượng sai bảo!”.
Tử Ly điềm nhiên nói: “Quả nhân đã nhận A La làm nghĩa muội, phong là Thanh La công chúa, một tháng nữa sẽ ban hôn cho ngươi!”.
A La ngây người nhìn chàng, người đàn ông cũng yêu nàng sâu nặng như thế, cuối cùng đã tác thành cho nàng: “Đại ca... muội”. Nàng đỏ mắt cúi đầu.
Tử Ly xoa đầu nàng: “Đại ca không nỡ nhìn thấy muội buồn. Muội vui là được, công chúa của ta!”.
Công chúa! A La ngơ ngẩn nghĩ, đột nhiên tiếp nhận thay đổi lớn như vậy. Tâm trạng nàng liên tục lên xuống thất thường, lúc chán ngán vô vị khi bị nhốt trong vương cung, lúc mệt mỏi cùng cực khi chạy trốn, niềm vui ngắn ngủi những ngày sống bên Lưu Giác trong thung lũng, nỗi kinh hãi khi bị bắt trở lại, thần kinh căng thẳng, buồn vui từ thái cực này sang thái cực khác, chỉ cảm